Kỹ Năng Sống

Tuyển tập thơ nguyên sa mới nhất và đầy đủ nhất

|

Tuyển tập thơ Nguyên Sa mới nhất và đầy đủ nhất

Nguyên Sa tên thật là Trần Bích Loan, sinh năm 1932, ông còn có bút danh khác là Hư Trúc. Ông là một trong những nhà thơ lãng mạn, nổi tiếng của nền văn học Việt Nam. Thơ Nguyên Sa tuy không nhiều, nhưng ra đời trong thời kì chiến tranh ác liệt, thơ Nguyên Sa có lực hút mạnh mẽ, một từ trường hình ảnh, ngôn ngữ mới mẻ. Hãy cùng nhau theo dõi bài viết này ngay nhé!

I. Tiểu sử về nhà thơ Nguyên Sa

Sau khi kháng chiến toàn quốc bùng nổ, gia đình ông tản cư đi Hà Đông. Tại đây, ông bị Việt Minh bắt giam khi mới 15 tuổi. Hồi cư về Hà Nội, gia đình cho ông qua Pháp du học vào năm 1949.

Năm 1953, ông đậu tú tái Pháp, lên Paris ghi danh học triết tại Đại học Sorbonne. Nhiều bài thơ nổi tiếng của ông được sáng tác trong thời gian này.

Năm 1955, ông lập gia đình với bà Trịnh Thúy Nga ở Paris. Đầu năm 1956, hai ông bà về nước, sống tại .

Năm 1975, ông di tản đi Pháp. Ba năm sau, ông và gia đình qua Hoa Kỳ và ở California từ đó cho tới ngày qua đời.

Ông mất ngày 18 tháng 4 năm 1998.

Phong cách thơ Nguyên Sa có thuyết cho rằng vần thơ nếu luôn luôn thật sát thì sẽ nhàm chán. Vần không sát hẳn, thậm chí lạc vận, nếu sử dụng đúng cách, đúng chỗ, vẫn ra một bài thơ hay. Ông nói nhiều về thuyết này trong Nguyên Sa – Hồi Ký.

Những tập thơ nổi bật:

  • Thơ Nguyên Sa tập 1
  • Thơ Nguyên Sa tập 2
  • Thơ Nguyên Sa tập 3
  • Thơ Nguyên Sa tập 4
  • Thơ Nguyên Sa toàn tập

II. Những bài thơ nổi tiếng của Nguyên Sa

A Tỳ

Kinh dị ngày và kinh dị đêm

Hoàng hôn lạnh cóng tứ chi mềm

Mấy cành củi mục trôi về biển

Ngang cửa A Tỳ thấy chốn quen

Cứ tưởng mưa xong có nắng vàng

Tới sông tìm mãi chuyến đò ngang

Bỗng nhìn thấy ở trong lưu lạc

Có ngọn lưu đày chỗ cuối đêm

Cánh cửa ngang qua thế giới buồn

Tống biệt hồng sang tống biệt đen

Em mang điệp khúc về đâu đó

Ta tưởng chừng như giã biệt em

Chết một ngàn năm chắc phải sầu

Nhưng này thương nhớ lúc xa nhau

Mịt mù nhân thế trôi biền biệt

Giữa vị sầu nghe có vị đau.

Áo lụa Hà Đông

Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát

Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông

Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng

Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn

Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh

Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung

Bày vội vã vào trong hồn mở cửa

Gặp một bữa anh đã mừng một bữa

Gặp hai hôm thành nhị hỉ của tâm hồn

Thơ học trò anh chất lại thành non

Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

Em không nói đã nghe lừng giai điệu

Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh

Anh đã trông lên bằng đôi mắt chung tình

Với tay trắng em vào thơ diễm tuyệt

Em chợt đến, , anh vẫn biết

Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu

Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau

Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

Để anh giận mắt anh nhìn vụng dại

Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời

Em đi rồi, sám hối chạy trên môi

Những ngày tháng trên vai buồn bỗng nặng

Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn

Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông

Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng

Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng

Bài giã biệt

1.

Rồi trong ngôi nhà ký ức em sẽ đặt anh ở vị trí nào?

Bên cạnh lớp học ngày xưa hay khu vườn tuổi nhỏ?

Bên cạnh hình ảnh đôi guốc cao gót đầu tiên

hay con búp bê gãy tay trên gác bếp?

Khoá cửa ngồi nhà, viễn du vào cuộc đời thường nhật,

bao nhiêu lâu em trở lại một lần?

Ấy có phải là những ngày mưa, những buổi cuối tuần không có phim hay?

Ấy có phải những lúc chồng em không trở về nhà vào buổi tối?

Chiếc chìa khoá mắt buồn đưa vào đêm vắng.

Trong những gian phòng dĩ vãng em sẽ tìm đến nơi anh.

Anh đã nghe thấy tiếng chân em đi:

đúng là âm thanh của đôi giày ngần ngại,

đúng là bước chân nai trên lá thu vàng.

Em sẽ đặt vài ngón tay tình cảm lên vai anh

rồi vội vã đẩy lui vì chợt nhận thấy rằng

anh chỉ còn là một công trình điêu khắc.

Trong ngôi nhà cũ của tâm hồn em sẽ bỏ đi mau

như một người khách lạ để tránh những nỗi buồn xưa cũ vướng vào vai.

2.

Ðừng nói đến tình yêu trong tâm tưởng.

Anh xin em nếu chẳng gối đầu trên tay anh

thì cũng đừng giam đôi cánh to của loài dã điểu.

Nếu bước chân anh chẳng được theo em

thì hãy mặc con tuấn mã chạy trong rừng.

Trong ngôi nhà ký-ức dù em đặt anh giữa gian phòng chọn lọc,

trong khu vườn kỷ-niệm dù em cho anh miếng đất ưu tiên,

tất cả với anh vẫn chỉ là nghĩa trang tình ái.

Ðừng nói tới những câu thơ xưa cũ với hình ảnh đôi chim liền cánh,

cuộc hò hẹn kiếp sau, sự tưởng nhớ thường xuyên trong xa cách.

Em dư biết giá trị liều thuốc an thần

của những bài thơ nói về tình yêu kiếp khác,

sao còn bắt anh chèo thuyền trong ảo tưởng?

Em dư biết cha mẹ sinh ra anh vốn là một đứa con hư

chẳng biết tôn ai làm thần tượng,

sao còn bắt anh tìm một chỗ ngồi riêng biệt cho em?

Sao nỡ bắt anh về ẩn náu trong khu rừng kỷ-niệm

để loài thú cô đơn tiêu hao thân thể. Những tế bào úa mòn

sẽ chẳng đủ nuôi loài ròi trong bữa tiệc thần kinh.

3.

Anh từ chối chiếc bánh còn thừa, hứa hẹn,

chân lý lưỡi lê và những lời an ủi.

Lịch sử đã dạy anh sự đổi thay. Chiến tranh cho ý thức

ngọn lửa sáng ngời để hoả thiêu những cuộc hoá trang tình cảm.

Cuộc đời đã dạy anh ảo vọng có kích thước của hoả diệm sơn

thân thể đợi chờ chỉ là thân cây

mà chất diệp lục tố chẳng bao giờ còn trong sức lửa.

4.

Tuổi ba mươi và bấy nhiêu lần luỹ thừa đau khổ.

Nhân danh cành tay mọc trái nghi ngờ.

Nhân danh vầng trán quê hương lo ngại.

Nhân danh chờ mưa trong sa mạc.

Như lễ vật trong ngày lại quả gửi về chẳng còn nguyên vẹn,

anh trả lại em những mùa thu lá vàng,

những xứ ước mơ, những lâu đài kỷ niệm.

Anh trả lại em cả cặp môi trên gò má,

lá thư xanh và ngón tay tuổi trẻ.

Vỗ mạn thuyền xô động, với nếp trán phế binh,

với đôi mắt dã tràng mệt mỏi,

anh đi vào ngôi nhà nguyện tâm hồn.

Gửi đến cho em âm thanh của những tiếng chuông khởi đầu Thánh lễ.

Bài hát Cửu Long

Có gì đâu em: có một đoàn người

Có một đoàn người góp sức góp vai

Cùng rủ nhau về góp một thành hai

Những bước chân góp đi làm đến!

Họ không dại khờ: góp trăng làm nến!

Chỉ những miệng cười góp lạ thành quen

Góp những giọng hò làm trống ngũ liên

Góp những bàn tay dựng thành đại hội

Cánh tay chắp cánh tay cho dài thêm nửa với

Gạo quanh nồi góp lại bữa cơm chung

Họ cùng đi cùng góp tháng, góp năm…

Để sáng ngày mai làm sông làm biển

Có gì đâu, có một đoàn người

Bên bờ Cửu Long gõ nhịp

Cả giòng sông gõ nhịp vịn bờ sông

Họ rủ nhau về sương gió vui chung

Dù có phút chạy quanh

Hay miệng cười hớn hở

Vẫn bát gạo Hậu Giang, vẫn nụ cười huynh đệ

Mắt nghẹn ngào sáng tỏ nắng phương Nam

Màu nắng vàng không màu nhiệm hào quang

Nhưng dù má bừng lửa cháy

Trán đổ

Họ cùng không đóng cửa mừng vui

Những bàn tay ngượng ngập díu môi cười

Không phải khóc

Một đời người tầm gửi

Nhớ không em?

Nhớ không em

Họ gặp nhau

Chờ nhau

Đón nhau

Như sông Cửu Long

Về lòng biển cả

Hội lòng người như nước nguồn xối xả

Mưa trường thiên chảy ứ trào thơ

Mưa đời người trôi cả nghĩa bơ vơ

Để lòng chúng mình

Và mạch máu Đồng Nai

Đập cùng một nhịp

Anh biết rằng:

Có người khóc vì mừng vui ước hẹn

Có người cười vì tủi cực phôi pha

Anh biết nói làm sao

Nhưng chắc chắn ngàn thu ly rượu quan hà

Sẽ phải chua men vì thiếu người sưởi lạnh

Anh biết nói làm sao

Khi họ gặp nhau (anh đã bảo em)

Như sông Cửu Long

Về lòng biển cả

Vẫn tiếng sóng về nước chảy triền miên

Vẫn Cửu Long giang mở chín lần cửa rộng

Giòng sông dài dữ dội bản trường ca…

Phải, giòng sông dài dữ dội bản trường ca

Nên sông đã về làm tràn đầy mắt biển

Sông đã về rửa trắng lòng anh

Đợi từ chín kiếp giao thừa

Đến sáng hôm nay mới được hát giữa giòng sông

Đến sáng hôm nay mới được hát giữa ngày mùng một Tết…

Bài thơ ngắn

Anh làm một bài thơ ngắn

Riêng cho em

Để xóa một câu chuyện tầm thường:

Những đời người đã cũ!

Vì tất cả những gì nguyên lành

Đều xây trên một chút gì đổ vỡ

Nên anh chỉ bảo em:

Những câu hỏi

Tất cả tại sao

Vẫn có một vì sao lòng mình không đến được

Và những câu hỏi

Tất cả tại ai

Vẫn chỉ có nghĩa là tan vỡ!…

Nên anh chỉ làm bài thơ rất ngắn

Bài thơ rất nhỏ

Của đôi mắt khẩn cầu:

Em đừng rút bàn tay em

Ra khỏi bàn tay anh

Như người ta rót hết nước chè

Để lại chiếc ấm không trong một lần ấm rỏ!

Dù quanh chúng mình chỉ là những hàng rào đố kỵ

Giữa một đêm không trăng

Giữa một lòng chiều không đáy

Em đừng khóc làm gì

Cho nước mắt vu vơ

Dù đôi tay buông xuống

Chúng mình vẫn tin tưởng

Chúng mình vẫn say sưa

Chúng mình vẫn nhìn vào mắt nhau

Để mở một chân trời rất rộng…

Bao giờ

Thằng Chúc bây giờ nằm trong nhà tù

Thằng Thịnh bị mang đi làm nông trường

Thằng Văn lang thang những bờ biển xa

Em nó ở nhà bán báo vỉa hè

Buổi sáng gặp nó tôi mua hai tỳ

Nó nhìn tôi cười hỏi thăm anh nó

Tôi nhìn nó cười rồi bỏ đi làm

Buổi sáng đi làm, buổi chiều đi làm

Chủ nhật ở nhà thứ hai đi làm

Niềm đau đất nước mỗi ngày một đau

Câu hỏi đã lớn mỗi ngày một lớn

Những đứa sát nhân, vu oan giá họa

Những đứa chụp mũ, chụp mũ, chụp mũ

Mỗi ngày một tăng theo cấp số nhân

Xem thêm :  Stt hay về sự cô đơn

Bạn bè dần hết theo tỷ lệ nghịch

Chán cả làm thơ, chán cả ngâm thơ

Chỉ có câu hỏi, chỉ còn câu hỏi

Trong óc, trong mắt, trong tay, trên môi

Bao giờ thằng Chúc ra khỏi nhà tù

Và những thằng Chúc ra khỏi nhà tù

Bao giờ thằng Thịnh ở nông trường về

Và những thằng Thịnh ở nông trường về

Bao giờ thằng Văn cầm tay quê hương

Và những thằng Văn cầm tay quê hương

Bao giờ, bao giờ, bao giờ, bao giờ?

Bay đi chim bay đi

Cho trả chiếc mũ phở

Cho trả nắm bùi nhùi

Cho trả hai cục gạch

Gắn trong mớ bùi nhùi

Đóng vai trò con mắt

Cho trả luôn cái cây

Đứng theo tư thế dọc

Cho trả luôn cái cây

Đứng theo tư thế ngang

Mặc chiếc áo vét cũ

Ngực áo có huy chương

Hai tay đưa hai bên

Bên có chuông thánh thót

Bên có khánh ngân vang

Bên có tấm bảng nhỏ

Bay đi chim bay đi

Bên có tấm bảng lớn

Bay đi chim bay đi

Bảng ở chỗ gặp nhau

Của thân cây thập tự

Ở đúng chỗ gặp gỡ

Bùi nhúi và áo vét

Chỗ có tên là cổ

Dòng chữ đã phai nhòa

Thượng đế vẫn còn sống

Thượng đế đã chết rồi

Những chữ và những chữ

Cho trả lại những chữ

Cho trả lại những bảng

Trả lại chuông và khánh

Bùi nhùi và mũ phở

Bay đi chim bay đi

Bất ngờ

Đêm mưa có chỗ bất ngờ

Chỗ thêm ấm áp chỗ thờ phượng nhau

Mai về mẹ hỏi đi đâu

Đắp chăn chùm kín ngang đầu nghe em

Thiên đường có chỗ màu đen

Anh nằm nghe thấy vẫn còn tiếng mưa

Tiếng trời gõ nhịp tiếng trưa

Tiếng cho sâu thẳm tiếng khuya tuyệt vời

Bây giờ

tặng Thái Thuỷ

Thế kỷ chúng tôi chót buồn trong mắt

Dăm bảy nụ cười không đủ xóa ưu tư

Tay quờ quạng cầm tay vài tiếng hát

Lúc xòe ra chẳng có một âm thừa

Cửa địa ngục ở hai bên lồng ngực

Phải vác theo trăm tuổi đường dài

Nên có gửi cho ai vài giọng nói

Cũng nghe buồn da diết chạy trên môi

Hai mắt rỗng phải che bằng khói thuốc

Chúng tôi nằm run sợ cả chiêm bao

Mỗi buổi sáng mặt trời làm sấm sét

Nên nhìn đêm mở cửa chẳng đi vào

Năm ngón tay có bốn mùa trái đất

Chúng tôi cầm rơi mất một mùa xuân

Có cất tiếng đòi to. Tiếng đòi rơi rụng

Những âm thanh làm sẹo ở trong hồn

Chúng tôi chót ngẩng đầu nhìn trước mặt

Trán mênh mông va chạm cửa chân trời

Ngoảnh mặt lại đột nhiên thơ mầu nhiệm

Tiếng hát buồn đè xuống nặng đôi vai

Buổi chiều và mái tóc

Buổi chiều và mái tóc em

Bắt đầu phủ xuống những miền núi xa.

Anh nằm khi tóc bay qua

Đám mây tình tự thịt da nhẹ nhàng

Giống như trời lấy áo choàng

Đắp lên thân thể võ vàng từ lâu.

Buổi sáng học trò

Trang sức bằng nụ cười phì nhiêu

Nhẩy bằng chân chim trên giòng suối cạn

Ấy là em trên đường đi buổi sáng

Trăng ở trên môi và gió ở trong hồn

Mái tóc mười lăm trên lá tung tăng

Em ném vào phố phường niềm vui rừng núi

Vẽ lên chiếc xe sơn xanh dáng thuyền trẩy hội

Cho những vườn hoa cần đôi mắt bình yên

Gửi những cung đàn tiếng guốc khua vang

Hẹn đám mây xanh vịn cánh tay tuổi trẻ

Khoác giọng nói tin yêu vào hồn anh đóng cửa

Với biển là tay và sóng cũng là tay

Để anh trở thành hải đảo bị bao vây

Để đáy mắt san hô thèm nước ngọt

Như con dế mèn cánh đau vào buổi sáng

Nhìn theo em uống từng giọt sương hoa

Anh chợt nghe mạch đất đưới chân đi

Anh chợt nhớ trong hồn đôi cánh trắng

Cá vàng

Em mang dù Nhật, hài Xiêm

Em về anh nhớ một con cá vàng

Cá trên mình vẽ áo nàng

Áo trong giấc mộng em còn trong thơ

Mùa sen em hẹn em qua

Anh ngồi trên cỏ đã phơ phất tình…

Cảm tạ

tặng TỪ, GIAO và UYÊN

Nhìn trên vai có đôi cánh huy hoàng

Tôi cám ơn em đã khoác đôi vòng tay tình ái

Hỡi mặt trời hãy cám ơn đôi mắt

Trong đêm khuya vẫn giữ hộ

Những cánh rừng quên mất mặt xuân

Những chân nai đi tìm tay cỏ biếc

Những mắt sóng vỡ trên thung lũng biển

Những đảo buồn chìm trong im lặng xanh

Những thuyền sao chạy lạc trong đêm

Hãy cám ơn nụ cười và đôi mắt

Vòng môi nhỏ nuôi trăng trong nhịp thở

Bầu ngực căng ấp ủ lộc đêm khuya

Tìm theo tay đưa dẫn nhựa về hoa

Tóc thổi gió vào giữa hồn lộng nhạc

Buổi ban mai hãy cám ơn loài chim kỳ lạ

Tôi cám ơn em và cảm tạ cuộc đời

Đã đưa tôi về cặp mắt đen to

Đưa tôi lên rừng tinh tú chín tầng thơ

Mà tôi đã bỏ quên trong giấc ngủ

Cắt tóc ăn Tết

Cắt cho ta, hãy cắt cho ta

Cắt cho ta sợi dài

Cắt cho ta sợi ngắn

Cắt cái sợi ăn gian

Cắt cái sợi nói dối

Sợi ăn cắp trên đầu

Sơi vu oan dưới gáy

Sợi bè phái đâm ngang

Sợi ghen tuông đứng dọc

Sợi xích chiến xa, sợi dây thòng lọng

Sợi hưu chiến mỏng manh, sợi hận thù buộc chặt

Sợi nấp trong hầm

Sợi ngồi trong hố

Sợi đau xót như dây dù chẳng mở

Sợi treo cổ tình yêu, sợi trói tay hy vọng

Cắt cho ta,

Cắt cho ta, hãy cắt cho ta

Sợi Hà Nội khóc trong mưa

Sợi Sài Gòn buồn trong nắng

Sợi dạy học chán phè

Sợi làm thơ thiểu não

Sợi đặc như dùi cui

Sợi rỗng như khẩu hiệu

Sợi nhọn như lưỡi lê

Sợi cứng như dây thép gai

Sợi dầy như hỏa lực

Cắt cho ta,

Sợi mệt mỏi sau những tháng ngày hoan hô đả đảo

Sợi cháy đen như rừng núi Chu-prong

Sợi thở dài trong đêm cúp điện tối om

Sợi sát vào nhau đánh sáp lá cà

Sợi cắt non sông thành Bắc Nam, thành khu chiến

Sợi lên thẳng trực thăng

Sợi xuống ngầm địa hạ

Sợi đặt chông

Sợi gài mìn

Sợi bóp cò liên thanh

Sợi kéo xe đại bác

Sợi xót xa trên mặt nhăn tuổi trẻ

Sợi trên trán thơ ngây nằm im phục kích

Cắt cho ta,

Cắt cho ta, hãy cắt cho ta

Sợi bạc, sợi vàng, sợi tiền, sợi gạo

Sợi nhục, sợi lo, sợi đau, sợi chán

Sợi phản trắc đui mù, sợi đam mê cuồng vọng

Sợi chảy xuống má cha

Sợi vắt ngang trán mẹ

Sợi cắt đứt tim chồng

Sợi chặt đôi ruột vợ

Sợi nhố nhăng như cuộc đời

Sợi ngu si như lịch sử

Sợi đợi những ngón tay đi qua

Sợi đợi những ngón tay chẳng đến

Cắt cho ta,

Hãy cắt cho ta

Hãy cắt cho ta

Hãy cắt cho anh

Hãy cắt cho em

Hãy cắt cho vợ

Hãy cắt cho chồng

Hãy cắt cho con

Cho buổi tối quạnh hiu, cho mối tình sắp cũ

Cho đồng bào, cho người thân, người sơ

Cho ruột thịt

Cho cả nhữngthằ thằng sa đích phê bình văn nghệ rẻ tiền

Cho cả những thằng xẻo thịt non sông

Cho cả những thằng băm vằm tổ quốc

Cho chính bản thân ta bơi trong tội lỗi

Hãy cắt tóc

Hãy cắt tóc và nhìn

Mặt quê hương đổi mới.

Cần thiết

Không có anh lấy ai đưa em đi học về

Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp học

Ai lau mắt cho em ngồi khóc

Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa

Những lúc em cười trong đêm khuya

Lấy ai nhìn những đường răng em trắng

Đôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh

Lúc sương mờ ai thở để sương tan

Ai cầm tay cho đỏ má hồng em

Ai thở nhẹ cho mây vào trong tóc…

Không có anh nhỡ một mai em khóc

Ánh thu buồn trong mắt sẽ hao đi

Tóc sẽ dài thêm mớ tóc buồn thơ

Không có anh thì ai ve vuốt

Không có anh lấy ai cười trong mắt

Ai ngồi nghe em nói chuyện thu phong

Ai cầm tay mà dắt mùa xuân

Nghe đường máu run từng cành lộc biếc

Không có anh nhỡ ngày mai em chết

Thượng đế hỏi anh sao tóc em buồn

Sao tay gầy, sao đôi mắt héo hon

Anh sẽ phải cúi đầu đi về địa ngục…

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Anh Bằng phổ nhạc thành bài hát Nếu vắng anh.

Chào nhau

Gặp em không thể chào bằng tay

Em sẽ chê là năm cành cây

Em sẽ chê là năm nòng súng lạnh

Bởi vì đau hai mươi năm nay

Gặp em không thể chào bằng mắt

Em sẽ không thể ngủ được ban đêm

Em sẽ nằm trong cơn thù hận

Em sẽ chìm sâu trong cơn điên

Gặp em không thể chào bằng môi

Chỉ còn da thịt chẳng còn hơi

Chỉ còn tiếng kêu, chỉ còn tiếng thét

Chẳng còn tiếng nói, không còn tiếng cười

Gặp em ta sẽ chào như loài kiến

Chào như loài dế, chào như loài giun

Chạm tóc vào nhau ta gục đầu xuống

Như đồng bào ta nằm trong đất đen

Gặp em chưa được chào bằng vai

Như những xác người xếp dài

Ta chỉ chào bằng hai hàng nước mắt

Từ hai mươi năm nằm im trên môi.

Chim

Này chim

Bay thật cao

Tới rồi thật sao

Đã bay qua dãy núi cao mầu tím

Tới đó

Đã bay qua những biển rộng màu xanh

Tới rồi thật sao

Đã bay

Thật sao

Đã bay qua thành phố

Nơi có chuyến tàu chạy mỗi buổi chiều

Làn khói dọc bốc cao

Ôi làn khói

Nghĩ lại tưởng mây

Đã bay qua

Đã bay qua thành phố

Có thấy bạn hữu không

Có thấy nhà cũ

Có thấy mẹ

Có thấy em

Bạn hữu có giận ta không

Mẹ có giận ta không

Em có giận ta không

Quê hương có giận ta không

Quê hương có nghe tiếng hát

Tiếng hát buổi sáng

Tiếng hát buổi chiều

Tiếng hát tủi nhục

Tiếng hát

Đứt ruột

Đứt gan

Quê hương có giận ta không

Hãy nhìn giùm

Hãy nhìn từng ngọn cỏ

Chim đã bay

Đã tới

Nàng có đi cùng không

Đã tới

Chắc nàng phải mặc áo nhẹ

Đã tới

Chắc ta phải mặc áo nhẹ

Chắc ta phải để lại tất cả

Để lại đầu

Để lại tay

Không chừng để lại nàng

Để lại mắt

Để lại vai

Ôi đôi vai

Nàng có nhớ

Nàng nhớ

Chim có thấy

Ta nhớ

Chim có thấy

Ta có thấy

Chim đã tới nơi

Chim thấy những gì

Có thấy cành

Có thấy hoa

Hoa giống như trăng

Trăng cũng như nàng

Nàng đứng đó

Nàng có đẹp không

Núi có buồn không

Biển ngờ vực gì

Có thấy ta không

Ta luyến tiếc gì

Ta mơ ước gì

Ta buồn bã gì

Ta ngờ vực gì

Tai đã điếc chưa

Tay đã gẫy chưa

Mắt đã mù chưa

Sao ta chẳng nghe

Sao ta chẳng thấy?

Cho thuê

Tôi muốn làm một bài thơ thật nhỏ

Ðể đem cho thuê

Như người ta vẫn cho thuê

Nhà để ở

Xe để đi…

Như người ta vẫn cho thuê chỗ ngồi trên một chuyến tàu

Và những nụ cười giọng nói người ta thuê lẫn của nhau

Xem thêm :  Tuyển tập 20 bài thơ hay & nổi tiếng nhất của đinh thu hiền

Như muốn có trăng sao người ta thuê phòng có cửa sổ

Ðể chút ánh sáng – dù rất nhỏ!

Sáng cho đôi mắt nhìn nhau…

Và những cánh tay trắng như đệm

Ðể vuốt ve những cánh tay

Những mớ tóc mềm như lụa

Ðể lùa vào những mớ tóc

Những đôi mắt say mê

Ðể nhìn những đôi mắt say mê

Người ta cũng đem cho thuê

(với tất cả những gì không nên cho thuê!…)

Nhưng có lẽ còn một chút gì người ta không cho thuê

(vì không cho thuê nổi)

Một chút gì mà lòng tôi tìm mãi

Mà lòng tôi chờ đợi

Với giòng chữ rất nhỏ

(giòng chữ người ta vẫn đề trên cửa những gian nhà không có người ở)

“Cho thuê”

Chụp hình Tết, coi âm bản và làm thơ

Ở trong âm bản em buồn

Thì ra dương thế vẫn còn cõi âm

Tấm hình chụp lúc đầu xuân

Chỗ đen là trắng, chỗ gần có em

Trong tiêu điểm ảnh thấy quen

Tóc trôi mù tắp tận phiền muộn xa

Cúc vàng cánh mỏng bay qua

Hình chim thấy áo, hình thơ có người…

Có phải em về đêm nay

Có phải em về đêm nay

Trên con đường thời gian trắc trở

Để lòng anh đèn khuya cửa ngỏ

Ngọn đèn dầu lụi bấc mắt long lanh

Có phải em về đêm nay

Trên con đường chạy dài hoa cỏ

Cho lòng anh trở lại với lòng anh

Như lá vàng về với lá cây xanh

Trong những chiều gió đưa về cội

Có phải em về đêm nay

Để phá tan

Những nụ cười thắt se sầu tủi

Như anh vẫn cười mà bao nhiêu

Không biết đời người có đưa đến tin yêu

Những ngón tay có đưa đến bàn tay

Những mùa thu có đến gió heo may

Hay ngày mai là bốn bề tuyết lạnh

Có phải em về đêm nay

Giữa lòng chiều tím lặng

Cho anh đừng tìm thấy

Đo đếm thời gian

Bằng những điếu thuốc lá tắt trong đêm

Đầu gối trên cánh tay

Để giấc mơ đừng tẻ lạnh

Em đừng trách anh đã quá lo âu đời người hiu quạnh

Làm thế nào khi lòng mình nứt rạn cơ em

Dù không muốn gục ngã trong đêm

Nhưng đã bao lần đêm khuya

Anh không biết đã làm thơ

Hay đã chọn âm thanh làm độc dược

Em đừng trách anh để lòng mình tủi cực

Đến ngại ngùng dù nắng dù mưa

Sao em không về

Để dù nắng dù mưa

Dù trong thời gian có sắc mầu của những thiên đàng đổ vỡ

Anh vẫn chăn chùm kín cổ

Ngủ say mềm

Vì lòng anh (em đã biết)

Có bao giờ thèm khát vô biên

Có bao giờ anh mong đừng chết – dù để làm thơ

Nên tất cả chỉ vì yêu em

Và làm thơ cho đến chết

Em sẽ về, phải không em

Có gì đâu mà khó khăn, trắc trở

Chúng mình lại đi

Trên con đường chạy dài hoa cỏ

Là những đồn phòng ngự của tình yêu

Mỗi ngón tay em

Anh vẫn gọi là một cửa đào nguyên

Và anh sẽ trở lại nguyên hình

Một anh chàng làm thơ

Mà suốt đời say rượu cúc

Có phải em sẽ về

Dù bầu trời ẩm đục

Hay bầu trời trang điểm bằng mây

Anh sẽ chải tóc em bằng năm ngón tay

Trong những chiều gió thổi

Dặn vợ sắp cưới

Khi nào lấy ta, mang theo cái cưa

Nhớ con dao phay, hớ cái dùi to

Cất vào trong rương cùng gương cùng lược

Cất vào trong áo cùng nhạc cùng thơ

Cưa để cưa chân chớ để làm gì

Chân bị cưa rồi ta chẳng còn đi

Mặc kệ những ngôi làng bốc cháy

Mặc kệ đứa bé tìm không thấy cha

Tay chặt cụt rồi ném xuống biển sâu

Ném xuống suối cạn, ném lên núi cao

Mặc cho nó viết những lời thống khổ

Cho dã tràng nghe, cho giun dế đau

Dùi chọc thủng mắt muốn cho sạch tròng

Sạch những tiếng kêu cùng núi cùng sông

Sạch những hình ảnh chết bờ chết bụi

Còn con dao phay em có nhớ không?

Còn lại bộ óc khi mang băm viên

Nếu chợt nhớ đến khuôn mặt quê hương

Em sẽ tìm thấy hơi thở tình ái

Em sẽ tìm thấy còn ta nằm im.

Di chúc

Có một đêm tỉnh giấc

Tôi thấy cần viết nên một tờ di chúc

Của một người sống giữa cuộc đời

Mà chỉ là một gã giang hồ cắm trại

Đốt lửa bằng thơ

Tôi ca, tôi hát

Nhưng khi những người thích ngao du

Đến xin cùng nhập bọn

Tôi vẫn khước từ

Có cả những người con gái

Đến bảo tôi yêu

Tôi cũng vẫn khước từ

Làm thế nào được?

Tôi chưa già nhưng cũng không còn trẻ

Tôi chưa cằn cỗi

Những cũng không còn là một gã trai tơ

Có trăng, hoa, chim, bướm thì tôi làm thơ

Nhưng vẫn không quên

Chỉ là hiện thân của một người tử tù

Có gục đầu nhìn cuộc đời

Cũng chỉ như nhìn khung cửa nhà giam

Vẫn có một chút trời xanh

Nhưng rất nhiều đơn độc

Sẽ có một buổi ban mai

Mắt vẫn mở to

Mà lòng không thỏa đáng

Miệng không thể hát ca những lời hoan lạc

Tôi nhổ neo:

Tôi chỉ là người nhân ngãi của cuộc đời

Sống bên nhau không bao giờ hôn thú

Tôi đến đây không ai mời

Cũng mong rằng: đi đừng ai giữ

Có nhớ, có thương

Có tạc nên tượng hình bằng đá trắng, đồng đen

Cũng đừng bày giữa những sân trường đại học

Đừng bày giữa những công trường

Xin nhớ để giùm ở một góc công viên

Để những đêm khuya

(rất khuya)

Tôi nhìn mặt trăng soi gương

Và ngắm những người yêu nhau tình tự.

Đám tang Nguyễn Duy Diễn

Diễn đã chết, Diễn đã chết

Chúng tôi nhảy múa hò reo

Như người người da đen

Chúng tôi nhảy múa hò reo

Thế là nó thoát, thế là nó thoát

Thế là nó thoát, đúng rồi, thế là nó thoát

Thoát khỏi ngủ, thoát khỏi ăn, khỏi thở

Khỏi đêm, khỏi ngày, khỏi tháng, khỏi năm

Khỏi chờ, khỏi đợi

Khỏi nhìn tình ái đội nón ra đi

Khỏi hy vọng ban mai, khỏi buồn thiu buổi tối

Thế là nó thoát, thế là nó thoát

Khỏi phải đi, khỏi phải đứng, khỏi phải ngồi

Khỏi bốn mươi giờ dạy học mỗi tuần

Khỏi viết ban đêm, khỏi đến nhà in buổi sáng

Hào quang danh vọng thả trôi sông, này nhìn vai nó nhẹ

Chiếc lưới mở rồi, thế là nó thoát anh em ơi…

Chiếc lưới mở ròi, thế là nó thoát

Khỏi phải nhìn, khỏi phải nghe, khỏi phải thấy

Những sự dơ bẩn và mặc,

Và mặc

Những thằng ghen tuông, những thằng chụp mũ

Những thằng ăn không nói có

Đã chém toàn quốc nát bầm hai vai

Thế là nó thoát, thế là nó thoát

Cuồng lưu dằn vặt đã trôi đi

Khỏi phải nghĩ, khỏi lo âu, sợ hãi

Sự thật có phải bao giờ cũng tối như đêm

Tình ái có phải suốt đời là canh bạc lận

Lịch sử, rút lại, có phải là thằng mù sờ soạng

Ném tất cả rồi, ném xuống biển sâu

Này nhìn hai vai nó nhẹ

Chiếc lưới đã mở rồi

Thế là nó thoát anh em ơi…

Đẹp

tặng Hoàng Anh Tuấn

Người dáng bước bơ vơ của bầu trời hải đảo

Tóc bồng bềnh trên nếp trán ưu tư

Những ngón tay dài ướp trọn mấy ngàn thu

Mà men sáng trong xanh mầu trăng vời vợi

Hơi thở mới nguyên của đồng tiền mừng tuổi

Tôi nhìn người ngóng đợi mắt lên ba

Người về đây có phải tự trời xa

Với nét mắt vòng cung của cầu vồng che mưa nắng?

Có phải tên người là âm thanh vô vọng

Nên mắt buồn le lói thoáng bơ vơ

Hay một đêm nao nước lụt Ngân Hà

Thượng đế đưa sao mang gửi về khóe mắt?

Người về đâu giữa đàn khuya dìu dặt

Hơi thở thiên thần trong tóc ẩm hương xưa

Người đi về trời nắng hay mưa

Sao để sương gió trầm tư thêu thùa má ướt

Mắt dịu ngọt đúc từ rừng ngọc bích

Hay linh hồn trăm phiến đá chân tu

Sao người về mang trọn một mùa thu

Với mây trắng lênh đênh của những chiều nguyệt tận

Là gió trăm cây hay là cồn nước đọng

Người không cười mà hoa cỏ gói trong tay

Đường áo màu viền trắng cổ thơ ngây

Màu sắc thời gian người thu tròn giữa áo

Bóng nhỏ xa đi trên lá vàng cổ đạo

Bước chân chìm theo mỗi phím đàn khuya

Tay trần gian tôi đếm ngón so le

Đã có phút âu lo đường về dương thế

Người về đâu mà đền đài hoang phế

Mang dáng người trên mỗi nấm bia phai

Trăm vạn đường mây xê dịch chân trời

Theo tiếng nhặt khoan của từng nhịp bước

Dù về đâu tôi xin đừng chậm gót

Để làm gì cho mỏi mắt trần gian

Có bao giờ tôi sẽ phải làm quen

Lời ngỏ ý sẽ là kinh

Đêm mưa

Tôi đợi em ở một góc công trường.

Ðằng sau lưng tôi: một giòng sông chảy quanh co.

Trước mặt: con đường nhựa đen dài

chạy về xa bóng mưa rơi thấp thoáng.

Tôi đợi em từ 8 giờ. Bây giờ đã 9.

Có lẽ đã 9 giờ 5 phút.

Tôi không đếm thời gian bằng đôi mắt say mê của người biển lận

đếm bạc vàng rồi cất vào tủ sắt.

Nhưng chắc em biết rằng thời gian đợi chờ –

đợi chờ một người yêu – bao giờ cũng trôi qua rất chậm.

Tôi đứng hỏi thầm: Em đến hay không đến?

Tôi mong rằng em sẽ đến nhưng cũng chắc là không.

Dù em đến hay không, tôi muốn bảo thầm em:

hãy giữ lấy thời gian mà suy tính –

dù trong buổi đợi chờ tôi đứng giữa đêm mưa

Em hãy suy tính cho khôn ngoan.

Bởi vì một khi ra nẻo đường hò hẹn em sẽ phải

để lại đằng sau lưng những mái nhà cong vút,

những mui xe lóng lánh mưa rơi.

Tôi sẽ đưa em đi vào con đường xa thẳm.

Tôi sẽ đưa em đi trên những bờ sông. Không có thuyền,

không có xe. Chỉ có những ngón tay yêu đương

lồng vào nhau tìm phương hướng.

Tôi sẽ chỉ đem lại được cho em một cuộc đời đạm bạc:

tôi chỉ biết ôm tóc em trong mưa để uống

từng giọt nước và nói cùng em những lời đắm đuối đầy thơ.

Phải, tôi sẽ ôm mái tóc dài đen ướt đẫm

bằng bàn tay của người chết đuối níu lấy mảng thuyền

lướt đi trong bóng tối đêm khuya.

Và sẽ tìm trong mắt em những nụ cười say đắm.

Những nụ cười có sức đắm say mở rộng

chân trời và nguồn sống vô biên.

Còn nếu như em không đến?

Em không đến tôi cũng chả dám giận hờn em.

Em hãy ở lại nhà. Ðóng chặt cửa sổ kẻo mưa hiu hắt.

Kéo chăn chùm kín cổ kẻo gíó lùa về lạnh những giấc mơ êm.

Em hãy ở lại nhà. Tôi không dám giận hờn em.

Tôi lại ra đi. Sáng ngày mai tôi lại ngửa mặt lên trời cao

nhìn vầng thái dương đỏ lửa chói mắt thế nhân.

Tôi lại đi thẳng vào cuộc đời nghiêng ngửa.

Xem thêm :  Bài thơ “ em bảo anh đi đi sao anh không ở lại ” qua đời, em bảo anh đi đi, sao anh lại đi luôn

Tôi lại đàn cho lòng tôi hát dịu lời ca.

Rồi những đêm khuya nhớ em tôi đàn to, hát to

gọi cuồng phong về điều khiển trăm cây làm vũ điệu.

Và nếu đến một ngày không còn ai dám hò hẹn trên bờ sông

tôi sẽ về đốt đuốc đứng bên bờ Ngân Hà

để Chức Nữ Ngưu Lang nhìn rõ mắt nhau qua đôi bờ sông tình tự.

Những ngôi sao rụng: tôi sẽ nhặt từng ngôi sao rụng.

Trăm ngôi sao tôi kết lại một vòng sao.

Ðể những đêm tối trời tôi trốn về đặt trên mộ

những người trinh nữ yêu thơ mà cũng phải giã từ nhân thế.

Còn những bài thơ tình của chúng mình xưa cũ

tôi sẽ chôn kín dưới những gốc hoàng lan

để mai sau những người con gái

mà e ngại đường xa ngồi nghe gió hiu hiu

của lòng mình rung động.

Em sẽ đến hay em không đến?

Tôi sẽ đợi trong mưa mà không giận hờn trách móc em đâu.

Tôi không trách em bởi vì không thể trách người đời

không biết nghe âm thanh của đá chuyển mình,

mây vần vũ và bóng tối đổ mồ hôi

rồi cứ nhìn những tâm hồn thi sĩ

bằng những đôi mắt vô cùng ngơ ngác, láo lơ.

Em không đến thì tôi lại đi.

Tôi sẽ cười vang và nghe núi vọng tiếng cười vang.

Tôi sẽ đến trên bờ đại dương xanh

để soi gương và cũng để biết rằng:

Tôi dám chạy ngược chiều mây bay

vì tóc tôi là một bầu trời lồng lộng.

Phải, em không đến thì tôi lại đi.

Nhưng còn một phút một giây chờ đợi trong mưa

tôi vẫn hỏi thầm âu yếm: Em có đến không?

Em có đến với cuộc đời?

Đợi khách

Em đứng lẫn bên góc hè phố vắng

Như loài hoa hoang dại trong rừng sâu

Màu da tơ bóng tối ngả u sầu

Đôi mắt đẹp từng cánh sao tắt lịm

Em đứng đợi một người không hẹn đến

Bán cho người tất cả những niềm vui

Chút tình hoa còn lại thoáng hương phai

Em dâng cả làn môi khô nước ngọt

Trong đêm mỏi hàng mi mờ khẽ ướt

Má phai duyên trên gối đẫm thẹn thùng

Ấp mặt bên người lạ, lạnh mênh mông

Bàn tay nhỏ thẫn thờ như lạc lõng

Em đứng lẫn bên góc hè phố vắng

Nghe đêm tàn làm lạc khách tìm vui

Đôi tiếng giầy khua vẳng tắt xa xôi

Làm vỡ nốt cả đôi niềm tin tưởng

Người khách lạ đêm lạc loài không chọn hướng

Bước đảo say làm vỡ nát màu trăng

Em chờ mong như đợi một âm thầm

Tình sầu tủi pha chút men rượu cặn

Đã lâu rồi vết thời gian chĩu nặng

Từ lần đầu bàn tay trắng đàn mơ

Nhận tiền cho bên nếp gối chăn thừa

Em đã khóc, lòng hoa sầu nát nhụy

Đêm gần tàn em ơi người gái đĩ

Đợi trong khuya, bến vắng ngủ say rồi

Nhìn ánh đèn vương lại cửa nhà ai

Rồi kéo vội khăn quàng trên vai lạnh…

Em gầy như liễu trong thơ cổ

Em ốm nghe trời lượng đã hao

Em ngồi trong nắng mắt xanh xao

Anh đi giữa một ngàn thu cũ

Nhớ mãi mùa thu bẽn lẽn theo

Anh nhớ em ngồi áo trắng thon

Ngàn năm còn mãi lúc gần quen

Em gầy như liễu trong thơ cổ

Anh bỏ trường thi lúc thịnh Đường

Anh nhớ sông có nguyệt lạ lùng

Có trời lau lách chỗ hư không

Em tìm âu yếm trong đôi mắt

Thấy cả vô cùng dưới đáy sông

Anh nắm tay cho chặt tiếng đàn

Tiếng mềm hơi thở, tiếng thơm ngoan

Khi nghe tiếng lạnh vào da thịt

Nhớ tiếng thơ về có tiếng em.

Gọi em

tặng Đỗ Long Vân

Một buổi sáng tỉnh dậy không thấy em

tôi chạy ra cửa sổ gọi tên em rất to.

Những tiếng kêu thất thanh vang trên hè phố.

Tôi nghĩ thầm: nếu còn làm vua ở một triều đình

thịnh trị thời xưa tôi sẽ không ngại ngần

mặc mũ áo cân đai ra đứng giữa cửa thành

bắc loa mời em về làm hoàng hậu.

Tôi bảo rằng: em phải về ngay.

Nếu em là gió tôi sẽ làm trăng.

Em là trăng tôi sẽ là mây.

Nếu em là mây, tôi sẽ làm gió thổi.

Còn nếu em là chân trời xa

tôi sẽ làm cánh chim bằng rong ruổi.

Em là mặt trời thì ở trên đường xích đạo

tôi sẽ muôn đời làm một kiếp hướng dương.

Tôi bảo rằng: em phải về ngay.

Nếu e ngại tâm hồn còn bé dại,

tôi sẽ hoá thân làm một cậu bé học trò

không bao giờ thuộc bài vì mải mê đọc tên người yêu

từ sáng đến chiều, từ đêm đến sáng.

Thiên hạ sẽ thái bình. Ðời sẽ giải chiếu hoa

cho trăm vạn hùng binh ngồi đánh cờ chiếu tướng.

Ðời sẽ thiết lập những kỳ thi có đủ phép tắc trường quy.

Tôi được tước phong đứng chủ hội đồng kiêm giám khảo

và bao nhiêu người ứng thi đều trúng tuyển hạng ưu.

Tôi không còn nằm mơ ngồi câu cá bên bờ sông Ngân

nước trong vời vợi suốt cả tháng bảy trời mưa

và linh hồn tôi chết đuối.

Tôi cũng không còn phải âm mưu làm một cuộc cách mạng

dài vô hạn để nhuốm màu cờ vũ trụ bằng màu tóc em,

còn bao nhiêu đại lộ, công trường tôi không phải

hạ hết biển đề tên phố mà viết lên: hỡi người yêu, tôi chờ đợi!

Tôi cũng không phải hỏi rừng, để rừng bảo hỏi cây.

Cây khuyên hỏi lá. Lá bảo hỏi chim muông.

Tôi nhìn quanh tôi những cánh quạ đen cười riễu cợt.

Tôi không phải ước ao lên sơn lâm làm một loài thảo khấu

cướp của khách vãng lai những bức thư tình

đem lên núi cao đọc to cho giun dế nghe

để chia nỗi niềm cô độc.

Tôi cũng không phải bỏ trốn – như sáng hôm nay –

ra giữa trùng dương để làm một gã thủy thủ già

lái tàu theo kim chỉ nam mà chỉ thấy toàn rượu ngọt.

Hai mươi

Tôi mang trên vai

Tuổi hai mươi

Như đời hai mươi thế kỷ

Ðời để quanh tôi những lao tù cơ cực

Tuổi hai mươi chưa đến đã bay vèo

Hai mươi năm

Thỉnh thoảng có một người yêu

Chạy qua cuộc đời

Như gió thổi

Nhưng rồi đêm khuya

Nằm nhìn những cầu tay đưa vào tình ái

Nhìn hai tay mười ngón

Tôi mới biết rằng

Cuộc đời vẫn trắng hai tay

Các em

Những Kiều, những Thu, những Loan, những Ðạm

Các em đã đem cho tôi trời xanh

Và gió mát

Tại sao?

Tôi chẳng hiểu tại sao

Cũng chẳng cần tìm hiểu

Có thể đời đã để sau lưng tôi chiến tranh mù mịt

Cuộc sống đổi màu trong nước mắt phế binh

Hay ở quanh tôi những đồn phòng ngự

Ðã biến tôi thành một gã lính canh thô bạo

Ði giầy đinh dẫm nát tâm hồn

Có thể đời đã đưa tôi vào những giảng đường

Dạy tôi đo hành tinh bằng đường đi ánh sáng

Ðo tình yêu bằng đơn vị tiền tài

Rồi tôi đo hoang vắng của hồn tôi

Bằng những đêm rất rộng

Tay vẫn cầm tay

Tay vẫn khoác ngang lưng

Mà có một vòng chân không

Tôi vẫn gọi bằng em

Mà nghe thấy âm thanh rơi vào thạch động

Tại sao?

Tôi chẳng hiểu tại sao

Nhưng tôi hãy hỏi:

Tại sao đời cho tôi hai mươi tuổi

Ðể tôi ngồi đây

Thở khói thuốc hơi tròn

Nhìn mưa bay

Nhớ những người yêu cũ

Và nghĩ thầm:

Ðời là một tiếng cười to…

Hãy đưa tôi ra bờ sông

Hãy đưa tôi ra bờ sông

Ðể tôi nhìn cho rõ

Tôi nhìn giòng nước chảy

Tôi nhìn tôi bơ vơ

Nhìn bờ sông tìm bờ sông bên kia

Khi lòng sông gặp biển

Hãy đưa tôi ra bờ sông

Ðể tôi nhìn tôi hò hẹn

Rồi tôi rủ tôi quên

Quên giòng nước chảy

Quên

Bằng bước chân giòng sông

Không để lại gì trên cát

Tôi rủ tôi quên

Cả giòng sông trôi

Bằng bước chân phù sa

Không để lại gì

Trừ một người bơ vơ

Ðã xây nhà bên bờ sông đất lở…

Hịch

Bằng hơi thở thiên thần

Bằng giọng nói đam mê

Bằng ngón tay mầu nhiệm

Ta truyền:

Hỡi Saigon ban đêm mở cửa!

Ta truyền:

Hãy rộng mở bốn cửa thành Ðông Tây Nam Bắc

để thơ ta ùa vào từ bốn phía chân trời

và thân thể ta ùa vào theo lối mặt trời đi.

Hỡi bóng tối hãy cất lên doanh trại.

Hãy trấn đóng những nơi hiểm yếu,

những mạch máu kinh thành, những đại lộ,

công trường, ghế đá công viên.

Ta sẽ đi thanh tra những mái tóc bâng quơ,

những cánh tay buồn, những mối sầu thơ dại.

Ở trong mỗi mối sầu nhỏ bé ta sẽ nhìn thấy

hình ảnh nỗi sầu địa ngục của lòng ta.

Lúc ta đi, phải tắt hết những đèn xanh đèn đỏ

trật tự cuộc đời cho rộng mở trùng trùng

cánh cửa hư vô.

Những cột đèn phải thắp lên tinh tú.

Và theo những khuôn mặt bơ vơ những mắt cô đơn

những ngón chân buồn phải nhớ soi đường bằng mắt hải đăng.

Ta truyền:

Ðể cuộc nghênh đón ta được thêm phần trọng thể:

Những người con gái ngây thơ hãy trở về nhà

đi ngủ sau khi đánh răng rửa mặt chải đầu

và đọc kinh cầu nguyện ban đêm.

Những nhà phê bình văn nghệ rẻ tiền,

những thày giáo chạy điểm trong kỳ thi

trốn ngay vào bóng tối.

Không khí ma quái ấy hãy nhóm lên bằng lửa kiêu sa,

bằng ánh sáng vũ trường, bằng phấn son hoang dại.

Cho ta đi vào với tâm hồn đau niềm kinh thành bỏ ngỏ.

Cho ta đi giữa những phố rộng cây cao

những vườn hoa đóng cửa nhìn những lá cành run rẩy

mà nghe buồn thảo mộc thấm vào xương.

Cho giữa những nghi lễ ban đêm dành cho ta

như một đấng uy quyền tuyệt đích ở dương gian

ta nghe tiếng ta truyền sang sảng.

Ta nghe ở đây hồn ta cất lên tiếng nói:

Sao không mang nặng cặp mắt Trần Dần,

cánh tay Phùng Quân với thân hình vạm vỡ tình yêu?

Sao chỉ về đây nằm gối đầu lên giòng sông lớn,

giang tay dài đại lộ mà nghe kinh thành

thổi hơi buồn trompette ban đêm.

Nghe đại lộ nối dài bằng giọng hát Bích Chiêu…

Và tiếng ta truyền phụt tắt.

Những xiềng xích quấn lấy thân ta

Trong bóng đêm của tâm hồn nổi loạn

Trên đây chúng tôi đã chia sẻ đến các bạn những bài thơ Nguyên Sa đầy ấn tượng. Qua đó ta cảm nhận được tài năng kiệt xuất của ông trong sáng tác thơ. Đồng hành cùng chúng tôi để theo dõi những bài viết đặc sắc nhất nhé các bạn! Thân Ái!

Xem tiếp Thơ Nguyên Sa: Tuyển tập thơ Nguyên Sa mới nhất và đầy đủ nhất (Tiếp)

Theo Baithohay.com


Nguyên Sa (1932 – 1998) – Thơ Phổ Nhạc


Bai Tien Dua trong nay la` cua nha tho Dang Hien, Nhac Le Duc Long…
Khong phai cua nha tho nguyen sa
Xin loi tac gia va moi nguoi.

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống
Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống

Related Articles

Back to top button