Kỹ Năng Sống

Những bài thơ hay về ông bà tình cảm và ấm áp nhất mọi thời đại

Bên cạnh bố mẹ, ông bà là người yêu thương con cháu vô điều kiện. Ông bà luôn bên cạnh cháu con chăm sóc, bảo ban những điều hay, lẽ phải. Với những người cháu, tuổi thơ gắn liền với ông bà, với những câu chuyện cổ tích ý nghĩa, bài đồng dao mượt mà hay những đồng kẹo kéo, chiếc bánh đúc, bánh gói nóng hổi. Tình cảm mà ông bà dành cho cháu mà một thứ tình cảm rất thiêng liêng và cao qúy, và bài viết dưới đây, chúng tôi sẽ gửi đến các bạn những bài thơ hay về ông bà, hãy cùng cảm nhận nhé!

Những bài thơ về ông bà luôn chất chứa yêu thương

Bà ngoại

Tiếng kèn đưa tiễn não nề

Dòng người nước mắt tái tê trong lòng.

Một đời bà ngoại long đong

Trở về với đất chưa xong nỗi nhà.

Nhớ những năm ấy đường xa

Đồi rừng heo hút mình bà lo toan

Chờ chồng lòng dạ héo hon

Nuôi con gồng gánh đến mòn hai vai.

Những ngày kháng chiến, chạy Tây

Xóm làng giặc đốt, nhà đầy tro than.

Dựng lều tạm, giặc lại càn

Nếp tranh mái cọ tan hoang mấy lần.

Khó khăn bà chẳng ngại ngần

Những đêm hỏa tuyến mong gần chồng xa.

Hòa bình trở lại quê nhà

Bà quen với việc nông gia thường ngày.

Để chồng có chút rảnh tay

Lo việc tập thể, bà gầy đêm trăng

Những ngày gió rét căm căm

Ruộng xanh mạ mới dây giăng thẳng hàng.

Bà sống hòa thuận xóm làng

Nghĩa tình sau trước, mùa màng đổi công.

Đời bà như một dòng sông

Qua ghềnh thác núi về đồng bằng xanh.

Chơi cùng cháu

Cháu chạy tung tăng trong nắng hanh

Gió xuân ru mầm lá hiền lành

Ông ngồi trông cháu trông trời đất

Xao xuyến ngần xanh trên mạ xanh

Cháu biến ông thành con ngựa cưỡi

Ông thành tên lửa cháu giang bay

Túm tóc ông reo bừng cả má

Lại bắt ông làm ông rượu say

Ông giả làm say lăn xuống đất

Ngừng chơi, cháu chạy đến nâng ông

Ông hé mắt nhìn, không muốn dậy

Tình cháu làm say quá rượu nồng.

Ru cháu (Minh Tuấn)

Ầu ơ… cánh võng chao nghiêng

Lời ru đưa cháu tới miền trăng mơ

Con cò con vạc mong chờ

Về đây chung dệt câu thơ ân cần.

Cháu cười như nụ hoa xuân

Ông bà ngắm nghía bao lần xôn xang

Cháu là bạc ,Cháu là vàng

Giống cha giống mẹ trong ngàn đắm say .

Ông bà theo cháu ngủ ngày

Tay ôm miệng hát ,giọng bay tiếng lòng

Gió cười gieo cánh tuyết đông

Giáng sinh mặc giá, trong phòng ấm nôi.

Cháu như hoa dưới mặt trời

Lời ru như gió nhẹ rơi vỗ về

Ầu ơ …Xen tiếng oe oe

Bi bô nói nghịu theo bè …Trẻ thơ.

Tiếng ru như nước tràn bờ

Nhà vui thêm tiếng ,giấc mơ thêm người

Ông bà cười nụ thắm tươi

Mỗi lần ru cháu như người trên mây .

Ông nội của tôi (Dũng Bùi)

Nhớ hoài ! nhớ mãi Nội ơi !

Nhớ cây gậy gỗ,nhớ đời còn đây

Tóc sương muối bạc giờ này

Đầu con Nội gõ, còn đây nhớ hoài ….!!

Các cháu về quê (Nguyễn Văn Thái)

Mượn mùa phượng vĩ đỏ hoa

Cháu về vui với ông bà chốn quê

Mỗi năm một dịp cháu về

Ông bà vui, bớt tái tê cảnh già

Những ngày xưa … cứ đi xa

Chỉ mong có chút tình quà đó thôi

Chắt chiu cũng đủ tiêu rồi

Băn khoăn cái sợ mất nơi cội nguồn

Cháu về vui cả làng thôn

Khoe màu sắc thắm, thơm hương vườn mình

Cháu ông, xin chớ vô tình

Nên thành điệp khúc, vẹn tình quê hương.

Cháu về quê ngoại (Nguyễn Văn Thái)

Cháu về – đầy tháng ngoại chăm

Bon bon quê ngoại xa xăm dặm đường

Cháu về trọn nghĩa yêu thương

Tháng – sinh về ngoại lẽ thường phải không …

Bố còn lo trọn việc công

Nơi xa gọi điện, nóng lòng thăm con

Ông bà chăm chút ngoại son

Lớn nhanh cháu nhé, vẹn tròn tình yêu

Thương yêu âu yếm sớm chiều

Gian nhà đầy ắp tình yêu con người.

Nhớ nhé (Hoàng Hiện)

Ông bà chỉ huấn chẳng sai đâu

Chữ thức ngàn năm dẫn vạn đầu

Hãy dõi đường qua chừa cửa trước

Nên dòm lối lại tránh thềm sau

Lời trơ trẽn dụng, đời nhem nẫu

Tiếng sỗ sàng khoe, phận ố nhàu

Đạo kém người khinh thời dạ tủi

Tâm hèn kẻ miệt buổi hồn đau.

Bà tôi

Bà tôi váy đụp áo thâm

Nón mê bà đội quanh năm ngoài đồng

Như con cò trắng ven sông

Hai vai gánh nặng lo chồng nuôi con

Đường làng mòn vẹt gót son

Ước mong con cháu vẹn tròn giấc mơ…

Yêu bà từ thuở ấu thơ

Những ngày xưa ấy bây giờ đã qua

Khi Cha chinh chiến miền xa

Mẹ đi làm vắng ở nhà bà chăm

Cháu đi học lúc lên năm

Thương cháu bé bỏng đêm nằm bà ru…

Giờ bà yên giấc ngàn thu

Hồn bà trong cõi phiêu du vô thường

Thắp dâng bà một nén hương

Mà lòng cháu cứ rưng rưng nhớ bà.

Ngoại ơi! (Phi Nga)

Cháu yêu Bà lắm Ngoại ơi !

Cháu mong Bà khoẻ, yêu đời tươi vui.

Ngoại như tia nắng mặt trời

Sẽ chia ánh sáng, rạng ngời Cháu Con.

Đời Ngoại như dốc núi non,

Để cho Con Cháu, lon ton học cùng.

Ngoại là đồi núi ngàn trùng,

Thân cây cổ thụ, ôm cùng Cháu Con.

Ngoại như Biển cả mênh mông,

Tắm mát tất cả, tấm lòng Cháu Con.

Hòn đá nước chảy sẽ mòn,

Tình thương Ngoại tặng, Cháu Con mãi còn.

Trăm năm tuổi Ngoại đã tròn,

Con Ngoại cả tá, nếp lòn cân nhau.

Cháu, chắt, chút, chít cả đoàn,

Buồn, vui quy tụ tập đoàn tươi vui.

Cảm ơn có Ngoại trên đời,

Đã sinh được Mẹ, sinh thời Cháu, Con.

Thương Ngoại nhiều tuổi héo mòn,

Cầu Trời Ngoại khoẻ, Cháu Con vui mừng.

Nhớ ngoại

Con tìm Ngoại khắp chân trời

Cho con bên Ngoại không rời nữa đâu

Ầu ơ câu hát ví dầu

Ngoại ơi Ngoại ở nơi đâu chưa về?

Chuyện kể của bà

Những buổi chiều mùa đông, trên sân nhỏ

Lũ chúng tôi háo hức cả một đoàn

Nhởn nhơ trên tuyết, trên đồi nhỏ

Hướng về nhà rảo bước lang thang.

Khi xe trượt tuyết chúng tôi đã chán

Chúng tôi ngồi vào ngay ngắn hai hàng

Cùng lắng nghe bà ngoại tôi kể chuyện

Câu chuyện kể về chàng ngốc Ivan.

Chúng tôi ngồi nghe, dường như nín thở

Còn thời gian cũng gần quá nửa đêm.

Chúng tôi giả vờ không nghe gì cả

Nếu mẹ kêu đã đến lúc đi nằm.

Chuyện đã hết rồi. Đến lúc đi ngủ…

Nhưng làm sao còn ngủ được bây giờ?

Chúng tôi nhìn khắp xung quanh, bốn phía

Rồi lại bắt đầu nằng nặc đòi bà.

Còn bà nói e dè, không dứt khoát

“Chẳng lẽ ngồi nghe đến sáng hay sao?”

Vâng, chúng cháu xin bà cứ mặc

Bà kể đi, bà cứ kể đi nào.

Thăm quê nội (Nguyễn Tâm)

Long An xứ sở đất quê cha

Nay trở về thăm lại ông bà

Cô chú xóm giềng ra ngõ đón

Họ hàng em cháu cũng chào qua

Bồi hồi cảnh cũ con mương nhỏ

Ray rứt quê xưa bụi chuối xa

Tắm nước bờ ao nghe vị ngọt

Bữa cơm bên nội thắm tình nhà!

Quê ngoại

Quê ngoại có bà ngoại tôi

làng nằm bên bờ sông cổ

con sông cũng lắm ưu phiền

ba năm ba lần đê vỡ

Quê ngoại có nghề nấu kẹo

kẹo mầm thơm suốt mùa đông

bà tôi đã từng gồng gánh

kẹo quê đi bán trăm miền

Bà ơi, áo nâu sờn bạc

bà ơi, cái nón gãy vành…

bên sông mẹ con đứng ngóng

đò nan sóng vỗ đăm đăm…

Thôi đã khuất rồi, quê ngoại

bà tôi một nắm mộ gầy

quê ngoại thêm xa từ đấy

mẹ tôi nước mắt vào trong

Lạy trời, đường đất đừng trơn

lạy trời, nắng thôi trút lửa

cho mẹ về ngóng bên sông

cho con bớt buồn quê ngoại.

Nhớ nội (Phương Trang)

Trong tuyệt vọng như đèn chiếu sáng

Động viên mình khơi rạng cháu thơ

Ảnh ai ảm đạm bàn thờ

Tấm gương nghị lực bây giờ con noi.

Những bài thơ về ông bà luôn dạt dào trong ký ức

Cùng ông thăm lúa

Cùng ông thăm lúa trên đồng

Cháu vui vui giữa mênh mông đất trời

Bồng bềnh mây trắng êm trôi

Tiếng chim ríu rít gọi mời hân hoan

Cánh đồng như một biển vàng

Gió đưa lớp lớp hàng hàng sóng lay

Hạt vàng tròn trịa căng đầy

Mùi hương thơm ngát ngất ngây đồng chiều

Theo ông cháu biết bao điều

– Có hạt cơm, phải mất nhiều công lao.

Nói gì mà lúa rì rào?

Hình như lúa bảo: – sắp vào mùa vui.

Nhớ lắm bà ơi (Hoàng Quỳnh Mai)

Ai làm nên cảnh bể dâu

Để Bà đi mãi tìm đâu bóng bà ?

Bà đi hiu quạnh cửa nhà

Giờ đây cháu nhớ lắm Bà… Bà ơi !

Lời ru cho cháu

Lời ru tự ở nơi xa

Ngủ được không cháu lời bà gió đưa

Sài Gòn lạc mất lối trưa

Lời ru qua nắng có vừa giấc không

À ơi qua bao dòng sông

Thấm cơn mát đẫm mênh mông cánh cò

Ngọt ngào chắt đắng âu lo

Nhớ thương gói lại dành cho ngày về

Lời ru qua cả giấc hè

Mượn giời mây trắng mà che ru hời.

Ngoại yêu (Hương Hà)

Đời ngoại năm nắng mười mưa

Công ơn của ngoại con chưa đáp đền

Tình yêu thương ngoại vững bền

Cho con ký ức xây nền tương lai.

Ông bà ngoại (Donna Mai Hồng Thu)

Thôi thế từ đây đã mất rồi

Ông Bà yêu kính của lòng tôi

Từ đây tất cả là dĩ vãng

Số kiếp lạc loài tôi vẫn mang

Thôi nhé từ đây còn đâu nữa

Tình thân mái ấm thủa còn thơ

Đời trôi sao nỡ mang đi mất

Tình thân quý nhất của đời tôi

Thôi nhé từ đây hết dịp mong

Về thăm cùng ngoại hóng Xuân sau

Lòng tôi như nghẹn bao buồn tủi

Ngoại ở suối vàng ngoại có vui?

Thôi thế từ đây đã chôn vùi

Hình hài yêu dấu ngoại của tôi

Tình thân như đã vào cát bụi

Chẳng khóc mà sao vẫn ngậm ngùi

Tôi muốn gào to, khóc thật to

Mong sao Chúa thấu nỗi lòng lo

Mong sao ngoại được yên giấc ngủ

Quên cõi trần ai rũ bụi trần.

Ngoại ơi (Bảo Châu)

Tháng năm vất vả sớm chiều nắng mưa…

Miếng cơm nhường cháu, mặn mòi cá dưa…

Cháo rau nuôi cháu lớn dần yêu thương…

Yêu thương còn đến bây giờ Ngoại ơi…

Vui cùng con cháu hôm nay ơn Người !

Bâng khuâng… thoáng bóng Ngoại cười

Yêu thương cùng Mẹ trên trời tiêu dao ?

Ngỡ trong mơ… tưởng ngày nào

Ngoại cùng con cháu vui sao một nhà ?

Những bài thơ hay về ông bà ý nghĩa

Bà Ngoại

Tiếng kèn đưa tiễn não nề

Dòng người nước mắt tái tê trong lòng.

Một đời bà ngoại long đong

Trở về với đất chưa xong nỗi nhà.

Nhớ những năm ấy đường xa

Đồi rừng heo hút mình bà lo toan

Chờ chồng lòng dạ héo hon

Nuôi con gồng gánh đến mòn hai vai.

Những ngày kháng chiến, chạy Tây

Xóm làng giặc đốt, nhà đầy tro than.

Dựng lều tạm, giặc lại càn

Nếp tranh mái cọ tan hoang mấy lần.

Khó khăn bà chẳng ngại ngần

Những đêm hỏa tuyến mong gần chồng xa.

Hòa bình trở lại quê nhà

Bà quen với việc nông gia thường ngày.

Để chồng có chút rảnh tay

Lo việc tập thể, bà gầy đêm trăng

Những ngày gió rét căm căm

Ruộng xanh mạ mới dây giăng thẳng hàng.

Bà sống hòa thuận xóm làng

Nghĩa tình sau trước, mùa màng đổi công.

Đời bà như một dòng sông

Qua ghềnh thác núi về đồng bằng xanh.

Xem thêm :  Những câu nói hay về cô đơn - stt, status cô đơn, lạc lõng

Bà về với đất yên lành

Quê nhà nở thắm một nhành hoa xuân.

Bà Tôi

Bà tôi váy đụp áo thâm

Nón mê bà đội quanh năm ngoài đồng

Như con cò trắng ven sông

Hai vai gánh nặng lo chồng nuôi con

Đường làng mòn vẹt gót son

Ước mong con cháu vẹn tròn giấc mơ…

Yêu bà từ thuở ấu thơ

Những ngày xưa ấy bây giờ đã qua

Khi Cha chinh chiến miền xa

Mẹ đi làm vắng ở nhà bà chăm

Cháu đi học lúc lên năm

Thương cháu bé bỏng đêm nằm bà ru…

Giờ bà yên giấc ngàn thu

Hồn bà trong cõi phiêu du vô thường

Thắp dâng bà một nén hương

Mà lòng cháu cứ rưng rưng nhớ bà

Cái Nắng Nhà Bà Ngoại

Phố Bà Triệu, Hà Nội

số nhà Một Trăm Bảy Chín

mỗi sáng nắng lên

mỗi lần vụt xe qua nhoi nhói xưa

bóng bà ngoại bên hàng rào hoa móng rồng

uớp hương trưa hè

tóc trần

mắt uớt

ru thầm

cái nắng lên ba

từ vòm sấu trước sân rơi xuống lòng bà

nóng ấm.

Bà làm bạn làm bà làm mẹ cái nắng

cái nắng xinh xinh

bà cất vào túi áo cánh

rồi cẩn thận cài miệng túi bằng chiếc kim băng tí xíu

sợ cái nắng ngã sợ cái nắng đau

cái nắng bé bỏng

mơ mộng trời cao

biết đâu có ngày bão giông

biết đâu có ngày mưa gió

biết đâu có ngày chiếc kim băng tuột rơi

áo cánh mong manh khói

bà ngoại bay về trời…

Phố Bà Triệu

số nhà Một Trăm Bảy Chín

ký ức náu sau bức tường cũ

cây sấu bị chặt từ lâu

mảnh sân mọc toàn nguời lạ

chỗ trú còn đâu

nắng lang thang chong chong đỉnh đầu…

Chuyện Kể Của Bà

Những buổi chiều mùa đông, trên sân nhỏ

Lũ chúng tôi háo hức cả một đoàn

Nhởn nhơ trên tuyết, trên đồi nhỏ

Hướng về nhà rảo bước lang thang.

Khi xe trượt tuyết chúng tôi đã chán

Chúng tôi ngồi vào ngay ngắn hai hàng

Cùng lắng nghe bà ngoại tôi kể chuyện

Câu chuyện kể về chàng ngốc Ivan.

Chúng tôi ngồi nghe, dường như nín thở

Còn thời gian cũng gần quá nửa đêm.

Chúng tôi giả vờ không nghe gì cả

Nếu mẹ kêu đã đến lúc đi nằm.

Chuyện đã hết rồi. Đến lúc đi ngủ…

Nhưng làm sao còn ngủ được bây giờ?

Chúng tôi nhìn khắp xung quanh, bốn phía

Rồi lại bắt đầu nằng nặc đòi bà.

Còn bà nói e dè, không dứt khoát

“Chẳng lẽ ngồi nghe đến sáng hay sao?”

Vâng, chúng cháu xin bà cứ mặc

Bà kể đi, bà cứ kể đi nào.

Quê Ngoại

Quê ngoại có bà ngoại tôi

làng nằm bên bờ sông cổ

con sông cũng lắm ưu phiền

ba năm ba lần đê vỡ

Quê ngoại có nghề nấu kẹo

kẹo mầm thơm suốt mùa đông

bà tôi đã từng gồng gánh

kẹo quê đi bán trăm miền

Bà ơi, áo nâu sờn bạc

bà ơi, cái nón gãy vành…

bên sông mẹ con đứng ngóng

đò nan sóng vỗ đăm đăm…

Thôi đã khuất rồi, quê ngoại

bà tôi một nắm mộ gầy

quê ngoại thêm xa từ đấy

mẹ tôi nước mắt vào trong

Lạy trời, đường đất đừng trơn

lạy trời, nắng thôi trút lửa

cho mẹ về ngóng bên sông

cho con bớt buồn quê ngoại.

Cùng ông thăm lúa

Cùng ông thăm lúa trên đồng

Cháu vui vui giữa mênh mông đất trời

Bồng bềnh mây trắng êm trôi

Tiếng chim ríu rít gọi mời hân hoan

Cánh đồng như một biển vàng

Gió đưa lớp lớp hàng hàng sóng lay

Hạt vàng tròn trịa căng đầy

Mùi hương thơm ngát ngất ngây đồng chiều

Theo ông cháu biết bao điều

– Có hạt cơm, phải mất nhiều công lao.

Nói gì mà lúa rì rào?

Hình như lúa bảo: – sắp vào mùa vui.

Lời Ru Cho Cháu

Lời ru tự ở nơi xa

Ngủ được không cháu lời bà gió đưa

Sài Gòn lạc mất lối trưa

Lời ru qua nắng có vừa giấc không

À ơi qua bao dòng sông

Thấm cơn mát đẫm mênh mông cánh cò

Ngọt ngào chắt đắng âu lo

Nhớ thương gói lại dành cho ngày về

Lời ru qua cả giấc hè

Mượn giời mây trắng mà che ru hời.

Ông Cháu

Cháu chạy tung tăng trong nắng hanh

Gió xuân ru mầm lá hiền lành

Ông ngồi trông cháu trông trời đất

Xao xuyến ngần xanh trên mạ xanh

Cháu biến ông thành con ngựa cưỡi

Ông thành tên lửa cháu giang bay

Túm tóc ông reo bừng cả má

Lại bắt ông làm ông rượu say

Ông giả làm say lăn xuống đất

Ngừng chơi, cháu chạy đến nâng ông

Ông hé mắt nhìn, không muốn dậy

Tình cháu làm say quá rượu nồng.

Ông Và Cháu

Ngày nào cháu chập chững

Ông dắt tay cháu đi

Bây giờ ông còng lưng

Lại vịn vai cháu bước

Cháu hỏi ông sao thế

Ông cười chỉ xuông chân:

– Nào ông cháu đều bước

Đường xa mấy cũng gần.

ÔNG NỘI CỦA TUI

Nhớ về Ông Nội ngày xưa

Lưng còng,tóc bới, tuổi vừa bảy mươi

Cháu Ông chưa đến tuổi mười

Nhớ cây gậy chống, Ông cười gỏ con

Nhớ hoài ngày tháng vẫn còn

Đầu con Ông gỏ, làm con nhớ hoài

Ông cười tay nắm bàn tay

Hôn trên chỗ gỏ, mắt cay Nội nè

Thương cho cháu Nội Ông ghê

Ba con vất vã mọi bề nghe không

Đi làm nuôi cháu cả Ông

Làm tròn hiếu đạo nặng lòng Ba con

Bây giờ Ông mất đâu còn

Ba con cũng bỏ cả con đi rồi

Một mình như đứa mồ côi

Nhớ về năm tháng Nội Tôi một thời

Nhớ hoài ! nhớ mãi Nội ơi !

Nhớ cây gậy gỗ,nhớ đời còn đây

Tóc sương muối bạc giờ này

Đầu con Nội gõ, còn đây nhớ hoài ….!!

NGOẠI ƠI

Cháu yêu Bà lắm Ngoại ơi !

Cháu mong Bà khoẻ, yêu đời tươi vui.

Ngoại như tia nắng mặt trời,

Sẽ chia ánh sáng, rạng ngời Cháu Con.

Đời Ngoại như dốc núi non,

Để cho Con Cháu, lon ton học cùng.

Ngoại là đồi núi ngàn trùng,

Thân cây cổ thụ, ôm cùng Cháu Con.

Ngoại như Biển cả mênh mông,

Tắm mát tất cả, tấm lòng Cháu Con.

Hòn đá nước chảy sẽ mòn,

Tình thương Ngoại tặng, Cháu Con mãi còn.

Trăm năm tuổi Ngoại đã tròn,

Con Ngoại cả tá, nếp lòn cân nhau.

Cháu, chắt, chút, chít cả đoàn,

Buồn, vui quy tụ tập đoàn tươi vui.

Cảm ơn có Ngoại trên đời,

Đã sinh được Mẹ, sinh thời Cháu, Con.

Thương Ngoại nhiều tuổi héo mòn,

Cầu Trời Ngoại khoẻ, Cháu Con vui mừng.

CHÁU YÊU ÔNG

Ông ơi! Cháu rất yêu ông!

Có ông cháu thấy trong lòng luôn vui.

Những ngày nghỉ học đi chơi

Theo ông câu cá, đi bơi sông nhà.

Tuy Ông tuổi cũng đã già

Nhưng sao cháu thấy thật là trẻ trung.

Cháu cùng ông hay chơi chung

Cầu lông, cờ tướng, bắn thung, đá g à…

Nhìn ông cười cứ như là

Ông Bụt trong truyện Cổ mà cháu ưa.

Ông thường hay kể chuyện xưa

Những ngày lam lũ sớm trưa nhọc nhằn.

Ông vẫn bám mảnh đất cằn

Tảo tần cày xới, bón phân, làm mùa.

Quê nghèo nắng sớm, chiều mưa

Ông nuôi Bố lớn, Bà vừa ra đi

Một thân gà trống sá gì

Hy sinh vun đắp cho đời cháu con.

Công lao Ông tựa núi non

Cháu không biết lấy chi đền ơn Ông.

Cháu thường ấp ủ trong lòng

Mong sao khôn lớn nuôi Ông tuổi già.

Ông phải sống thật lâu nha!

Cháu sẽ phụng dưỡng Bố và cả Ông.

 

Xem thêm:

 

Thơ hay về rượu – Đong đầy cảm xúc và phù hợp tâm trạng

 NGOẠI ƠI

Ngoại ơi, mỗi sớm khi chiều

Cuộc đời con nhớ thương yêu Ngoại nhiều

Nhạt nhòa bóng Ngoại liêu xiêu

Tháng năm vất vả sớm chiều nắng mưa…

Thương con…xót mấy cho vừa

Một đàn cháu nhỏ còn chưa nên người

Đói no, ấm lạnh, Ngoại ơi

Miếng cơm nhường cháu, mặn mòi cá dưa…

Thân cò lặn lội sớm trưa

Ngược xuôi bóng Ngoại, nắng trưa mưa dầm…

Tảo tần, khuya sớm âm thầm

Cháo rau nuôi cháu lớn dần yêu thương…

Dẫn con đi suốt chặng đường

Mảnh mai bóng Ngoại, trùng dương xa mờ

Tiếng bà ru cháu ầu ơ

Yêu thương còn đến bây giờ Ngoại ơi…

Tâm hương thành kính dâng Người

Một đàn cháu nhỏ nên người hôm nay !

Ngoại ơi xin hãy về đây…

Vui cùng con cháu hôm nay ơn Người !

Bâng khuâng… thoáng bóng Ngoại cười

Yêu thương cùng Mẹ trên trời tiêu dao ?

Ngỡ trong mơ… tưởng ngày nào

Ngoại cùng con cháu vui sao một nhà ?

ÔNG BÀ NGOẠI CỦA TÔI

Ông bà ngoại nay còn có bà

Vì tuổi già ông đã ra đi

Khi tám mươi ông đành vĩnh biệt

Mặc cho bà đau khổ tiếc thương.

Dù cháu con một lòng hiếu thảo

Nhưng làm sao lấp được nỗi lòng

Mong rằng ngày tháng sẽ nhuộm màu

Cho bà vui vẻ với cháu con.

LẦN ĐẦU VẮNG BÀ

Sinh nhật con năm nay

Không có Bà bên cạnh

Con có buồn nhiều lắm

Nhưng con chẳng khóc đâu.

Bà bảo khóc là sấu

Mà phải ngẩng cao đầu

Để bước lên phía trước.

Bà ơi BÀ có biết

Con nhớ BÀ thật nhiều

con nhớ các buổi chiều

Khi con tan buổi học

Bà đón con trước cổng,

hỏi chuyện lớp chuyện trường

Được điểm cao BÀ thưởng

Điểm hơi thấp BÀ buồn

Động viên con cố gắng

BÀ ơi còn nhiều lắm

Con chẳng kể được đâu

Vì con đã bắt đầu

Rưng rưng nơi khóe mắt

Nơi xa ấy BÀ ơi yên giấc

Con và em sẽ học chăm ngoan

Và hôm sớm động viên Ông vui khỏe

Con nhớ và yêu Bà nhiêu lắm

BÀ NGOẠI XÌ TIN

Ngoại tôi nay đã chín mươi,

Nhưng trông ngoại vẫn vô tư không già

Nhìn ngoại ai dễ đoán ra,

Ngoại mà nghịch ngợm “Xì Tin” không bằng.

Ngoại ăn nói cũng rất hăng…

Đứa nào láu cá… gẫy răng bây giờ…

Càng già càng giống trẻ thơ,

Không lo, không nghĩ đến giờ là chơi.

Cả đời ngoại đã khổ rồi,

Bây giờ ngoại mới thảnh thơi chơi đùa.

Ngoại chơi cho bớt già nua…

Quên đi những chuyện hơn thua ở đời…

Quên bao cực khổ ngoại ơi,

Bao năm vất vả, cả đời vì con…

Bây giờ xuân sắc không còn

Mong sao ngoại mãi sống đời “Xì Tin

ÔNG & BÀ

Ông Bà…nghĩa trọng…đức dầy,

Yêu thương con cháu, tràn đầy…ngất ngây.

Cả đời…tận tụy…lất lây,

Ôm vào…vất vả…xác gây…thân gầy.

Nhớ xưa nghèo khó quả quầy,

Đường đời sương gió, lội lầy bão giông.

Ông Bà dìu dắt gai chông,

Hướng chân-thiện-mỹ, hư không cảnh đời.

Tình cao nghĩa cả khó dời,

Đáp đền ơn lớn, đời đời chẳng quên.

Phận người, số kiếp lênh đênh,

Đời vô thường quá, gọi tên…Ông Bà.

VỀ QUÊ NGOẠI

Nay con về nơi ấy ngày xưa

Bịn rịn tiễn đưa chiều mưa quê ngoại

Gió ướt lạnh lòng con tê tái

Xa ngoại rồi mãi mãi tới trăm năm

Bao năm rồi con lại về thăm…

Ngoại không còn lòng con trăn trở mãi

Ngoại đi xa rồi chỉ còn để lại

Trong lòng con nỗi nhớ mãi không nguôi

Nhớ ngày xưa âu yếm ngoại mỉm cười

Thương yêu con mỗi lần về thăm ngoại

Phần con bắp ngô ngoại trồng ngoài bãi

Ngô ngọt ngào như tình ngoại, ngoại ơi…

Thương yêu cháu con suốt cả cuộc đời

Lòng con mãi khắc ghi những lời ngoại dặn

Xa ngoại rồi con tìm về hơi ấm

Di ảnh người… vẫn đằm thắm nhìn con.

VỀ QUÊ NGOẠI

Hôm nay trời chuyển heo may

Gió se se lạnh thổi bay tóc mềm

Mưa nho nhỏ ướt cỏ đêm

Ta về quê ngoại lướt êm qua đồng.

Mẹ già ngồi cửa ngóng trông

Thấy con cùng cháu “Kìa ông, nó về!”

Cả nhà vui vẻ đề huề

Râm ran mẹ kể chuyện về quê ta.

Nào chuyện anh cả anh ba

Chuyện con, chuyện cháu, chuyện ra láng giềng

Bố cao tuổi việc vẫn siêng

Nấu cơm, chăm cháu không kiêng việc gì.

Các con về nhà mấy khi

Thấy cha mẹ khoẻ con thì rất vui

Xem thêm :  Tổng hợp 100+ bài thơ tình bạn hay nhất, thơ tình bạn

Mong cho bệnh tật phải lùi

Để cha mẹ mãi ngọt bùi bên nhau.

Dù cho có lúc ốm đau

Hay khi giá rét có nhau ấm nhiều

Cha mẹ người con kính yêu

Ghi lòng tạc dạ ơn nhiều mẹ cha.

NHỚ NGOẠI

Chiều nay nắng ngả qua tây

Lòng con hiu hắt vơi đầy Ngoại ơi

Con chim hót ở bên trời

Nỉ non nó bảo Ngoại rời thế nhân.

Thời gian cũng đã qua dần

Mà con cứ mãi muôn phần nhớ mong

Ngày nào thơ bé trong lòng

Ngoại ẵm Ngoại cõng trong vòng tay yêu.

Giờ con khôn lớn đã nhiều

Ngoại đâu còn nữa tiêu điều nhà xưa

Thương sao biết mấy cho vừa

Vườn rau héo úa giọt mưa không về.

Bao lần trong những cơn mê

Con mơ thấy Ngoại bên lề gió sương

Thương con Ngoại dắt tới trường

Cho con đi học lúc đường trật trơn.

Vẳng bên có tiếng ai đờn

Hoài lang dạ cổ khúc đơn bạn lòng

Ngoại ơi con nhớ con Mong

Làm sao để có Ngoại trong cuộc đời.

Con tìm Ngoại khắp chân trời

Cho con bên Ngoại không rời nữa đâu

Ầu ơ câu hát ví dầu

Ngoại ơi Ngoại ở nơi đâu chưa về ?

NHỚ NỘI

Thương nội lắm cả đời tần tảo

Năm tháng dài cơm áo nuôi con

Đến nay sức khoẻ héo mòn

Chúng con kính cẩn lòng son gửi Người

Khi còn trẻ nào tươi màu nắng

Chồng vắng nhà gánh nặng trọn mang

Lá xanh rụng trước lá vàng

Mất đi các bác tóc sang màu buồn

Thêm lần nữa trời tuôn xối xả

Tin nhói lòng bố đã mất đi

Bà, con, mẹ nữa ngất vì

Núi non sụp đổ nào chi sánh bằng

Giữa đêm tỏ vầng trăng tắt ngấm

Nuốt lệ sầu tim ngậm nỗi đau

Thế rồi bữa cháo bữa rau

Cả nhà vực dậy tuy màu tối đen

Trong tuyệt vọng như đèn chiếu sáng

Động viên mình khơi rạng cháu thơ

Ảnh ai ảm đạm bàn thờ

Tấm gương nghị lực bây giờ con noi.

NHỚ NGOẠI

Con về ôm lại hàng cau

Về thăm nhà ngoại hôm nào nắng lên

Đường đê đất đỏ chênh vênh

Khói cao quyền quyện mông mênh mái nhà

Đàn cò bay lả bay la

Cánh đồng mùa gặt chim tha thóc thừa

Thương ngoại dầu dãi nắng mưa

Một đời con cháu vẫn chưa yên lòng

Lưng còng mắt kém vịnh song

Tươi cười móm mém vẫn không trách hờn

Quả cau cái vỏ vân vân

Tiêm trầu cho ngoại một lần cũng vui

Giờ con nhớ ngoại bùi ngùi

Lạnh lùng nhà trống tiếng cười còn đâu

Bay bay hương khói dòng châu

Mỗi khi nhớ ngoại đục ngầu phù sa

Cây cầu ngoại bước vô ra

Khăn rằn quàng cổ bà ba sớm chiều

Bên mộ mẹ khóc quạnh hiu

Lấy chồng xa xứ cánh diều quê cha

Khóc thầm nhớ buổi cơm nhà

Mẹ chưa dâng ngoại chung trà tuổi cao

Giờ ngoại tít tắp sông sâu

Đời ngoại như khói như sao cuối trời

Khăn tang phủ kín sầu ơi

Nước ròng bìm bịp mồ côi não nùng.

NHỚ LẮM BÀ ƠI

Đêm hè nằm ngắm trăng đầy,

Vầng trăng cổ tích còn đây thuở nào.

Chị Hằng, Chú Cuội trên cao,

Lắng nghe Bà kể biết bao chuyện đời.

Tay bà quạt mát không rời.

Cháu yêu, yêu nhất trên đời Bà thôi.

Gió xưa bà quạt lâu rồi

Mãi trong ký ức không thôi nồng nàn.

Ầu ơ .. khúc hát dân gian,

Cái cò, cái vạc mênh mang sớm chiều.

Tuổi thơ cháu nhớ rất nhiều

Làm sao kể hết bao điều bà ơi !

Thời gian rồi cũng dần trôi,

Cháu yêu khôn lớn bà tôi đâu còn.

Trưa hè những giấc no tròn

Gió tay bà quạt đâu còn nữa đâu.

Ai làm nên cảnh bể dâu

Để Bà đi mãi tìm đâu bóng bà ?

Bà đi hiu quạnh cửa nhà

Giờ đây cháu nhớ lắm Bà… Bà ơi !

NGOẠI YÊU

Những ngày con bé ngây thơ

Ngoại ru câu hát ầu ơ ngọt ngào

Dừa xanh gió mát rì rào

Tuổi thơ bên ngoại đời nào con quên.

Lời ru con lớn khôn lên

Dắt con từng bước từ bên nôi này

Con xa quê ngoại bao ngày

Bôn ba khắp nẻo đó đây cuộc đời.

Nhưng không quên được nụ cười

Cùng bao ký ức bên người ngoại yêu

Mái tranh nghèo khó liêu xiêu

Đời ngoại gian khổ bao nhiêu tháng ngày.

Tóc giờ ngoại trắng như mây

Làn da mồi nám tháng ngày long đong

Thương con ngoại đã lưng còng

Bao nhiêu khắc khổ trên dòng đời qua.

Hôm nay lặn lội đường xa

Con về thăm ngoại thiết tha nỗi niềm

Ngược dòng ký ức đi tìm

Tìm trong năm tháng bóng hình ngoại xưa.

Đời ngoại năm nắng mười mưa

Công ơn của ngoại con chưa đáp đền

Tình yêu thương ngoại vững bền

Cho con ký ức xây nền tương lai.

NGOẠI ƠI HÃY ĐỢI CON

Hôm nay tôi viết đôi lời

Nói về bà ngoại với đời gian nan

Tuổi già ngoại vẫn nặng mang

Lo cho con cháu chứa chan từng giờ

Tình thương trong ngoại ngất ngời

Tựa như là thể biển trời bao la

Ngoại ơi có biết nơi xa

Cháu luôn nhớ đến bài ca hôm nào

Kèm lời ru ngủ ngọt ngào

Từng câu từng chữ con nào có quên

Bây giờ cuộc sống lênh đênh

Nghĩ về bà ngoại mình ên quê nhà

Cô đơn sống với tuổi già

Không người chăm sóc thật là bi ai

Giận đời sao quá nhạt phai

Trách cho số phận kém may khó ngờ

Ngoại luôn tựa bếp mong chờ

Nơi xa con cháu nghe lời ngoại mong

Quê nhà ngoại vẫn đợi trông

Mà sao con cháu vẫn không quay về..

Hôm nay đặt bút con thề

Mai này gia đạo yên bề nơi đây

Con cùng đàn trẻ thơ ngây

Về quê rước ngoại lên đây sống cùng

Cháu con xum hợp trùng phùng

Con đây xin mở tiệc tùng mừng vui

Xoá đi cảnh sống lui thui

Từ nay con sẽ chăm nuôi ngoại hiền.

BÀ NGOẠI TÔI

Tôi nhớ mãi : Bóng hình của Ngoại !

Người dưỡng nuôi, khuyên dạy đời tôi

Tôi là đứa trẻ mồ côi

Mẹ tôi “vắng số”, khi tôi chào đời

Cha buồn quá! Xa rời thôn xóm !

Để lại tôi, hôm sớm bên Bà

Đời tôi mất mẹ, lìa cha

Chỉ còn Bà Ngoại, mặn mà thương yêu

Dù cuộc sống, hẩm hiu gian khổ

Ngoại vẫn luôn, dạy dỗ đủ điều

Lòng tôi không thấy quạnh hiu

Nhờ vòng tay ấm, nâng niu của Bà

Tôi khôn lớn, Ngoại già đã “mất”

Khiến lòng tôi, se thắt quặn đau

Dây trầu cùng với hàng cau

Gục đầu đưa tiễn, vẫy chào Ngoại “đi”

Tôi luôn nhớ ! Khắc ghi lời Ngoại !

Sống làm sao, khỏi phải thẹn lòng

“Cái vòng danh lợi cong cong,

Kẻ hòng ra khỏi, người mong bước vào.”

Ngày thành đạt ! Tôi mau trở lại !

Viếng Ngoại tôi, cùng mái nhà tranh

Ngồi bên nấm mộ cỏ xanh

Lòng luôn hồi tưởng, lẫn quanh đời mình

Ngoại có biết ! Ân tình của Ngoại !

Suốt đời con, mãi mãi không quên

Nguyện cầu khấn vái ơn trên

Đưa hồn của Ngoại, được lên Thiên Đàng.

BÀ ƠI!!

Bà mình vẫn đẹp làm sao

Duyên dáng như lúc má đào đương xuân

Bàn tay khéo léo cuốn vần

Mái tóc một thưở vấn trần làm duyên.

Ngày ấy bà đẹp như tiên

Nay còn phảng phất trên miền nếp nhăn.

Nụ cười tươi tắn in hằn

Thời gian không thể xoá băng nét từ.

Bà là Phật Mẫu tâm như

Trong lòng con cháu suy tư tình bà.

Yêu bà lắm lắm đó nha

Bà là gốc rễ cây đa cây đề.

Bà là tùng bách sơn khê

Bà đã xây dựng đề huề tư gia.

Đời con cố gắng giữ nhà

Nuôi dạy con cháu thành ra người hiền .

Học nhẫn, học đức, học siêng,

Trị gia đúng mức …con hiền, chăm , ngoan.

Công-Dung-Ngôn-Hạnh vẹn toàn

Đây quà con cháu ngoãn ngoan trao bà.

 NGOẠI TÔI

Ngoại tôi tóc bạc lưng còng

Đêm ngồi tựa cửa chờ mong con về

Đường dài vạn dặm sơn khê

Nghe mưa hiu hắt não nề tâm can

Chiều nay tin tức lũ tràn

Cuốn đi nhà cửa nát tan hết rồi

Lòng buồn thương ngoại cút côi

Nhà tranh vách lá ngoại ngồi nhìn mưa

Bước chân về mái nhà xưa

Tôi về thăm ngoại đong đưa võng dù

Ấm lòng nghe lại tiếng ru

Ngoài vườn vọng tiếng chim cu gọi bầy

Bưởi, chanh, xoài, mít còn đây

Bao nhiêu kỷ niệm những ngày còn thơ

Mấy mùa hoa mận, hoa mơ

Bạn bè thuở nhỏ bây giờ nơi đâu?

Bờ ao giàn bí, giàn bầu

Hàng dừa nghiêng bóng bên cầu nhà tôi

Pha sương tóc bạc… da mồi

Lưng còng dáng ngoại… trong tôi… nhớ hoài…

CÁI QUẠT MO

Quạt mo Bà để gối đầu

Hát ru thay Mẹ những câu ấm nồng

” Cái cò, cái vạc, cái nông…

Sao mầy dẵm lúa nhà ông hởi cò…”

Lời thơ ngày ấy Nội cho

Nửa đêm Nội quạt, câu hò Nội thương

Cùng chung Bà Cháu chiếc giường

Quạt mo trọn giấc mãi vương tháng ngày

Lớn khôn dòng chảy đổi thay

Con đi năm tháng phủ dày tuyết sương

Cô đơn trên khắp nẽo đường

Đêm về canh vắng nhớ thương Nội nhiều

Quạt mo của Nội nhỏ xiu

Mà sao nó mát quá nhiều Nội ơi !

Cho con trọn giấc nhớ đời

Tháng năm vẵng mãi, Nội ơi ! nhớ hoài !

Tuổi thơ tay ấm vòng tay

Cháu yêu của Nội những ngày Nội thương

Bàn tay cứng cỏi lạ thường

Mà sao hơi ấm tình vương quá nhiều

Đường đời phiêu lãng bao nhiêu

Cho con gợi nhớ thương nhiều Nội ơi !

Đêm về nghe tiếng mưa rơi

Quạt mo của Nội, vẵng lời Nội ru…!!

 NGÀY GIỖ NỘI CON KHÔNG VỀ

Nay ngày giỗ… con không về bên nội

Thắp tuần nhang tim bổi hổi nhớ người

Nhớ nhăn nheo đôi mắt mỗi khi cười

Truyền dạy con điều tốt tươi cuộc sống

Nay ngày giỗ… chợt nghe hồn trải trống

Mấy chục năm giữ hình bóng trong tim

Bao vất vả khuôn mặt hằn chân chim

Lòng bao dung trong ánh nhìn nhân hậu

Nay ngày giỗ… nhắc ân tình neo đậu

Con không về nơi yêu dấu làng quê

Để lại được dạo bước trên triền đê

Ngát hương lúa mỗi trưa hè tháng sáu

Chốn xa xôi nghe nỗi niềm con cháu

Muốn tìm về nương náu đậm yêu thương

Cả cuộc đời người như một tấm gương

Rọi ánh sáng mỗi nẻo đường con bước

Tháng sáu về con lại thầm ao ước

Quay tuổi thơ để được nội vuốt ve

Những câu chuyện người kể cho con nghe

Ấm chân tình chốn quê nhà nơi đó

Nay ngày giỗ con xin nhờ cơn gió

Gửi tới người kính trọng tỏ trong tâm

Con không về nơi ấy để tri ân

Ghi khắc mãi âm thầm lòng tưởng nhớ!

Chùm thơ về ông bà nội sâu lắng

Thăm quê nội

(Nguyễn Tâm)

Long An xứ sở đất quê cha

Nay trở về thăm lại ông bà

Cô chú xóm giềng ra ngõ đón

Họ hàng em cháu cũng chào qua

Bồi hồi cảnh cũ con mương nhỏ

Ray rứt quê xưa bụi chuối xa

Tắm nước bờ ao nghe vị ngọt

Bữa cơm bên nội thắm tình nhà!

Nhớ nội

(Phương Trang)

Trong tuyệt vọng như đèn chiếu sáng

Động viên mình khơi rạng cháu thơ

Ảnh ai ảm đạm bàn thờ

Tấm gương nghị lực bây giờ con noi.

Ông nội của tôi

(Dũng Bùi)

Nhớ hoài ! nhớ mãi Nội ơi !

Nhớ cây gậy gỗ,nhớ đời còn đây

Tóc sương muối bạc giờ này

Đầu con Nội gõ, còn đây nhớ hoài ….!!

Các cháu về quê

(Nguyễn Văn Thái)

Mượn mùa phượng vĩ đỏ hoa

Cháu về vui với ông bà chốn quê

Mỗi năm một dịp cháu về

Ông bà vui, bớt tái tê cảnh già

Những ngày xưa … cứ đi xa

Chỉ mong có chút tình quà đó thôi

Chắt chiu cũng đủ tiêu rồi

Băn khoăn cái sợ mất nơi cội nguồn

Xem thêm :  Lời bài hát tát nước đầu đình

Cháu về vui cả làng thôn

Khoe màu sắc thắm, thơm hương vườn mình

Cháu ông, xin chớ vô tình

Nên thành điệp khúc, vẹn tình quê hương.

Cùng ông thăm lúa

Cùng ông thăm lúa trên đồng

Cháu vui vui giữa mênh mông đất trời

Bồng bềnh mây trắng êm trôi

Tiếng chim ríu rít gọi mời hân hoan

Cánh đồng như một biển vàng

Gió đưa lớp lớp hàng hàng sóng lay

Hạt vàng tròn trịa căng đầy

Mùi hương thơm ngát ngất ngây đồng chiều

Theo ông cháu biết bao điều

– Có hạt cơm, phải mất nhiều công lao.

Nói gì mà lúa rì rào?

Hình như lúa bảo: – sắp vào mùa vui.

Ông Nội Của Tôi

Thơ: Dũng Bùi

Nhớ về Ông Nội ngày xưa

Lưng còng,tóc bới, tuổi vừa bảy mươi

Cháu Ông chưa đến tuổi mười

Nhớ cây gậy chống, Ông cười gỏ con

Nhớ hoài ngày tháng vẫn còn

Đầu con Ông gỏ, làm con nhớ hoài

Ông cười tay nắm bàn tay

Hôn trên chỗ gỏ, mắt cay Nội nè

Thương cho cháu Nội Ông ghê

Ba con vất vã mọi bề nghe không

Đi làm nuôi cháu cả Ông

Làm tròn hiếu đạo nặng lòng Ba con

Bây giờ Ông mất đâu còn

Ba con cũng bỏ cả con đi rồi

Một mình như đứa mồ côi

Nhớ về năm tháng Nội Tôi một thời

Nhớ hoài ! nhớ mãi Nội ơi !

Nhớ cây gậy gỗ,nhớ đời còn đây

Tóc sương muối bạc giờ này

Đầu con Nội gõ, còn đây nhớ hoài ….!!

Chùm thơ về ông bà ngoại nghĩa tình

Quê ngoại

Quê ngoại có bà ngoại tôi

làng nằm bên bờ sông cổ

con sông cũng lắm ưu phiền

ba năm ba lần đê vỡ

Quê ngoại có nghề nấu kẹo

kẹo mầm thơm suốt mùa đông

bà tôi đã từng gồng gánh

kẹo quê đi bán trăm miền

Bà ơi, áo nâu sờn bạc

bà ơi, cái nón gãy vành…

bên sông mẹ con đứng ngóng

đò nan sóng vỗ đăm đăm…

Thôi đã khuất rồi, quê ngoại

bà tôi một nắm mộ gầy

quê ngoại thêm xa từ đấy

mẹ tôi nước mắt vào trong

Lạy trời, đường đất đừng trơn

lạy trời, nắng thôi trút lửa

cho mẹ về ngóng bên sông

cho con bớt buồn quê ngoại.

Ngoại yêu(Hương Hà)

Đời ngoại năm nắng mười mưa

Công ơn của ngoại con chưa đáp đền

Tình yêu thương ngoại vững bền

Cho con ký ức xây nền tương lai.

Ông bà ngoại

(Donna Mai Hồng Thu)

Thôi thế từ đây đã mất rồi

Ông Bà yêu kính của lòng tôi

Từ đây tất cả là dĩ vãng

Số kiếp lạc loài tôi vẫn mang

Thôi nhé từ đây còn đâu nữa

Tình thân mái ấm thủa còn thơ

Đời trôi sao nỡ mang đi mất

Tình thân quý nhất của đời tôi

Thôi nhé từ đây hết dịp mong

Về thăm cùng ngoại hóng Xuân sau

Lòng tôi như nghẹn bao buồn tủi

Ngoại ở suối vàng ngoại có vui?

Thôi thế từ đây đã chôn vùi

Hình hài yêu dấu ngoại của tôi

Tình thân như đã vào cát bụi

Chẳng khóc mà sao vẫn ngậm ngùi

Tôi muốn gào to, khóc thật to

Mong sao Chúa thấu nỗi lòng lo

Mong sao ngoại được yên giấc ngủ

Quên cõi trần ai rũ bụi trần.

Ngoại ơi

(Bảo Châu)

Tháng năm vất vả sớm chiều nắng mưa…

Miếng cơm nhường cháu, mặn mòi cá dưa…

Cháo rau nuôi cháu lớn dần yêu thương…

Yêu thương còn đến bây giờ Ngoại ơi…

Vui cùng con cháu hôm nay ơn Người !

Bâng khuâng… thoáng bóng Ngoại cười

Yêu thương cùng Mẹ trên trời tiêu dao ?

Ngỡ trong mơ… tưởng ngày nào

Ngoại cùng con cháu vui sao một nhà ?

Bà ngoại

Tiếng kèn đưa tiễn não nề

Dòng người nước mắt tái tê trong lòng.

Một đời bà ngoại long đong

Trở về với đất chưa xong nỗi nhà.

Nhớ những năm ấy đường xa

Đồi rừng heo hút mình bà lo toan

Chờ chồng lòng dạ héo hon

Nuôi con gồng gánh đến mòn hai vai.

Những ngày kháng chiến, chạy Tây

Xóm làng giặc đốt, nhà đầy tro than.

Dựng lều tạm, giặc lại càn

Nếp tranh mái cọ tan hoang mấy lần.

Khó khăn bà chẳng ngại ngần

Những đêm hỏa tuyến mong gần chồng xa.

Hòa bình trở lại quê nhà

Bà quen với việc nông gia thường ngày.

Để chồng có chút rảnh tay

Lo việc tập thể, bà gầy đêm trăng

Những ngày gió rét căm căm

Ruộng xanh mạ mới dây giăng thẳng hàng.

Bà sống hòa thuận xóm làng

Nghĩa tình sau trước, mùa màng đổi công.

Đời bà như một dòng sông

Qua ghềnh thác núi về đồng bằng xanh.

Cháu về quê ngoại

(Nguyễn Văn Thái)

Cháu về – đầy tháng ngoại chăm

Bon bon quê ngoại xa xăm dặm đường

Cháu về trọn nghĩa yêu thương

Tháng – sinh về ngoại lẽ thường phải không …

Bố còn lo trọn việc công

Nơi xa gọi điện, nóng lòng thăm con

Ông bà chăm chút ngoại son

Lớn nhanh cháu nhé, vẹn tròn tình yêu

Thương yêu âu yếm sớm chiều

Gian nhà đầy ắp tình yêu con người.

Ngoại ơi!

(Phi Nga)

Cháu yêu Bà lắm Ngoại ơi !

Cháu mong Bà khoẻ, yêu đời tươi vui.

Ngoại như tia nắng mặt trời

Sẽ chia ánh sáng, rạng ngời Cháu Con.

Đời Ngoại như dốc núi non,

Để cho Con Cháu, lon ton học cùng.

Ngoại là đồi núi ngàn trùng,

Thân cây cổ thụ, ôm cùng Cháu Con.

Ngoại như Biển cả mênh mông,

Tắm mát tất cả, tấm lòng Cháu Con.

Hòn đá nước chảy sẽ mòn,

Tình thương Ngoại tặng, Cháu Con mãi còn.

Trăm năm tuổi Ngoại đã tròn,

Con Ngoại cả tá, nếp lòn cân nhau.

Cháu, chắt, chút, chít cả đoàn,

Buồn, vui quy tụ tập đoàn tươi vui.

Cảm ơn có Ngoại trên đời,

Đã sinh được Mẹ, sinh thời Cháu, Con.

Thương Ngoại nhiều tuổi héo mòn,

Cầu Trời Ngoại khoẻ, Cháu Con vui mừng.

Bà ngoại tôi

Tôi nhớ mãi : Bóng hình của Ngoại !

Người dưỡng nuôi, khuyên dạy đời tôi

Tôi là đứa trẻ mồ côi

Mẹ tôi “vắng số”, khi tôi chào đời

Cha buồn quá! Xa rời thôn xóm !

Để lại tôi, hôm sớm bên Bà

Đời tôi mất mẹ, lìa cha

Chỉ còn Bà Ngoại, mặn mà thương yêu

Dù cuộc sống, hẩm hiu gian khổ

Ngoại vẫn luôn, dạy dỗ đủ điều

Lòng tôi không thấy quạnh hiu

Nhờ vòng tay ấm, nâng niu của Bà

Tôi khôn lớn, Ngoại già đã “mất”

Khiến lòng tôi, se thắt quặn đau

Dây trầu cùng với hàng cau

Gục đầu đưa tiễn, vẫy chào Ngoại “đi”

Tôi luôn nhớ ! Khắc ghi lời Ngoại !

Sống làm sao, khỏi phải thẹn lòng

“Cái vòng danh lợi cong cong,

Kẻ hòng ra khỏi, người mong bước vào.”

Ngày thành đạt ! Tôi mau trở lại !

Viếng Ngoại tôi, cùng mái nhà tranh

Ngồi bên nấm mộ cỏ xanh

Lòng luôn hồi tưởng, lẫn quanh đời mình

Ngoại có biết ! Ân tình của Ngoại !

Suốt đời con, mãi mãi không quên

Nguyện cầu khấn vái ơn trên

Đưa hồn của Ngoại, được lên Thiên Đàng.

Những bài thơ lục bát hay về ông bà

 ÔNG NỘI CỦA TUI

Thơ: Dũng Bùi

Nhớ về Ông Nội ngày xưa

Lưng còng,tóc bới, tuổi vừa bảy mươi

Cháu Ông chưa đến tuổi mười

Nhớ cây gậy chống, Ông cười gỏ con

Nhớ hoài ngày tháng vẫn còn

Đầu con Ông gỏ, làm con nhớ hoài

Ông cười tay nắm bàn tay

Hôn trên chỗ gỏ, mắt cay Nội nè

Thương cho cháu Nội Ông ghê

Ba con vất vã mọi bề nghe không

Đi làm nuôi cháu cả Ông

Làm tròn hiếu đạo nặng lòng Ba con

Bây giờ Ông mất đâu còn

Ba con cũng bỏ cả con đi rồi

Một mình như đứa mồ côi

Nhớ về năm tháng Nội Tôi một thời

Nhớ hoài ! nhớ mãi Nội ơi !

Nhớ cây gậy gỗ,nhớ đời còn đây

Tóc sương muối bạc giờ này

Đầu con Nội gõ, còn đây nhớ hoài ….!!

NGOẠI ƠI

Tác giả: Phi Nga

Cháu yêu Bà lắm Ngoại ơi !

Cháu mong Bà khoẻ, yêu đời tươi vui.

Ngoại như tia nắng mặt trời,

Sẽ chia ánh sáng, rạng ngời Cháu Con.

Đời Ngoại như dốc núi non,

Để cho Con Cháu, lon ton học cùng.

Ngoại là đồi núi ngàn trùng,

Thân cây cổ thụ, ôm cùng Cháu Con.

Ngoại như Biển cả mênh mông,

Tắm mát tất cả, tấm lòng Cháu Con.

Hòn đá nước chảy sẽ mòn,

Tình thương Ngoại tặng, Cháu Con mãi còn.

Trăm năm tuổi Ngoại đã tròn,

Con Ngoại cả tá, nếp lòn cân nhau.

Cháu, chắt, chút, chít cả đoàn,

Buồn, vui quy tụ tập đoàn tươi vui.

Cảm ơn có Ngoại trên đời,

Đã sinh được Mẹ, sinh thời Cháu, Con.

Thương Ngoại nhiều tuổi héo mòn,

Cầu Trời Ngoại khoẻ, Cháu Con vui mừng.

CHÁU YÊU ÔNG

Tác giả: Oanh Nguyễn

Ông ơi! Cháu rất yêu ông!

Có ông cháu thấy trong lòng luôn vui.

Những ngày nghỉ học đi chơi

Theo ông câu cá, đi bơi sông nhà.

Tuy Ông tuổi cũng đã già

Nhưng sao cháu thấy thật là trẻ trung.

Cháu cùng ông hay chơi chung

Cầu lông, cờ tướng, bắn thung, đá gà…

Nhìn ông cười cứ như là

Ông Bụt trong truyện Cổ mà cháu ưa.

Ông thường hay kể chuyện xưa

Những ngày lam lũ sớm trưa nhọc nhằn.

Ông vẫn bám mảnh đất cằn

Tảo tần cày xới, bón phân, làm mùa.

Quê nghèo nắng sớm, chiều mưa

Ông nuôi Bố lớn, Bà vừa ra đi

Một thân gà trống sá gì

Hy sinh vun đắp cho đời cháu con.

Công lao Ông tựa núi non

Cháu không biết lấy chi đền ơn Ông.

Cháu thường ấp ủ trong lòng

Mong sao khôn lớn nuôi Ông tuổi già.

Ông phải sống thật lâu nha!

Cháu sẽ phụng dưỡng Bố và cả Ông.

Những bài thơ hay viết về Mẹ

Những bài thơ hay, ý nghĩa viết về Ông Bà

NGOẠI ƠI

Tác giả: Bảo Châu

Ngoại ơi, mỗi sớm khi chiều

Cuộc đời con nhớ thương yêu Ngoại nhiều

Nhạt nhòa bóng Ngoại liêu xiêu

Tháng năm vất vả sớm chiều nắng mưa…

Thương con…xót mấy cho vừa

Một đàn cháu nhỏ còn chưa nên người

Đói no, ấm lạnh, Ngoại ơi

Miếng cơm nhường cháu, mặn mòi cá dưa…

Thân cò lặn lội sớm trưa

Ngược xuôi bóng Ngoại, nắng trưa mưa dầm…

Tảo tần, khuya sớm âm thầm

Cháo rau nuôi cháu lớn dần yêu thương…

Dẫn con đi suốt chặng đường

Mảnh mai bóng Ngoại, trùng dương xa mờ

Tiếng bà ru cháu ầu ơ

Yêu thương còn đến bây giờ Ngoại ơi…

Tâm hương thành kính dâng Người

Một đàn cháu nhỏ nên người hôm nay !

Ngoại ơi xin hãy về đây…

Vui cùng con cháu hôm nay ơn Người !

Bâng khuâng… thoáng bóng Ngoại cười

Yêu thương cùng Mẹ trên trời tiêu dao ?

Ngỡ trong mơ… tưởng ngày nào

Ngoại cùng con cháu vui sao một nhà ?

Trên đây là những bài thơ hay về ông bà do dean2020.edu.vn tổng hợp và chia sẻ đến các bạn. Nếu như các bạn vẫn còn đầy đủ ông bà trên đời thì hãy yêu thương họ nhiều hơn nhé, bởi vì những con người ấy đã yêu thương và hy sinh cho chúng ta rất nhiều!


Chiếm hữu – Chiếm đoạt | Bài học cuộc sống


Chiếm hữu và chiếm đoạt sẽ luôn song hành và có trong mọi khía cạnh trong cuộc sống của chúng ta. Ví dụ như chiếm hữu trong tình yêu, chiếm đoạt trong tài sản, và chiếm hữu cả về quyền con người.

Buy me a Coffee
MoMo: 0932022184
Bank: ACBPGD HO VAN HUE 179906529
Paypal: https://paypal.me/nghiangh

Mục lục
00:00 Intro
00:18 Sự chiếm hữu, chiếm đoạt
00:51 Chiếm hữu trong tình yêu
04:08 Chiếm đoạt trong tài sản
07:20 Chiếm hữu quyền con người
10:19 Lời kết
11:03 Outro

Follow Lip Nguyen
Facebook: https://www.facebook.com/podcastlipnguyen
Blog: https://podcastlipnguyen.wordpress.com/
Spotify: https://open.spotify.com/show/4XUL7JKrBtnP0OKdcubaBV
Apple Podcast: https://podcasts.apple.com/us/podcast/podcastlipnguyen/id1601456158
Google Podcast: https://podcasts.google.com/feed/aHR0cHM6Ly9hbmNob3IuZm0vcy83YTNiYzQ5NC9wb2RjYXN0L3Jzcw
Anchor: https://anchor.fm/lipnguyen

© Bản quyền thuộc về Lip Nguyen
© Copyright by Lip Nguyen ☞ Do not Reup
lipnguyen PodCast Chiemhuu Chiemdoat

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống
Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống

Related Articles

Back to top button