Kỹ Năng Sống

+221 bài thơ hay buồn ý nghĩa, đong đầy cảm xúc

Thất tình là điều mà không ai muốn phải đối mặt. Bởi trong tình yêu, lúc nào người ta cũng muốn hướng đến sự hạnh phúc, những niềm vui. Chính vì thế, thật khó để diễn tả thành lời nỗi buồn của người thất tình trong tình yêu. Hãy để những bài thơ thất tình ngắn thể hiện những cảm xúc mà bạn đang phải trải qua khi chẳng may bạn rơi vào trường hợp đó. Cùng theo dõi bạn nhé!

Những bài thơ thất tình nhiều tâm trạng

THƠ THẤT TÌNH: KHÔNG ĐƯỢC KHÓC..

Thơ: Thiên Gia Bảo

Nếu khóc được anh đã khóc lâu rồi

Khóc để quên…để muôn đời thôi nhớ

Nước mắt tuôn rơi xóa đi duyên nợ

Đưa chúng mình về đúng nghĩa người dưng…

Nếu khóc được thì anh chẳng ngại ngùng

Sẽ khóc như ai…chưa từng biết khóc

Để cơn yêu đương về thôi mệt nhọc

Hạnh phúc nơi đâu đến lại một lần…

Nếu khóc được rửa trôi hết bụi trần

Anh muốn khóc tan chảy phần đau khổ

Để trái tim lại ngập tràn hoa nở

Cánh đồng tâm hồn bát ngát hương yêu…

Nếu khóc được nhẹ nhàng biết bao nhiêu

Anh muốn thét lên những điều thầm kín

Đã từ lâu cố chôn vùi bịn rịn

Trong khoảng đau thương dấu diếm riêng mình…

Nếu khóc được thì đâu phải nín thinh

Phải cố làm như vô tình băng giá

Dẫu thật gần nhau mà như xa lạ

Sao thấy lạnh lòng hơi thở cô đơn…

Nếu khóc được sẽ vơi bớt nỗi buồn

Thà trút hết tâm hồn thôi day dứt

Còn gì đâu giữa dòng đời được mất

Mà cơ cầu mà níu giữ bon chen…

Nếu khóc được khóc cho hết lụy phiền

Một lần đau thoát ra miền tươi sáng

Gạt lệ đi nghe cõi lòng phẳng lặng

Nở nụ cười rồi mạnh mẽ bước qua.

THƠ THẤT TÌNH: XIN ĐỪNG RỜI XA

Thơ: Hạnh Ngọc

Lòng vụn vỡ khi người ra đi vội

Lá xa cành tình sương khói mong manh

Hẹn thề xưa tựa gió thoảng qua mành

Trong sâu lắng nặng nỗi niềm mất được.

Người nơi nào giữa dòng đời xuôi ngược?

Hãy quay về cùng vui bước bên nhau!

Hứa chung đường giờ ngoảnh mặt đành sao?

Cho thương nhớ sầu vương lên khoé mắt.

Một người đi một người buồn thầm lặng

Lệ rơi tuôn thắm lạnh mắt mi gầy

Lời ngày nào còn vang vọng quanh đây

Sao đành nỡ trao đầy niềm chua xót?

Lối đi xưa còn vương lời dịu ngọt

Tình nồng hương quyện ngát mới hôm nao

Gió dịu dàng mây quyến luyến trời sao

Cây xanh lá đẹp sắc màu hy vọng…

Hãy quay về đắp xây tròn giấc mộng

Dệt yêu thương kết chặc mối tơ loan

Xua nỗi buồn xa sầu khổ héo mòn

Cùng nuôi dưỡng tô nét son thắm đỏ.

Đừng là bướm là ong đùa hoa cỏ

Đừng gió mây phiêu lãng khắp gần xa

Hãy trở về trong ánh nắng chan hoà

Vui chân bước rợp đường hoa chào đón.

THƠ THẤT TÌNH: VÌ ANH LỖI HẸN

Thơ: Hạnh Ngọc

Anh lỗi hẹn và ra đi mãi mãi

Để nơi này còn lại mỗi mình em

Bến sông buồn lục bình nặng niềm riêng

Theo dòng nước dập duềnh trôi xuôi ngược

Em bên đời cố vững vàng tiếp bước

Vắng xa rồi nào trách được ai đây?

Em gượng cười trong thương nhớ hao gầy

Vờ mạnh mẽ cho qua ngày đoạn tháng

Anh biết chăng khi bình minh tỏ dạng

Lúc hoàng hôn em trống vắng đơn côi

Nơi thềm xưa sương đẫm ướt trêu người

Trăng chếch bóng hững hờ soi bậu cửa?

Vắng xa anh em còn đây lời hứa

Giữ nơi lòng nhen lửa ấm con tim

Tiếng gió lùa, mưa rả rích trong đêm

Nghe thắt dạ giữa mêng mông xa vắng

Anh xa rồi em thành người trầm lặng

Phố đông người em lạc lỏng, cô đơn

Lòng dặn lòng không được trách, dỗi, hờn

Bởi nghịch cảnh thiệt hơn đành cam chịu.

THƠ THẤT TÌNH: CÓ MỘT NGƯỜI

Thơ: Tùng Trần

Có một người..bước chân về vội vã

Mang nỗi buồn tơi tả dưới cơn mưa

Bởi tình yêu bổng chốc hoá kẻ thừa

Vì ai nỡ bội vong quên lời hứa

Có một người..ôm nỗi sầu chất chứa

Lệ nhạt nhòa nhói nửa mảnh hồn đau

Người xem tình như hàng hoá đổi trao

Câu hẹn thề cớ sao người chối bỏ

Có một người..đôi mắt buồn nhuộm đỏ

Lỡ giấc mơ vò võ tái tê lòng

Bước quay về cùng khoảng trống mênh mông

Có còn chăng chỉ là dòng lệ đắng

Có một người..mang nỗi đau thầm lặng

Chợt vô tình mưa đổ mặn bờ môi

Bởi nhịp cầu người nỡ bẽ làm đôi

Để cho ai lẻ loi buồn cô quạnh

Có một người..dưới trời mưa giá lạnh

Rệu rã hồn canh cánh nỗi sầu vươn

Thời gian rồi cũng lành lại vết thương

Để người thấy mình kiên cường mạnh mẽ

Có một người..nhếch môi cười nói khẽ

Chữ ân tình có lẽ sẽ lãng quên.

THƠ THẤT TÌNH: CUỘC TÌNH BUỒN

Thơ: Anh Hai Lúa

Ngày nào mình nói yêu nhau

Sao giờ tình nhói tình đau muôn trùng

Yêu nhau vẹn nghĩa thủy chung

Thề non hẹn biển nghìn trùng không xa

Thề chi rồi phải xót xa

Thề cho nước mắt mặn mà tuôn rơi

Lệ sầu khẽ ướt bờ môi

Hỏi ai sao lỡ buông lời biệt ly

Chia tay là chẳng còn gì

Chia tay là hết những gì chứa chan

Chia tay đau xót vô vàn

Tim ta tan nát suối ngàn lệ tuôn

Em đi để lại chữ ” BUỒN “

Dù ai có hỏi vẫn luôn kín lòng

Tình mình cách biển ngăn sông

Em giờ quay bước theo chồng về rinh

Ngày vui trống nhạc rập rình

Rượu hồng pháo nổ sập sình bên tai

Một mình thức trọn đêm dài

Mong cho trời sáng ngày mai tiễn nàng

Theo chồng em bước vội sang

Đò ngang bến nước hai hàng lệ cay

Thôi thì em đã dựng xây

Mong em hạnh phúc _ tháng ngày bình yên

Ngày xưa như bến với thuyền

Ngày nay trần thế hão huyền vậy sao?

Bao nhiêu câu nói ngọt ngào

Giờ đâu em hỡi…Tình sao nhói lòng…!!!

THƠ THẤT TÌNH: TÔI ĐÃ KHÓC!

Thơ: Anh Hai Lúa

Tôi đã khóc khi cuộc tình lỡ vội

Chia đôi đường giờ mỗi đứa một nơi

Chẳng còn ai ai hiểu được lòng tôi

Ai bên cạnh nói những lời mật ngọt

Tôi đã khóc suốt đêm dài sửng sốt

Khóc một mình cho vơi bớt sầu đau

Tôi đã khóc khóc cho mối tình đầu

Khóc nhiều lắm khóc cho nhau tất cả

Đêm khuya buồn tôi trách mình khờ quá

Để bây giờ xa lạ chốn nhân gian

Tình yêu tôi phải chăng quá nghèo nàn

Hay tại sao mà tình tan heo hút

Trời giông tố mưa nhiều rồi sẽ lụt

Nước mắt rơi liệu có ướt cõi lòng

Mưa nước mắt rồi sẽ chảy thành sông

Thành kênh suối thành những dòng mi lẹ

Đời cô đơn phải chăng buồn như thế

Hay tại vì mình không thể bên nhau

Nếu đã không thể chung một mái đầu

Thì tôi xin đừng vì nhau mà khóc …

THƠ THẤT TÌNH: NỖI NHỚ ĐƠN CÔI

Thơ: Trang Kiệt

Hết rồi một thuở tình xưa

Chắc giờ người đã vui đùa bên ai

Còn đâu…tình đã nhạt phai

Chỉ ta lặng lẽ canh dài quặn đau

Có chăng duyên đã nhạt màu

Cõi lòng hoang hoải canh thâu nhớ người

Ôm bao nhung nhớ giữa đời

Còn đâu câu hứa…muôn đời bên ta

Mà nghe tim vỡ mộng òa

Nát nhàu tâm khảm xót xa cõi lòng

Nhìn người ân ái mặn nồng

Mà hồn chết lặng giữa dòng đời trôi

Nhớ nhung nhung nhớ một đời

Tình ta ngày ấy tuyệt vời làm sao

Bên nhau nồng ấm ngọt ngào

Duyên yêu thắm đượm rót vào tim ta

Còn đâu bao thuở đậm đà

Đôi đầu hòa quyện thiết tha cõi lòng

Còn đâu bao thuở mặn nồng

Người vui bên ấy…cho lòng nát tan.

THƠ THẤT TÌNH: KẾT THÚC

Thơ: Ngọc Hân

Như vậy là kết thúc phải không anh..?

Giữa chúng ta chẳng còn gì để nói

Dẫu biết rằng con tim em đau nhói

Em vẫn cười ..nét rạng rỡ…lạ chưa..???

Biết bao lần em khóc dưới cơn mưa

Để tiếng nấc hòa tiếng mưa tê tái

Em với anh chẳng bao giờ gần lại

Nên đành lòng im lặng để chia xa

Có thể bây giờ anh cũng chẳng nhận ra

Tình của em trao anh nhiều biết mấy

Làm sao anh hiểu…trái tim em là vậy..!

Dấu tiếng thở dài em cố cười thật tươi

Em ước mình ở cái tuổi đôi mươi

Ở cái tuổi được yêu và được nhớ

Em sẽ yêu và cùng anh gặp gỡ

Mình sẽ cùng..xây mộng ước dài lâu…!

THƠ THẤT TÌNH: CHƯA BAO GIỜ.. ANH HẾT YÊU EM

Thơ: Thiên Gia Bảo

Em chia tay trong một chiều nắng đổ

Để đêm về mưa gõ cửa ghé thăm

Căn gác trống bóng côi cút anh nằm

Tâm hồn như vỡ tan từng mảnh nhỏ…

Mưa hay lời trái tim đang nức nở

Đầy một trời hoa mộng vỡ yêu đương

Chưa bao giờ giữa kiếp sống vô thường

Anh hết yêu em người tình muôn thuở…

Tại trái ngang làm phôi pha câu hứa

Hay lòng người thay đổi tựa gió mây

Con nước trôi tình hai ta cũng vậy

Nước theo dòng tình mây khói bay đi…

Anh yêu em nào mong ước những gì

Mơ hạnh phúc bao điều đơn giản lắm

Sao hôm nay chỉ còn niềm cay đắng

Nuốt lệ lòng cho ký ức chìm sâu…

Em sẽ cùng ai bắc tiếp nhịp cầu

Bỏ anh lại bên bờ yêu dang dở

Anh vẫn yêu dù tình không còn nữa

Vẫn dại khờ chờ đợi thứ xa xôi…

Anh yêu em yêu duy nhất trên đời

Sẽ không yêu thêm ai người thay thế

Chẳng phận duyên chấp nhận mình cô lẻ

Không làm buồn kẻ nào nữa thương đau…

Giữ trong tim khoảnh khắc đẹp về nhau

Dẫu muôn đời mình xa nhau mãi mãi

Một lần thôi xin tình yêu dừng lại

Lúc đôi mình như thủa mới quen nhau.

THƠ THẤT TÌNH: GẶP NHAU LẦN CUỐI

Thơ: Phụng Hải Đăng

Anh còn nhớ mình gặp nhau lần cuối

Em nhìn anh đắm đuối rồi quay đi

Tính từ đấy hai nửa đã phân kì

Em theo chồng chia tay anh mãi mãi

Để mặc anh một mình đứng ở lại

Trời tối đen không điện cũng không trăng

Tình ra đi, đi về cõi vĩnh hằng

Gặp lần cuối cũng là lần xa cách

Trời mùa đông năm ấy sao quá lạnh

Ai là người sưởi ấm trái tim côi ?

Ở bên ấy em còn nghĩ tới tôi

Hay mãi vui đã quên rồi người cũ ?

Em sang sông để lại thuyền không chủ

Vắng bóng người vắng cả khách qua sông

Ngày ngày em vẫn vui vẻ với chồng

Bên con nhỏ và gia đình hạnh phúc ?!

Anh ở lại bên dòng người chen chúc

Sao thấy mình hiu quạnh nỗi cô đơn

Vắng bóng em lòng cứ thấy chập chờn

Đông giá lạnh cũng sắp tàn lần nữa.

THƠ THẤT TÌNH: XÓT XA

Thơ: Hoài Thương

Khi anh vui với một người

Bên em giọt đắng giữa đời bể dâu

Chẳng hờn chẳng trách anh đâu

An vui anh nhé nỗi sầu em mang

Duyên xưa nay đã lỡ làng

Bao đêm thức trắng hai hàng lệ rơi

Giải sai bài toán cuộc đời

Nên đành cam chịu bao lời xót xa

Anh giờ anh của người ta

Để ai mi ướt nhạt nhoà dưới mưa

Đời bao toan tính dối lừa

Niềm tin vụn vỡ như vừa hôm qua !

THƠ THẤT TÌNH: XA MẶT CÁCH LÒNG

Thơ: Dương Tuấn

Anh trở về nơi hò hẹn ngày xưa

Nơi em đã tiễn đưa tôi ngày ấy

Dòng sông xưa êm đềm con nước chảy

Anh về rồi.. thương biết mấy em ơi!

Anh hỏi mây.. mây cứ lững lờ trôi

Anh hỏi gió.. gió bồi hồi cúi mặt

Anh hỏi nắng.. ánh hoàng hôn vụt tắt

Anh hỏi trăng.. trăng dè dặt lặn rồi.

Giờ anh hiểu đời bạc trắng như vôi

Chiếc thuyền hoa đưa em tôi rời bến

Bỏ lại tim đang đợi chờ thắp nến

Lời hẹn thề trìu mến cũng đành xa.

Không tạ từ em về với người ta

Bỏ bến hẹn nhạt nhoà cơn mưa đổ

Triệu vết xước trong tim nằm loang lổ

Đêm khóc thầm đau khổ mối duyên tan.

Bởi vì đâu em cất bước sang ngang

Chắc tại anh đời cơ hàn tay trắng

Hay không thể đợi chờ khi xa vắng

Gạt duyên thừa nuốt lệ đắng quay đi.

Tim ơi tim! Đừng đau khổ mà chi

Kẻ bội bạc cần gì đâu vướng bận

Cho tình yêu đau khổ mình ta nhận

Xé tim hồng.. dệt mối hận.. ngàn thu.

THƠ THẤT TÌNH: ĐÊM LỆ

Thơ: Đỗ Minh Quốc

Trong đêm tối giọt buồn tí tách

Là tiếng than oán trách cuộc đời

Anh đi đã bỏ em rồi

Tình sầu thương nhớ đến người ai ơi

Đêm lặng lẽ lệ rơi không ngớt

Tình rã tan muốn chết đêm nay

Phương xa Anh Tuấn có hay

Em đang sầu héo men cay đọa đày

Ôi trần thế con trai phụ bạc

Ta lại thương ghi tạc bóng hình

Thôi thì đã lỡ cuộc tình

Hồng nhan bạc phận số mình chịu thôi

Xin chúc phúc một lời gởi gắm

Đến tình yêu say đắm của em

Đêm nay đêm cuối em thèm

Nụ hôn nồng cháy say mềm tình ta…

THƠ THẤT TÌNH: CÒN LẠI GÌ

Thơ: Tùng Trần

Chuyện chúng mình còn lại thế này sao

Kẻ ấm êm người hồn đau rệu rã

Mới đây thôi đã bổng thành xa lạ

Em biết rằng anh buồn bã lắm không

Sao đành lòng tách bến để sang sông

Mang giấc mơ thả theo dòng nước chảy

Bước bên ai không một lần ngó lại

Anh hiểu rồi định mệnh phải không em

Còn lại gì lặng lẽ giữa màng đêm

Một nỗi đau cứ tìm về bất chợt

Giọt sương khuya đã buông dần thưa thớt

Mà bóng hình sao chẳng bớt nguôi ngoai

Còn lại gì hay chỉ mỗi bờ vai

Khi thiếu em canh dài nghe buốt lạnh

Em giờ đây đã có người bên cạnh

Trong vòng tay chắc đâu lạnh hỡi người

Còn lại gì hay chỉ thế này thôi

Một dư âm cùng nụ cười chua chát

Em vô tình khiến lòng anh tan nát

Chợt chạnh lòng bụi cát đọng bờ mi.

THƠ THẤT TÌNH: CỨ NGỠ RẰNG

Thơ: Tùng Trần

Cứ ngỡ rằng..mọi chuyện đã qua đi

Từ cái ngày em vu quy xuất giá

Anh dặn lòng đừng luyến lưu buồn bã

Có tiếc thương mình cũng đã xa rồi

Anh quay về với kiếp sống đơn côi

Vẫn bước đi nhưng nụ cười đã mất

Có còn chăng là nỗi đau chồng chất

Phải xa nhau..sự thật quá phủ phàng

Cứ ngỡ rằng..tình kia đã dở dang

Lệ chia ly tuôn tràn ngày xưa ấy

Nỗi buồn đau đã xa rời mãi mãi

Theo tháng năm chẳng quay lại bao giờ

Chợt vô tình trong đêm vắng bơ vơ

Bổng nhớ em đôi bờ vai ướt đẫm

Biết giờ đây nơi phương trời xa thẳm

Em thế nào..được êm ấm hay không?

Cứ ngỡ rằng..khi thuyền đã sang sông

Là kỷ niệm trôi theo dòng nước chảy

Xem thêm :  Những câu nói hay về sự phản bội

Nhưng ngờ đâu nỗi đau còn đọng lại

Trên mắt buồn..hoang dại giọt sầu rơi.

TÌNH ĐỜI

Thơ: Tùng Trần

Nỗi đau nào hơn bị người lừa dối

Miệng muốn cười mà nước mắt cứ rơi

Chắc tại vì mình chỉ sống cho người

Rồi nhận lại một cuộc đời cay đắng

Nỗi buồn nào hơn..trong màng đêm vắng

Ngồi nghĩ suy mà chán chữ thâm tình

Lòng nghẹn ngào nên câm nín lặng thinh

Chẳng giận ai..chỉ trách mình khờ dại

Quá tin người nên đã không ngần ngại

Để bây giờ còn biết phải trách ai

Người vô tình dễ như trở bàn tay

Khi đổi thay quên những ngày kỷ nệm

Nghe xót xa..khiến tâm hồn tắt lịm

Chữ thâm tình biết tìm kiếm nơi đâu

Ai dối gian cho ai nỗi u sầu

Liệu đời này có còn câu nhân nghĩa

Lệ tuôn rơi..nhưng vẫn cười mai mỉa

Bởi từ giờ tôi sẽ chẳng tin ai.

Những bài thơ thất tình cô đơn nhất

1, Em Về Phố Ấy Chiều Mưa

Em đi về phố ấy chiều mưa

Trời thu bụi giăng mờ khắp ngõ

Tóc mây hường đưa theo nhịp gió

Trải mù sương lên ánh mắt người

Em đi về phố ấy cùng ai?

Ta bâng khuâng nhớ một dung hài

Lời dối trá chưa trao tròn vẹn

Khúc hẹn thề đã đợi ngày mai

Ta yêu nhau mới ba màu áo

Phút giã từ vàng vọt thu ngâu

Khói thuốc rớt ngã ba đường nọ

Cay lệ nhòa đáy mắt em sâu

Em buồn không sao đã qua cầu

Để ai sầu lạc bước đường câu

Mưa rơi đều đôi vai gầy nhỏ

Bóng hoàng hôn vội khuất ngang đầu

Trời tháng sáu đìu hiu trầm mặc

Mây ráng hồng hiu hắt bơ vơ

Vì hương tóc mãi còn xao xuyến

Nên nỗi buồn còn hóa thành thơ

Rồi hôm nay lang thang phố vắng

Tháng sáu buồn gợi nhớ tình xưa

Chà! Tháng sáu, lòng ta chợt nhớ:

“Em đi về phố ấy chiều mưa”…

(Huỳnh Minh Nhật)

2, Người Không Về Nữa

Đường nắng cũ phố rũ vàng nỗi nhớ

Ráng hồng trôi lơ lửng bóng chiều buông

Trời hạ buồn gieo mấy nhịp yêu đương

Anh đi tìm dáng người xưa xa mãi

Trong yên ắng của hoàng hôn sầu dại

Anh đợi chờ giữa lòng phố chợ đông

Người không đến và cô đơn ghé đến

Khói thuốc anh bay hoang hoải trong lòng

Ở nơi này buồn hiu em biết không

Mây lạnh lẽo buồn trôi che bóng sông

Hạ kéo khói bâng khuâng buồn sắc tím

Nhớ thương rơi những góc phố im lìm

Anh không đợi và người không về nữa

Chiều thôi buồn bẽn lẽn bước vào đêm

Anh không tìm và người không còn nhớ

Lá thu rơi đưa hạ khóc bên thềm…

(Huỳnh Minh Nhật)

3, Mưa Giết Một Mùa Trăng

Mưa thế này đêm đến biết còn trăng?

Hay sương khói bủa giăng đầy lối phố

Những gốc cây sẽ nhuốm màu lá đổ

Tim hao gầy bão tố, máu tình rơi?

Mưa cho sầu nằm bệnh khóc tình đau

Duyên yêu xưa vương vấn níu chân sầu

Ngã ba đường hắt hiu hình bóng lạ

Tự buổi nào ta đã lạnh lùng nhau?

Ha! Tim đau đớn lòng ta vui quá!

Mưa thênh thang hồn ứa lệ đong đầy

Đây con đường in bóng nước chân mây

Mưa bất tận trải dài trong khóe mắt

Tình trỗi dậy từng cơn bong vết cắt

Thôi rồi đây trăng chết giấc mơ trưa

Người gỡ hết tình xưa, ta trói chặt

Phương trời nào người quên hết hay chưa?

Ôi trong lòng, ngoài phố, ở đâu mưa?

Uớt cõi lòng mà hanh khô vạt áo

Chân ta bước u mê về hư tạo

Mưa thế này, chắc chết một mùa trăng…

(Huỳnh Minh Nhật)

4, Mưa Khóc Tình Xưa

Ngày ấy hạ buồn tiễn em đi

Ta đứng nhìn theo ngóng đợi gì?

Heo hút lưng trời mây lặng lẽ

Chiều buồn mưa đổ khóc biệt ly

Biết nói gì đây phút chia tay?

Nửa tình tha thiết nửa đổi thay

Một nửa hạ tàn trên hè phố

Vàng thu một nửa nỗi niềm này

Lá mãi xôn xao lời của lá

Sầu vẫn gợi sầu ta với ta

Khói thuốc giăng mờ đêm khuya lạnh

Lững thững trôi về nơi xứ xa

Đêm nay mưa rớt bạc trăng phai

Lòng sâu thăm thẳm phố chợt dài

Miên man đợt gió lùa vai áo

Có phải mưa buồn mưa nhớ ai?

(Huỳnh Minh Nhật)

5, Vì Sao Xa Rời?

Gửi em một áng thơ tình

Và xin một phút giây mình bên nhau

Hạ về giăng ngập thương đau

Ve kêu phượng nhớ gợi sầu mênh mang

Đâu rồi cái thuở tình hoang

Và đâu một cõi thênh thang nắng hồng

Ta ngồi ta đợi ta trông

Mơ về ký ức mặn nồng ngày xưa

Người về nơi ấy chiều mưa

Và người có nhớ ngày xưa hỡi người?

Mưa về cây cỏ xanh tươi

Mà lòng thắt quặn nụ cười không vui

Chiều nay xót ruột ngậm ngùi

Xa rồi giấc mộng ngọt bùi, đành thôi!

Chim bay mỏi cánh lưng đồi

Hỏi nàng Tôn nữ, vì sao xa rời?

(Huỳnh Minh Nhật)

6, Mưa Đầu Mùa

Mưa đầu mùa chiều nay tầm tã

Gió ầm ào nghiêng ngả hàng cây

Mưa chiều nay hình như rất lạ

Có khi mô mưa dữ thế này?

Và nơi em trời đang hong nắng

Hay bão bùng giông tố như ni?

Sao chẳng nói trả về thinh lặng

Để ngại ngần một bước chân di

Mưa đầu mùa chắc thường như thế

Vẫn cợt đùa niềm nỗi yêu đương

Nơi đáy mắt giấu vào dư lệ

Phố mưa rơi nước chảy ven đường

Trời mưa vội xem chừng ướt áo

Nếu em về phố cũ chiều nay

Đôi mắt biếc lạnh lòng mưa rớt

Hay đang đùa giọt nắng tình say?

(Huỳnh Minh Nhật)

7, Đêm Lạnh Lẽo

Đêm lạnh lẽo khói giăng mờ đỉnh núi

Chỉ còn đây mây xám giữa lưng trời

Tôi góp nhặt những tơ tình hoang dại

Gởi về em một nửa của lòng tôi

Rồi có lẽ lời thơ tràn mộng mị

Tim ngang tàn xé nát tiếng yêu đau

Đôi chân bước bờ môi nồng thi vị

Gởi về em một nửa vết hằn sâu

Ai tìm ai hạt nắng buổi ban đầu

Duyên tan vỡ vỡ tan tình vay trả

Bước qua nhau ánh mắt nhìn xa lạ

Ta thuộc về hoài niệm của đời xưa

Trăng trốn rồi và đêm sẽ là mưa

Tay áo cũ bạc màu hương tình khóc

Đôi chân bước ướt màn khuya nhằn nhọc

Đêm mặn nồng sáng rạng cõi hồn yêu

(Huỳnh Minh Nhật)

8, Xôn Xao Mùa Thu

Chiều buồn loang tím cuối đường mây

Lác đác yêu thương rụng vơi đầy

Ve tấu khúc sầu nghe não ruột

Sương hòa khói thuốc lạnh lùng bay

Ai về đường ai thời gian trôi

Dư hương phảng phất mặn bờ môi

Người ơi lối cũ buồn hiu hắt

Bạc trắng tình duyên thuở xa rồi

Ta trốn vào nhau trái tim đau

Để một mùa thu phải nát nhàu

Nhẹ nhàng em giết mùa thu chết

Nắng đẹp chiều xưa đã phai màu

Chiều nay làn tóc phủ trời mây

Và em biền biệt chẳng còn đây

Dõi mắt xa xăm chờ mưa xuống

Nắng buồn vẫn khóc cuối trời tây

Từ ấy em về phương trời nao?

Chẳng có cho nhau cái vẫy chào

Mỗi lúc tiếng lòng vương chân bước

Có nghe mùa thu đang xôn xao?

(Huỳnh Minh Nhật)

9, Phố Đổ Rêu Phong

Mùa hạ cũ còn vương đầy vai áo

Bước ta về phong dấu tích hoang sơ

Khép lại hết bao buồn vui nước mắt

Ta ngày xưa nào có biết đợi chờ!

Xé màn trời, trời hỡi hãy đổ mưa

Nắng chiều rơi bao nhiêu nữa cho vừa

Gom mây đến và kéo lòng gió lộng

Ta sẽ nhìn chân phố đổ rêu phong

Người quay đầu, cúi mặt, kệ người đi

Ta nơi đây đâu có nghĩ ngợi gì

Hà cớ sao mỗi đợt mùa trở dậy

Lại ngẩn người nuối tiếc nụ hồng say

Mùa đã về, mùa cũ tàn trước cửa

Sao ta buồn, chân mỏi bước liêu xiêu?

Đêm yên giấc gác đầu êm gối lụa

Sao giật mình, nhung nhớ đã từng yêu…

(Huỳnh Minh Nhật)

10, Chờ Cánh Thiên Di

Khi chiều về thăm thẳm cuối trời xanh

Mây tim tím giăng giăng đầy hối hả

Lồng ngực đập phập phồng nghe rất lạ

Hồn chông chênh rơi rớt nỗi mặn mà

Ngày hôm ấy phố thẫn thờ trông ngóng

Hạ lạnh lùng mưa tiễn bước em đi

Thu dằng dặc một trời vàng võ khóc

Gió nặng nề xao xuyến cánh thiên di

Từ ngày ấy sầu đằng đẵng nghìn thu

Bóng chiều loang in sương khói mịt mù

Ta ngơ ngác một hồn thu xơ xác

Tình liêu xiêu mỏi rũ sợi yêu rung

Để chiều nay tơ nắng rớt rơi đây

Giữa mênh mông thương nhớ rụng vơi đầy

Bóng hoàng hôn ngại ngần thôi ráng đỏ

Đã muộn màng… giữ lấy… cánh chim bay…

(Huỳnh Minh Nhật)

Những bài thơ thất trình buồn nặng lòng

Bến Cô Đơn

Chất đơn côi vào cửa bếp

ngọn lửa bùng lên rực hồng

và chị cháy, thành bóng than trên vách

mỏng dẹt vô hồn, nhưng chẳng thể tan.

Con chim khách đậu đầu hiên

đã lâu rồi… bay đi mất

cỏ thản nhiên lấn vào thềm rêu mốc

hút máu chiều

nhện vàng hờ hững buông tơ.

Tựa nỗi lòng vào đôi đũa ghì xuống mâm cơm

đũa chẳng chống được nửa trời đầy giông gió

con sông còn có khúc bồi

sao bến đợi lòng người chỉ lở

tháng năm ươm chớp bể mưa nguồn?

Đành vịn câu ca dao để tự ru đôi mắt

tiếng chắt lưỡi Thạch Sùng gõ vỡ đêm

đánh thức loài cây buồn trổ mùa hoa đắng

ở lưng trời trống rỗng quả trăng suông.

Thất Tình

(Đức Hạnh)

Nếu lỡ ngày mai em thất tình

Có anh nào nhớ thương em không

Đừng để cho em buồn thương lắm

Chắc rằng em sẽ phai má hồng

Nếu mà em lỡ con thuyền hoa

Chắc lòng em sẽ hết ngây thơ

Sẽ là rất buồn Trong lòng lắm

Chẳng còn mơ mộng giấc mơ hồng

Nếu mà một ngày em thấy buồn

Chắc rằng lúc đó em nhớ thương

Tâm hồn cô quạnh trong chiều vắng

Thơ thẩn trong lòng rất đáng thương

Nếu vậy anh có thương em không

Chắc rằng anh sẽ chẳng nhớ mong

Một giấc mơ hồng Ngày xưa ấy

Và anh lạnh lùng bước sang sông.

Cô Gái Thất Tình

(Mừng Lương)

Nắng chiều hôn nhẹ vai gầy

Nhớ ai em lại ngồi đây ngóng chờ

Mong người em cứ bơ vơ

Tình ơi lỗi hẹn bây giờ thấy đâu

Vấn vương chi dạ thêm sầu

Trọn đời chưa chắc gặp nhau một lần

Thương thầm em cứ ngồi trông

Trời xuân vắng lặng ngồi hong tóc thề

Ngày nào anh mới hẹn về

Thề non hẹn biển tràn trề tiếng yêu

Chỉ vì một lỗi nói điêu

Cái chiêu nói dối em nhiều khổ đau.

 Bóng Cô Đơn

Chiều cạn dần

mình đi ra khỏi mình về phía hoàng hôn

Thân xác trong áo quần

cũ dần cùng năm tháng

Ngụm nước nhạt trong miệng mình mê sảng

Trôi xuống ruột gan tìm chỗ vắng tâm tư…

Đêm tuột khỏi chăn

nhiễm lạnh, húng hắng ho

Chợt tỉnh, cô đơn choàng ôm lấy bóng

Nỗi đau không nhai

mà ghê răng một thời xa vắng

Buồn xưa kéo lệch thời gian

Cô đơn rưng rưng

Giấc ngủ mỏng tang

Chiêm bao mảnh khảnh

Ta tha nhân hà hơi bàn tay lạnh

Hồn trở lại xác thân

trong khoảng rỗng tâm hồn…

Sấm vùng mình dọc xương sống nhân gian

Mưa đang rửa trôi những lời nhầu nhĩ

Sợi tơ buồn vắt qua thiên niên kỷ

Tia nắng ban mai

thon thót như đàn cá bột thả vào

bến nước mênh mông

Cô đơn bóc bóng mình héo khô

dán vào bóng khoảng không

Khoảng trống ơi khoảng trống

bóng ta là ta

hay là bóng con cá con vừa thả xuống hồ?

Cánh Chim Cô Đơn

Hoàng hôn xuống giữa không trung

Cánh chim lạc lõng lướt từng áng mây

Chim ôi lẻ bạn xa bầy

Buồn chăng chim hỡi những ngày lẻ loi?

Xuân về hoa thắm lá ngời

Tiếng chim thảng thốt nghe vơi nửa lòng

Như xuân còn đọng hơi đông

Như nghe giá lạnh một dòng buốt tim

Như thu còn lén nằm im

Như lồng trong gió gợi tìm cô liêu

Xa xa thấp thoáng cánh diều

Vi vu khúc nhạc sáo tiêu não nề

Ráng chiều buông rũ lê thê

Đổ dài chiếc bóng đường về quạnh hiu.

 Vì Anh Lỗi Hẹn

(Hạnh Ngọc)

Anh lỗi hẹn và ra đi mãi mãi

Để nơi này còn lại mỗi mình em

Bến sông buồn lục bình nặng niềm riêng

Theo dòng nước dập duềnh trôi xuôi ngược

Em bên đời cố vững vàng tiếp bước

Vắng xa rồi nào trách được ai đây?

Em gượng cười trong thương nhớ hao gầy

Vờ mạnh mẽ cho qua ngày đoạn tháng

Anh biết chăng khi bình minh tỏ dạng

Lúc hoàng hôn em trống vắng đơn côi

Nơi thềm xưa sương đẫm ướt trêu người

Trăng chếch bóng hững hờ soi bậu cửa?

Vắng xa anh em còn đây lời hứa

Giữ nơi lòng nhen lửa ấm con tim

Tiếng gió lùa, mưa rả rích trong đêm

Nghe thắt dạ giữa mêng mông xa vắng

Anh xa rồi em thành người trầm lặng

Phố đông người em lạc lỏng, cô đơn

Lòng dặn lòng không được trách, dỗi, hờn

Bởi nghịch cảnh thiệt hơn đành cam chịu.

Cũng Lâu Rồi

(Tùng Trần)

Cũng lâu rồi..quên cảm giác yêu ai

Cái nắm tay trong chiều dài bóng ngã

Hay bởi tình đầu ra đi vội vã

Tiếng em ơi cũng đã lãng quên dần

Cũng lâu rồi..dạ chẳng chút bâng khuâng

Chẳng cuốn cuồng mỗi lần ai giận dỗi

Cũng không còn nhớ hai từ xin lỗi

Bởi dòng đường ngược lối những bước chân

Cũng lâu rồi..tại sợ hay chẳng cần

Cho bờ vai mỗi lần ai mệt mỏi

Trái tim yêu dẫu chẳng bao giờ nói

Sợ lỡ làng đau nhói lại nhiều thêm

Cũng lâu rồi.. như biển lặng sóng êm

Bởi chẳng mong kiếm tìm niềm vui mới

Muốn con tim để tình duyên đưa lối

Cũng lâu rồi..quên câu nói Yêu Em.

Xin Đừng Rời Xa

Lòng vụn vỡ khi người ra đi vội

Lá xa cành tình sương khói mong manh

Hẹn thề xưa tựa gió thoảng qua mành

Trong sâu lắng nặng nỗi niềm mất được.

Người nơi nào giữa dòng đời xuôi ngược?

Hãy quay về cùng vui bước bên nhau!

Hứa chung đường giờ ngoảnh mặt đành sao?

Cho thương nhớ sầu vương lên khoé mắt.

Một người đi một người buồn thầm lặng

Lệ rơi tuôn thắm lạnh mắt mi gầy

Lời ngày nào còn vang vọng quanh đây

Sao đành nỡ trao đầy niềm chua xót?

Lối đi xưa còn vương lời dịu ngọt

Tình nồng hương quyện ngát mới hôm nao

Gió dịu dàng mây quyến luyến trời sao

Cây xanh lá đẹp sắc màu hy vọng…

Hãy quay về đắp xây tròn giấc mộng

Dệt yêu thương kết chặc mối tơ loan

Xua nỗi buồn xa sầu khổ héo mòn

Cùng nuôi dưỡng tô nét son thắm đỏ.

Đừng là bướm là ong đùa hoa cỏ

Đừng gió mây phiêu lãng khắp gần xa

Hãy trở về trong ánh nắng chan hoà

Vui chân bước rợp đường hoa chào đón.

Tôi Đã Khóc

Tôi đã khóc khi cuộc tình lỡ vội

Chia đôi đường giờ mỗi đứa một nơi

Chẳng còn ai ai hiểu được lòng tôi

Ai bên cạnh nói những lời mật ngọt

Tôi đã khóc suốt đêm dài sửng sốt

Xem thêm :  Top stt chúc ngủ ngon độc lạ hài hước dễ thương, stt chúc ngủ ngon crush hay, dễ thương nhất

Khóc một mình cho vơi bớt sầu đau

Tôi đã khóc khóc cho mối tình đầu

Khóc nhiều lắm khóc cho nhau tất cả

Đêm khuya buồn tôi trách mình khờ quá

Để bây giờ xa lạ chốn nhân gian

Tình yêu tôi phải chăng quá nghèo nàn

Hay tại sao mà tình tan heo hút

Trời giông tố mưa nhiều rồi sẽ lụt

Nước mắt rơi liệu có ướt cõi lòng

Mưa nước mắt rồi sẽ chảy thành sông

Thành kênh suối thành những dòng mi lẹ

Đời cô đơn phải chăng buồn như thế

Hay tại vì mình không thể bên nhau

Nếu đã không thể chung một mái đầu

Thì tôi xin đừng vì nhau mà khóc.

Ngày Không Nhau

(Cỏ Hoang Tình Buồn)

Đường xưa hoa nở thật nhiều

Bóng anh không thấy buồn hiu hắt buồn

Thẫn thờ nước mắt chợt tuôn

Thầm rơi từng giọt lách luồn lá hoa.

Nhìn theo chiếc bóng nhạt nhòa

Duyên xưa trốn chạy…tình xa mất rồi

Một mình trọn kiếp đơn côi

Từng đêm khắc khoải bồi hồi ngẫn ngơ.

Trách cho cơn gió hửng hờ

Bỏ mây ngóng đợi…bơ vơ chạnh lòng

Còn gì đâu nữa mà mong

Đò chiều bỏ bến quên dòng sông sâu.

Năm canh thức trắng gọi sầu

Hồng nhan phận bạc đớn đau suốt đời

Đau lòng lắm bạn tình ơi

Nhớ thương đứng đợi nghẹn lời…xót xa.

Chỉ Còn Nỗi Cô Đơn

Chẳng còn gì ngoài nỗi cô đơn

Chợt thức dậy từ một nơi nào đó

Như lữ khách giữa đời là quán trọ

Ta bước lang thang cùng với mình ta

Đừng hát người ơi những bản tình ca

Những bản nhạc sao lắm là dối trá

Tình yêu chỉ là chiếc vòng nghiệt ngã

Đừng hết sơn son rồi lại thếp vàng

Đừng nói người ơi những lời dối gian

Chỉ đẹp lòng nhau đầu môi chót lưỡi

Ta chỉ muốn nghe những lời tim nói

Hãy nói những gì hay hơn lặng thinh

Đêm nay ta nghe lặng giữa lòng mình

Có gã đàn ông vu vơ bật khóc

Những giọt lệ chảy ngược vào tim óc

Hóa thành nỗi buồn lặng lẽ, xót xa

Còn lại gì khi giông bão đã qua

Lòng người bỗng chơ vơ như đồi núi

Ngổn ngang trong tim hình hài đá cuội

Cằn khô đất như hoa hồng

Khuya lặng lẽ về quanh những phố đông

Những hàng cây cũng hóa chồng hóa vợ

Quay quắt từ đâu nỗi cô đơn òa vỡ

Đường về chỉ một mình ta.

Ngày Vắng Em

Những giờ không em trời vơi nắng

Gió thêm buồn Mây nặng ưu tư

Hoa không thơm Bướm thôi chao lượn

Sóng ngừng trôi Biển nặng cô liêu

Ngày không em ngày sao dài thế

Từng giây trôi đi chậm ngược dòng

Cả không gian như đang ngưng đọng

Đang hướng về tâm điểm nhớ em

Đêm vắng em lòng sao lạnh lẽo

Sương không rơi trăng thôi không mơ

Giữa mênh mông trái tim đơn côi

Nỗi nhớ em thiêu đốt tim tôi

Mau về đi em hãy đến đây

Đến với tôi như chính em thôi

Với đôi môi mọng chín như sim

Cho ta say quên hết ngày dài.

Bỏ Yêu Rồi

Kể từ giờ trái tim tôi đóng cửa

Không yêu ai và cũng chẳng nhớ ai

Tôi lại về với chính tôi ngày trước

Sống cô đơn vô cảm không ưu tư

Và từ đây tôi cũng không buồn nữa

Để tâm hồn hai chữ hồn nhiên

Cứ như cỏ cây vô chi vô giác

Không buồn phiền không đau rát con tim

Bao muộn phiền đã theo dòng nước mắt

Sống cuộc đời một khoảng khắc bình yên!!!

Mưa Buồn

Trời buồn, trời mới đổ mưa

Người buồn, buồn mãi vẫn chưa hết sầu

Ước gì, có một nhịp cầu

Để mà nối lại hai đầu nhớ thương

Lòng buồn, tình vẫn còn vương

Bao nhiêu kỷ niệm, đêm trường ta trao

Những lời hẹn ước với nhau

Sao đành quên hết, để đau… một đời.

Một Vầng Trăng

Đêm trăng tàn..tình sầu thăm thẳm

Phong sương lạnh lẽo trái tim cô lẻ

Lời hẹn thề còn âm vang trên môi

Bỗng dưng tan tành theo mây khói

Nụ hôn trao nhau vẫn còn ấp nồng

Mà giờ đây,em đã vội rời xa

Bỏ lại mình anh cô đơn lặng sầu

Chờ đợi em những tháng năm vừa qua

Nhặt thời gian,đếm xuân sang từng chút

Hoa thầm lặng bẽn lẽn rụng ngoài sân

Ta nghe đâu đây thương nhớ vẫn còn

Thế gian ơi,lòng người sâu thẳm quá !

Ta muốn viết lên bài thơ mối tình buồn bã

Nhưng ngại ngần sợ nổi buồn qua ngõ nhà ta

Nét bút dối gian,trang giấy thì quá rõ thật thà

Nên thơ..lỡ nhịp..lạc vần..rơi xuống hòn đá.

Thất Tình

Có hận

Có hờn ghen

Có thù hằn

Em mới hiểu được ít nhiều

Tình yêu khác nào bóng đêm và ánh sáng

Trời với đất cách xa

Mây với gió

Ta với người?

Kẻ Nam, người Bắc

Nối nhau bằng nỗi nhớ nhung

Thuốc kỉ niệm mang nhiều day dứt

Giá có kiếp sau

Thì cũng thế: “thất tình”.

Thất Tình Soi Gương

Soi gương thấy hắn ta kìa!

Ngáo ngơ, mốc thếch, râu ria bù xù

Thất tình có lẽ hồ như

Vội em bữa nọ không từ tạ điSoi gương hắn gượng cười gì?

Âm thanh đùng đục, môi lì vết vui

Dìu tay mấy ngón sần sùi

Xoa tìm thăm thẳm bóng thời yêu – ghenSoi gương dụi nến, bung rèm

Mong trăng viễn xứ mon men hé nhìn

Đêm huyền ô cửa lặng tênh

Ầu ơ… gió lạc vén mình lung lơi

Soi gương hắn thất tình rồi!

Buồn hời ẩn hiện, ngậm ngùi chói chang

Đến hôm tàng tích nồng nàn

Sau gương phát lộ đôi hàng lệ ngoan!

Những bài thơ thất tình thẫm đẫm nước mắt

 Không Đề

Em nhớ mãi một chiều mưa nặng hạt

Anh nắm tay em chạy dọc cây cầu

Anh ướt đẫm, còn em thì run rẩy

Chợt mơ hồ một ước nguyện về nhau.

Một chút mơ hồ anh chẳng biết đâu

Vẫn cứ vô tư gọi em là cô bé,

Vẫn tán dương em đẹp xinh và tươi trẻ

Chỉ trái tim anh là cửa đóng, then cài.

Trái tim anh vẫn mang bóng một người

Đã đau đáu suốt một thời trai trẻ

Em muốn giận, muốn hờn, mà không thể

Chị ấy cũng chỉ là một cô gái như em…

Chị ấy xa rồi, sao anh vẫn không quên

Năm tháng cứ trôi qua, nỗi buồn thêm bỏng cháy

Dưới chân cầu, đã bao nhiêu nước chảy

Tóc trên đầu đã trải mấy mùa xanh…

Em sẽ phải làm gì để có được anh?

Xin đừng nói với em rằng đó là điều không thể

Dù trước anh em chỉ là cô bé

Xinh đẹp bao nhiêu, cũng chừng ấy khạo khờ.

Chiều mưa nào hong mãi vẫn chưa khô

Cây cầu cũ, một mình em vẫn dạo

Nước vẫn chảy, em vẫn em khờ khạo

Vẫn đa mang chút nắng ảo trong đời.

Không Được Khóc

(Thiên Gia Bảo)

Nếu khóc được anh đã khóc lâu rồi

Khóc để quên…để muôn đời thôi nhớ

Nước mắt tuôn rơi xóa đi duyên nợ

Đưa chúng mình về đúng nghĩa người dưng…

Nếu khóc được thì anh chẳng ngại ngùng

Sẽ khóc như ai…chưa từng biết khóc

Để cơn yêu đương về thôi mệt nhọc

Hạnh phúc nơi đâu đến lại một lần…

Nếu khóc được rửa trôi hết bụi trần

Anh muốn khóc tan chảy phần đau khổ

Để trái tim lại ngập tràn hoa nở

Cánh đồng tâm hồn bát ngát hương yêu…

Nếu khóc được nhẹ nhàng biết bao nhiêu

Anh muốn thét lên những điều thầm kín

Đã từ lâu cố chôn vùi bịn rịn

Trong khoảng đau thương dấu diếm riêng mình…

Nếu khóc được thì đâu phải nín thinh

Phải cố làm như vô tình băng giá

Dẫu thật gần nhau mà như xa lạ

Sao thấy lạnh lòng hơi thở cô đơn…

Nếu khóc được sẽ vơi bớt nỗi buồn

Thà trút hết tâm hồn thôi day dứt

Còn gì đâu giữa dòng đời được mất

Mà cơ cầu mà níu giữ bon chen…

Nếu khóc được khóc cho hết lụy phiền

Một lần đau thoát ra miền tươi sáng

Gạt lệ đi nghe cõi lòng phẳng lặng

Nở nụ cười rồi mạnh mẽ bước qua.

Thất Tình

(Lưu Bảo Toàn)

Anh đã buông tay thật rồi sao

Tình cảm đôi ta có lẽ nào

Hoa chưa kết trái anh đã nỡ

Quên đi hết ngày tháng yêu nhau

Tại sao ta phải xa nhau

Để em hứng chịu nỗi đau một mình

Tại sao anh nỡ phụ tình

Để em sống cảnh một mình cô đơn

Nỗi đau này em mong hoá đá

Nỗi buồn này xin hóa thành mây

Còn lại em cùng với tháng ngày

Tìm hạnh phúc bên niềm vui mới.

Xin Đừng Rời Xa

(Hạnh Ngọc)

Lòng vụn vỡ khi người ra đi vội

Lá xa cành tình sương khói mong manh

Hẹn thề xưa tựa gió thoảng qua mành

Trong sâu lắng nặng nỗi niềm mất được.

Người nơi nào giữa dòng đời xuôi ngược?

Hãy quay về cùng vui bước bên nhau!

Hứa chung đường giờ ngoảnh mặt đành sao?

Cho thương nhớ sầu vương lên khoé mắt.

Một người đi một người buồn thầm lặng

Lệ rơi tuôn thắm lạnh mắt mi gầy

Lời ngày nào còn vang vọng quanh đây

Sao đành nỡ trao đầy niềm chua xót?

Lối đi xưa còn vương lời dịu ngọt

Tình nồng hương quyện ngát mới hôm nao

Gió dịu dàng mây quyến luyến trời sao

Cây xanh lá đẹp sắc màu hy vọng…

Hãy quay về đắp xây tròn giấc mộng

Dệt yêu thương kết chặc mối tơ loan

Xua nỗi buồn xa sầu khổ héo mòn

Cùng nuôi dưỡng tô nét son thắm đỏ.

Đừng là bướm là ong đùa hoa cỏ

Đừng gió mây phiêu lãng khắp gần xa

Hãy trở về trong ánh nắng chan hoà

Vui chân bước rợp đường hoa chào đón.

Ngõ Thu

Nhớ dạo quen đầu nơi ngõ thôn

Hoàng hôn ngả nhạt bóng theo dồn

Vần thương ấy dệt trên bờ cỏ

Chữ đợi ta cài dưới cọng môn

Buổi đó tim chừng như thắt lại

Đến giờ dạ vẫn cứ cào nôn

Nhìn theo lối mộng lòng sao bỗng

Vạn nỗi lâng lâng đảo xuyến hồn.

Em Về Phố Ấy Chiều Mưa

Em đi về phố ấy chiều mưa

Trời thu bụi giăng mờ khắp ngõ

Tóc mây hường đưa theo nhịp gió

Trải mù sương lên ánh mắt người

Em đi về phố ấy cùng ai?

Ta bâng khuâng nhớ một dung hài

Lời dối trá chưa trao tròn vẹn

Khúc hẹn thề đã đợi ngày mai

Ta yêu nhau mới ba màu áo

Phút giã từ vàng vọt thu ngâu

Khói thuốc rớt ngã ba đường nọ

Cay lệ nhòa đáy mắt em sâu

Em buồn không sao đã qua cầu

Để ai sầu lạc bước đường câu

Mưa rơi đều đôi vai gầy nhỏ

Bóng hoàng hôn vội khuất ngang đầu

Trời tháng sáu đìu hiu trầm mặc

Mây ráng hồng hiu hắt bơ vơ

Vì hương tóc mãi còn xao xuyến

Nên nỗi buồn còn hóa thành thơ

Rồi hôm nay lang thang phố vắng

Tháng sáu buồn gợi nhớ tình xưa

Chà! Tháng sáu, lòng ta chợt nhớ:

“Em đi về phố ấy chiều mưa”…

(Huỳnh Minh Nhật)

Người Không Về Nữa

Đường nắng cũ phố rũ vàng nỗi nhớ

Ráng hồng trôi lơ lửng bóng chiều buông

Trời hạ buồn gieo mấy nhịp yêu đương

Anh đi tìm dáng người xưa xa mãi

Trong yên ắng của hoàng hôn sầu dại

Anh đợi chờ giữa lòng phố chợ đông

Người không đến và cô đơn ghé đến

Khói thuốc anh bay hoang hoải trong lòng

Ở nơi này buồn hiu em biết không

Mây lạnh lẽo buồn trôi che bóng sông

Hạ kéo khói bâng khuâng buồn sắc tím

Nhớ thương rơi những góc phố im lìm

Anh không đợi và người không về nữa

Chiều thôi buồn bẽn lẽn bước vào đêm

Anh không tìm và người không còn nhớ

Lá thu rơi đưa hạ khóc bên thềm…

(Huỳnh Minh Nhật)

Mưa Giết Một Mùa Trăng

Mưa thế này đêm đến biết còn trăng?

Hay sương khói bủa giăng đầy lối phố

Những gốc cây sẽ nhuốm màu lá đổ

Tim hao gầy bão tố, máu tình rơi?

Mưa cho sầu nằm bệnh khóc tình đau

Duyên yêu xưa vương vấn níu chân sầu

Ngã ba đường hắt hiu hình bóng lạ

Tự buổi nào ta đã lạnh lùng nhau?

Ha! Tim đau đớn lòng ta vui quá!

Mưa thênh thang hồn ứa lệ đong đầy

Đây con đường in bóng nước chân mây

Mưa bất tận trải dài trong khóe mắt

Tình trỗi dậy từng cơn bong vết cắt

Thôi rồi đây trăng chết giấc mơ trưa

Người gỡ hết tình xưa, ta trói chặt

Phương trời nào người quên hết hay chưa?

Ôi trong lòng, ngoài phố, ở đâu mưa?

Uớt cõi lòng mà hanh khô vạt áo

Chân ta bước u mê về hư tạo

Mưa thế này, chắc chết một mùa trăng…

(Huỳnh Minh Nhật)

Xin Đừng Rời Xa

Thơ: Hạnh Ngọc

Lòng vụn vỡ khi người ra đi vội

Lá xa cành tình sương khói mong manh

Hẹn thề xưa tựa gió thoảng qua mành

Trong sâu lắng nặng nỗi niềm mất được.

Người nơi nào giữa dòng đời xuôi ngược?

Hãy quay về cùng vui bước bên nhau!

Hứa chung đường giờ ngoảnh mặt đành sao?

Cho thương nhớ sầu vương lên khoé mắt.

Một người đi một người buồn thầm lặng

Lệ rơi tuôn thắm lạnh mắt mi gầy

Lời ngày nào còn vang vọng quanh đây

Sao đành nỡ trao đầy niềm chua xót?

Lối đi xưa còn vương lời dịu ngọt

Tình nồng hương quyện ngát mới hôm nao

Gió dịu dàng mây quyến luyến trời sao

Cây xanh lá đẹp sắc màu hy vọng…

Hãy quay về đắp xây tròn giấc mộng

Dệt yêu thương kết chặc mối tơ loan

Xua nỗi buồn xa sầu khổ héo mòn

Cùng nuôi dưỡng tô nét son thắm đỏ.

Đừng là bướm là ong đùa hoa cỏ

Đừng gió mây phiêu lãng khắp gần xa

Hãy trở về trong ánh nắng chan hoà

Vui chân bước rợp đường hoa chào đón.

Thất Tình

Em chẳng thấy bầu trời trong xanh nữa

Chẳng nghe chim ríu rít ở sau vườn

Chẳng còn mơ còn mộng trước ánh trăng

Ôm điện thoại nhắn những điều vô nghĩa

Em chẳng thấy tiếng yêu thương của Mẹ

Nét âu lo thầm lắng của người Cha

Bởi hồn em tan nát những đau buồn

Anh ác quá! Mình chia tay em nhé!

Sao lại thế trong em nghìn câu hỏi

Và hàng nghìn những đong đếm cân đo

Với người ta nhan sắc ấy bình thường

So học thức em còn trên một bậc

Em nhiều lúc muốn hỏi anh sự thật

Nhưng ngại mình không can đảm nên thôi

Đành lao vào công việc để tìm vui

Và an ủi tại số mình như thế!

Tình Là Già

Tình là gì…Tình yêu là gì

Mấy khi êm ái…nhiều sầu bi…!?

Tình là gì…đời sao vướng lụy

Tình là gì…sống phải lâm ly

Sáu mươi năm tuổi…chưa rõ lý

Trọn kiếp đời người…hỏi chi chi…!

Còn yêu còn thương còn suy nghĩ

Còn lụy chữ tình còn hoài nghi…!

Mưa Thu

Chiếc lá rơi chiều thu mưa lạnh

Lòng chơi vơi nhặt chiếc lá rơi

Lá cô đơn như lòng ta vậy

Nhìn mưa rơi sao ta đơn côi !!!

Thất Tình

Nếu lỡ ngày mai em thất tình

Có anh nào nhớ thương em không

Đừng để cho em buồn thương lắm

Chắc rằng em sẽ phai má hồng

Nếu mà em lỡ con thuyền hoa

Chắc lòng em sẽ hết ngây thơ

Sẽ là rất buồn Trong lòng lắm

Xem thêm :  Soạn bài cố hương (chi tiết)>

Chẳng còn mơ mộng giấc mơ hồng

Nếu mà một ngày em thấy buồn

Chắc rằng lúc đó em nhớ thương

Tâm hồn cô quạnh trong chiều vắng

Thơ thẩn trong lòng rất đáng thương

Nếu vậy anh có thương em không

Chắc rằng anh sẽ chẳng nhớ mong

Một giấc mơ hồng Ngày xưa ấy

Và anh lạnh lùng bước sang sông

Thơ Ngắn Thất Tình

Quán vắng cà phê uống một mình

Sao mời chẳng đến chỉ làm thinh

Đời người sóng dạt trôi vô định

Cõ i thế dòng xô miễn níu tình

Cố nhấp men sầu mờ lúc tỉnh

Mềm môi rượu đắng thoảng khuôn hình

Thì ra tiếng ngọt thời luôn phỉnh

Để mỗi lòng ên nhận khổ hình

Thất Tình

Con trai tàn ác quá đi thôi

Lừa dối tình yêu bao đủ điều

Không yêu cũng giả vờ say đắm

Để hồn con gái phải đăm chiêu

Đời người chúng ta ai cũng yêu

Chỉ một lần thôi chẳng có nhiều

Hãy yêu làm sao cho sứng đáng

Đừng để sau này hận vì yêu

Cô Gái Thất Tình

Nắng chiều hôn nhẹ vai gầy

Nhớ ai em lại ngồi đây ngóng chờ

Mong người em cứ bơ vơ

Tình ơi lỗi hẹn bây giờ thấy đâu

Vấn vương chi dạ thêm sầu

Trọn đời chưa chắc gặp nhau một lần

Thương thầm em cứ ngồi trông

Trời xuân vắng lặng ngồi hong tóc thề

Ngày nào anh mới hẹn về

Thề non hẹn biển tràn trề tiếng yêu

Chỉ vì một lỗi nói điêu

Cái chiêu nói dối em nhiều khổ đau

Người Buồn Cảnh Cũng Buồn Theo

Thơ thơ thẩn thẩn vu vơ

Buồn buồn bèn kiếm nàng thơ cũng sầu

Nỗi buồn ta biết gởi đâu

Bâng khuâng khắc khoải đi đâu cũng buồn…!

Người buồn cảnh cũng theo buồn

Câu từ trốn hết …nỗi buồn viết mô ?

Vui buồn đều gởi nàng thơ

Nàng thơ thối thoát…thờ ơ ta rồi…!

Những bài thơ thất tình ngắn hay nhất

1. Tôi bật khóc khi biết mình thua cuộc

Vòng tay này không giữ được tình yêu

Buồn làm sao với nỗi nhớ chắt chiu

Người yêu tôi ngàn đời bên kẻ khác

2. Hoàng hôn lặng lẽ cuối trời

Ta đây tan nát rối bời con tim

Người mà ta mãi đi tìm

Giờ đang đứng ở trong tim mình rồi.

3. MƯA BUỒN

Trời buồn, trời mới đổ mưa

Người buồn, buồn mãi vẫn chưa hết sầu

Ước gì, có một nhịp cầu

Để mà nối lại hai đầu nhớ thương

Lòng buồn, tình vẫn còn vương

Bao nhiêu kỷ niệm, đêm trường ta trao

Những lời hẹn ước với nhau

Sao đành quên hết, để đau… một đời.

Mưa buồn

4. E là người a yêu thương nhất.

Cũng là người cất bước bỏ rơi a.

Phải chăng a là người có lỗi?

Đã yêu e bằng cả trái tim mình…

5. Nay tình mình đã cách biệt..người ơi

Hình dáng ấy..tôi nào đâu quên được

Bóng dáng ấy..đêm ngày tôi mơ ước

Hãy quay về..mình hạnh phúc..em nha…

6. Có gọi là kỉ niệm được không anh

Khi duyên nợ trôn sâu miền kí ức

Vết thương hở em nhói đau lồng ngực

Nay gió về em lại nhói từng cơn

7. Uống cho say để quên đi tất cả

Quên nỗi buồn, sự cô độc, kẻ cô đơn

Chợt nhận ra trong giấc ngủ chập chờn

Đời vô vị khi tâm hồn đã chết !

8. Thế là người..lặng lẽ bỏ tôi đi

Không hờn trách..không nói lời ly biệt

Người lặng lẽ đi rồi..tôi đâu biết

Để nơi này..thương nhớ 1 mình tôi.

9. Tại sao nước mắt lại tràn

Tại sao hy vọng lại càng mất đi

Tại sao uống rượu ngàn ly

Nhưng lại không thể quên đi một người

10.THẤT TÌNH

Nếu lỡ ngày mai em thất tình

Có anh nào nhớ thương em không

Đừng để cho em buồn thương lắm

Chắc rằng em sẽ phai má hồng

Nếu mà em lỡ con thuyền hoa

Chắc lòng em sẽ hết ngây thơ

Sẽ là rất buồn Trong lòng lắm

Chẳng còn mơ mộng giấc mơ hồng

Nếu mà một ngày em thấy buồn

Chắc rằng lúc đó em nhớ thương

Tâm hồn cô quạnh trong chiều vắng

Thơ thẩn trong lòng rất đáng thương

Nếu vậy anh có thương em không

Chắc rằng anh sẽ chẳng nhớ mong

Một giấc mơ hồng Ngày xưa ấy

Và anh lạnh lùng bước sang sông

11. Quán vắng cà phê uống một mình

Sao mời chẳng đến chỉ làm thinh

Đời người sóng dạt trôi vô định

Cõ i thế dòng xô miễn níu tình

Cố nhấp men sầu mờ lúc tỉnh

Mềm môi rượu đắng thoảng khuôn hình

Thì ra tiếng ngọt thời luôn phỉnh

Để mỗi lòng ên nhận khổ hình

12. Con trai tàn ác quá đi thôi

Lừa dối tình yêu bao đủ điều

Không yêu cũng giả vờ say đắm

Để hồn con gái phải đăm chiêu

Đời người chúng ta ai cũng yêu

Chỉ một lần thôi chẳng có nhiều

Hãy yêu làm sao cho sứng đáng

Đừng để sau này hận vì yêu

13. Nắng chiều hôn nhẹ vai gầy

Nhớ ai em lại ngồi đây ngóng chờ

Mong người em cứ bơ vơ

Tình ơi lỗi hẹn bây giờ thấy đâu

Vấn vương chi dạ thêm sầu

Trọn đời chưa chắc gặp nhau một lần

Thương thầm em cứ ngồi trông

Trời xuân vắng lặng ngồi hong tóc thề

Ngày nào anh mới hẹn về

Thề non hẹn biển tràn trề tiếng yêu

Chỉ vì một lỗi nói điêu

Cái chiêu nói dối em nhiều khổ đau

14. CỐ QUÊN

Em muốn cố quên lắm người ơi

Sao cố quên lòng lại càng thêm nhớ

Để mỗi đêm về thao thức dài trăn trở

Nước mắt rơi … mặn chát bờ môi …!!!

15. Thơ thơ thẩn thẩn vu vơ

Buồn buồn bèn kiếm nàng thơ cũng sầu

Nỗi buồn ta biết gởi đâu

Bâng khuâng khắc khoải đi đâu cũng buồn…!

Người buồn cảnh cũng theo buồn

Câu từ trốn hết …nỗi buồn viết mô ?

Vui buồn đều gởi nàng thơ

Nàng thơ thối thoát…thờ ơ ta rồi…!

16. Kể từ giờ trái tim tôi đóng cửa

Không yêu ai và cũng chẳng nhớ ai

Tôi lại về với chính tôi ngày trước

Sống cô đơn vô cảm không ưu tư

Và từ đây tôi cũng không buồn nữa

Để tâm hồn hai chữ hồn nhiên

Cứ như cỏ cây vô chi vô giác

Không buồn phiền không đau rát con tim

Bao muộn phiền đã theo dòng nước mắt

Sống cuộc đời một khoảng khắc bình yên !!!

17. Đêm vắng đàn buông khúc bi ai

Ôm ấp đau thương tiếng thở dài

Vọng cỏi hư vô bay khắp nẻo

Giọng hát ai buồn nát tiếng reo

Gửi theo đêm vắng tình thu chết

Mòn héo tim đau ấp bấy lâu

Gió ơi gió hởi dùm ta nhé! ! !

Chở niềm đau dìm cuối trời sâu

18. Thôi nhé em, tình đôi ta đành lỡ

Đắng cay lòng, duyên hết nợ sầu đau

Hãy vững bước, đừng ngoảnh lại nhìn nhau

Ái ân xưa, nay úa màu quên lãng

19. EM CÓ NHỚ KHÔNG

Đêm dài anh nhớ tình xưa

Mối tình xưa ấy giờ đâu mất rồi

Hỏi em? em có nhớ không

Nhớ người em bỏ bên kia bến đò

Bao đêm anh vẫn mãi chờ

Chờ người nơi ấy nhưng chẳng thấy về

20. Phải không em khi cuộc đời vẫn thế

Yêu nhau nhiều tất sẽ phải chia li

Biết bước đi là trong lòng đau khổ

Nén vào lòng những hơi thở buồn tênh

Lẻ bước chân mỗi lúc đi về

Rồi hốt hoảng chợt bóng ai qua phố

Lá vẫn rơi và mây bay gió thổi

Trời vẫn trong mà buồn khổ phải chia lìa…

21. Ai đã từg trao yêu thương sâu nặng

Bỗng suy sụp bởi 2 tiếng chia tay

Hãy chớ buồn và nguôi lòg oán hận

Vì tình yêu là thứ dễ đổi thay

22. Nếu biết trần gian chẳng có tình

Ta thà bay lượn giống như chim

Còn hơn phải dấu bao điều ước

Ông tơ bà Nguyệt chẳng công bằng .

23. Tôi cay đắng nhìn em yêu người khác

Sóng chợt buồn muốn xé nát con tim

Niềm đau xót dâng lên đầy khóe mắt

Anh cười vui ân tình tui vụt mất

Cắn răng cười nước mắt đông trên mi

24. Bỗng một ngày tôi nhận ra điều đó.

Cơn gió kia không phải của riêng tôi.

Đó là của trời xanh và mặt đất.

Chẳng bao giờ có thể thuộc về tôi

25. Khi biết tin em đi lấy chồng

Cuộc đời anh chui vào chốn hư thân

Anh mất em như cây không có lá.

Chỉ biết ôm hận xầu từng đêm

26. Đố ai nằm võng không đưa?

Đố ai gặp lại người xưa không nhìn?

Đố ai quên được chữ tình

Đố ai quên được bóng hình người yêu.?

Đố ai nằm võng không đưa

27. Nếu biết trước người làm tôi đau khổ.

Tôi xin được làm gỗ đá vô tri.

Không biết khóc,biết buồn hay oán hận.

Để không còn đau nhói ở trog tim

28. TÌNH MÃI VẤN VƯƠNG

Người đi tình mãi vấn vương

Người về ta ở mái trường rêu phong

Bỗng trời nổi gió mưa giông

Đau sao bằng được bão giông cõi lòng.

29. BÀI THƠ THẤT TÌNH

Tình yêu trong Em thật mệt nhoà..

Từng ngày em lại phải cố quên..

Từng nổi đau em vật vã

Từng đêm trôi qua không yên lòng ..

Tình mình sao nỡ đổi Thay ..

Tình kia ai nỡ quên Đi hết…

Tình này còn lại gì đây..

Tình nay đã lỡ nhạc phai lâu rồi..

30. Anh đã buông tay thật rồi sao

Tình cảm đôi ta có lẽ nào

Hoa chưa kết trái anh đã nỡ

Quên đi hết ngày tháng yêu nhau

Tại sao ta phải xa nhau

Để em hứng chịu nỗi đau một mình

Tại sao anh nỡ phụ tình

Để em sống cảnh một mình cô đơn

Nỗi đau này em mong hoá đá

Nỗi buồn này xin hóa thành mây

Còn lại em cùng với tháng ngày

Tìm hạnh phúc bên niềm vui mới

31. Dưới con đường nhìn xác lá bay bay

Bỗng khao khát nhớ vòng tay khi ấy

Người có biết con tim này vẫn vậy

Nay đâu rồi.. để thấy bước đơn côi..

32. Đông sắp về con phố phất mưa bay

Em có biết nơi này anh vẫn ngóng

Bao yêu nhớ vẫn còn như mãi đọng

Người đâu rồi..để anh bóng cô đơn..!

33. Thôi chấp nhận để em rời xa anh

Neo đậu vào bến bờ nào hạnh phúc

Còn đời anh mai này trong hay đục

Thế nhân tình đã an phận rủi may…

34. Không bắt đầu thì sao có chia tay

Say đắm lắm rồi hôm nay dừng lại

Buông bàn tay bỏ đời nhau mãi mãi

Anh u sầu em khóc tủi tình riêng…

35. Anh đi rồi em đâu được vui tươi

Không tô điểm rạng ngời như xưa nữa

Anh đã quên lời hẹn thề mình hứa

Em u buồn tựa cửa mãi ngóng trông.

36. Tự trách mình sao lại yêu quá nhiều

Để giờ đây chuốc bao điều cay đắng

Em một mình bước đi trong thầm lặng

Ôm niềm đau môi chẳng nở nụ cười.

37. Một lần cuối em chúc anh như ý

Sống vui nhiều đừng sầu lụy buồn vương

Hãy xem em là cơn gió qua đường

Đừng nhớ nữa mùi quỳnh hương cỏ lạ.

38. Bài thơ cuối gởi cho anh vội vã

Lời tạ từ rồi đôi ngã chia ly

Luyến lưu thêm tình cũng chẳng còn gì

Đành khép lại khúc sầu bi buồn tẻ.

39. Từ hôm nay hai đường riêng cách biệt

Mình sẽ đi về những hướng không nhau

Nếu có gặp một người nào tha thiết

Hãy tìm quên và làm lại từ đầu.

40. Em mệt rồi nên thôi không yêu nữa

Trái tim khờ sẽ chẳng mở nữa đâu

Cho rất nhiều rồi nhận lại khổ đau

Nên khóa lại… nửa đời sau yên nghỉ

41. Bỗng dưng buồn khoé lệ trào tuôn

Ngó xa xăm về đường xưa lối cũ

Những ước mơ ngày nào thường ấp ủ

Như hoa tàn..héo rũ rụng xác xơ.

42. Trăng đã ngủ xin đừng đánh thức

Tình đã chết rồi nhắc lại thêm đau

Tay ôm nửa mảnh trăng sầu

Có yêu mới biết tình đầu khó quên

43. Nếu nước mắt xóa nhòa tất cả

Thì suốt đời em để lệ tuôn rơi

Em không muốn làm tim ai buốt giá

Nhưng tim em đã hóa đá mất rồi

44. Em viết về anh xóa rồi lại viết

Em mơ về anh, tỉnh rồi lại mơ

Em khóc vì anh, đau mà vẫn nhớ

Em chỉ thương anh, mà thương mãi không thôi

Suốt dọc đường dài, nước mắt cứ rơi!

45. Nước vô tình, ngàn năm trôi mãi

Mây vô tình, mây mãi vẫn bay

Trăng vô tình, trăng đùa với gió

Người vô tình, sao hiểu thấu lòng tôi

46. Lặng lẽ trên con đường hoang vắng

Những chiếc lá vàng vẫn bay bay

Ta nhìn ta nhớ một ai đó

Mối tình vẫn vương thương nhớ người

47. Một mình em đứng trước biển chiều đông

Sóng dịu êm mà trong lòng bão tố

Không có anh biển nhạt nhòa nắng gió

Biển thì thầm con sóng nhỏ lao xao

48. Đêm buồn lặng lẽ nếm niềm đau

Bẻ nát vần thơ nhỏ lệ sầu

Dĩ vàng qua rồi sao vẫn nhớ

Bao nhiêu dĩ vãng bấy nhiêu đau

49. Yêu một người thật khó

Xóa một người thật đau

Cảm ơn mỗi lần bên nhau

Dù không thể bước bên nhau mãi

50. Anh về đây mong chờ hoài con sóng

Mong một lần gặp hình bóng người xưa

Em không về biển tình đổ cơn mưa

Trong lòng anh như có mùa bão tố

51. Đêm khuya rồi, nhắm mắt ngủ đi em

Cuộc đời ngoài kia vẫn bon chen nhiều lắm

Nhớ đắp thêm chăn giữ cho mình thật ấm

Phải thương mình trước khi muốn thương ai

Đêm khuya rồi, nhắm mắt ngủ đi em

52. Yêu là chết ở trong lòng một ít

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu

Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu

Người ta phụ, hoặc thờ ơ chẳng biết…

53. Tôi cũng từng có 1 tình yêu

Nhưng vụng về nên đánh rơi đâu mất

Có ai thấy hay vô tình nhặt được

Xin trả về chốn hạnh phúc giùm tôi

54. Sao em không tới, em ơi!

Mây buồn mây hững hờ trôi

Gió buồn gió không lay lá

Hoa buồn hoa không toả hương.

Đâu nào bóng dáng người thương

Xạc xào rừng hoang suối vắng

Ngàn lau phất phơ hoa trắng

Tiếng chim tắc nghẹn nửa chừng.

Chiều đi, sao em không tới

Nắng buồn nắng đọng lưng nương.

Trên đây là những bài thơ thất tình hay và nhiều cảm xúc nhất do dean2020.edu.vn tổng hợp và chia sẻ đến các bạn. Hy vọng qua bài viết này bạn có thể tìm thấy một chút khoảng không, tìm thấy một chút bình yên trong tâm hồn. Dù ngoài kia có khó khăn với bạn như thế nào thì phải nhớ rằng vẫn phải luôn vui vẻ và hạnh phúc bạn nhé!


Thơ Buồn, Tâm trạng về tình yêu (Thất tình)


Thơ Buồn, Tâm trạng về tình yêu (Dành cho những ai đang thất tình)
Hãy like và đăng kí kênh ủng hộ mình nhé mọi người. Thank you!
Quảng cáo: Hỗ trợ tài chính uy tín. Ai có nhu cầu vay vốn \

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống
Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống

Related Articles

Back to top button