Kỹ Năng Sống

Trang thơ nguyễn thiên ngân (88 bài thơ, 3 bài dịch)

  1. Anh muốn mình sống mãi những màu xanh

    Nếu có thể đóng chai được gió biển
    Anh sẽ mang nó đến nhà em
    Đổ từ từ qua khu vườn đêm
    Bản lề cửa sổ sẽ biến màu rỉ sắt
    Như những con thuyền nằm uể oải trên bờ cát phẳng
    Trong mùa hè động biển
    Áo quần sẽ khô cong trên những dây phơi
    Trong túi áo có vương vài hạt cát
    Còn hồn em thì thênh thang bát ngát…
    Nhưng thời gian, thời gian!
    Làm sao quay lại được năm chúng mình mười mấy tuổi
    Để nhảy ùm bơi ngược dòng sông
    Để con nước dẫn mình đi đến khởi nguồn
    Nơi biển sông hội ngộ thêm một lần
    Và tháng ngày của chúng mình là một mối mơ tràn nắng
    Mặc cho hơi muối mặn bám mờ lên từng phiến cửa trong
    Mình nên sống như mùa hè năm ấy
    Anh muốn mình sống mãi những mùa xanh
    Anh nhớ rõ cái mùa hè năm đó
    Những cơn giông làm vỉa hè bốc hơi như thể chảo đun
    Mình nói chia tay hoài mà không thể dứt
    Ở bãi gara gần nhà.
    Và nếu mùa hè là một bài ca
    Mà đến già anh và em còn hát
    Thì mùa đông ẩn chứa nhiều đắng chát
    Mà tuổi trẻ hai ta chưa nếm bao giờ.
    Nhưng thời gian như nước đại dương kia
    Em chỉ có thể vốc trong lòng tay một ít
    Nên hãy bơi trước khi ta gục chết
    Xương cốt hoá thành những nhánh san hô đen
    Nhưng em ơi
    Mình phải sống như mùa hè năm ấy
    Anh muốn mình sống mãi những mùa xanh!

  2. Viết tiễn một đoạn đời

    Rồi tụi mình sẽ mỗi người mỗi nẻo
    Chuyện hôm qua thành chuyện cũ xa mù
    Bạn viết lại những dòng thơ ảo não
    Giữa mỗi dòng là một lối hoang vu
    Nào ai biết những con đường Lỗ Tấn
    Sẽ về đâu, sẽ dừng ở phương nào
    Tuổi trẻ cứ giục tụi mình đi mãi
    Như gió dời những hạt cát lao xao
    Nào ai biết những chuyện tình chưa nói
    Sẽ bắt đầu ở đâu, hay sẽ chết thế nào
    Mỗi thương nhớ như một loài hoa độc
    Nở ngọt ngào trên miệng vực âm u
    Nào ai biết những đôi cánh sáp
    Sẽ tan rã ở đâu, quăng ta xuống nơi nào
    Mặt trời đó, biết hoài không hái được
    Vẫn bay lên cho rã mộng ngông cuồng
    Nào ai hay những mùa thu đã qua
    Đã cất lá vào đâu
    Hay nơi những mùa hạ cũ đã cất bầy phượng đỏ
    Từ giờ chúng mình không còn đếm mùa màng bằng thu khai trường hay hạ chia xa
    (Qua hai mươi, người ta bắt đầu đếm ngày tháng bằng tiền lương và tiền thuế nước nhà)
    Nào ai hay câu chuyện tình mà đến bây giờ nghĩ lại vẫn thấy còn đau nhói
    Rồi thời gian sẽ ném vào đâu
    Và hình bóng người mà ta nghĩ sẽ trọn đời thương nhớ
    Lão đời đã đốt đi hay cất vào hang sâu rồi quăng chiếc chìa khoá nhỏ xuống lòng hồ?
    Nào ai biết lòng yêu thành thật
    Đã rơi rớt chỗ nào trên năm tháng mình đi
    Sao ngoái trông chỉ thấy cỏ xanh rì?

  3. Em mệt rồi không nói nổi lời yêu

    Em mệt rồi không nói nổi lời yêu?
    Cứ giấu mãi điều gì sau mắt thẳm
    Mặc cho tôi với cuộc tình mê đắm
    Thề non cao rồi lại đến sông dài
    Em mệt rồi không nói nổi lời yêu
    Những chuyện cũ cũng không còn muốn nhắc
    Quá khứ em là những chiều yên lặng
    Tôi ngồi nghe tiếng rạn tim mình
    Em mệt rồi không nói nổi lời yêu
    Sợ hứa điều gì rồi sau này quên mất?
    Sợ không thành, rồi lòng em dằn vặt
    Sợ hẹn thề như sóng sợ xa khơi?
    Nên tôi ngồi đong đếm lại tôi
    Liệu có phải mình đầu môi chót lưỡi?
    Rồi có thể ngày mai mùa thay màu nắng mới
    Tôi nói gì với tình cũ trùng khơi?
    Đời sẽ nhìn tôi như một tên phản phúc
    Không biết yêu thương những thứ đã nuôi mình
    (Tình yêu ấy đã gọi tôi thức dậy
    Bay lên trời cùng với niềm tin)
    Tôi sẽ phải đi lang thang cuối đất cùng trời
    Như gã Do Thái bị Chúa Trời xử phạt
    Và kí ức sẽ chém tôi nhiều nhát
    Những lời yêu sẽ đóng băng trên môi
    Những viễn cảnh kinh hoàng nào có thể cản ngăn tôi
    Nói lời yêu em
    Như mãi là đầu-tiên-và-duy-nhất?
    Em mệt rồi, thôi để mình tôi
    Tôi sẽ yêu em gấp đôi, ba hay bốn lần đáng-ra-tôi-phải
    Quá khứ nào cũng thành chuyện thiêng liêng
    Em cứ giữ những điều em cần lại…

  4. Nếu tất cả yêu thương đều có kết cục buồn

    Nếu tất cả yêu thương đều có kết cục buồn
    Thì còn ai thèm đi đến cuối
    Mà những đoạn đường dang dở, những cuộc tình nham nhở
    Cũng đâu có gì vui hơn.
    Thà cứ đâm đầu leo lên yêu như mưa dữ sóng cuồng
    Nếu chia tay rồi mới nhớ ra mình quên chưa hôn
    Thì đừng ngại ngần quay xe lại
    Nếu ngủ rồi mới nhớ ra mình quên chưa chúc ngủ ngon bằng câu nào êm ái
    Thì phải tìm gặp người ta trong mơ và lặp lại trăm lần
    Nếu có lúc ngồi bên nhau mà quên nắm tay lén lút dưới gầm bàn
    Thì khi ra bãi giữ xe, phải nắm bù trước khi lục túi tìm thẻ xe, chìa khoá
    Tóm lại là đừng bao giờ, đừng bao giờ để lỡ
    Nhận và cho những ngọt lịm, xôn xao
    Tóm lại là cuộc đời này ngoài chuyện yêu đương thì còn quái gì vui đâu
    Sao còn tiếc còn sợ còn nghi ngại và còn bỏ lỡ?
    (Tôi gớm những kẻ ăn bánh mì nửa ổ,
    Thuốc hút nửa chừng và yêu cầm cự cho hết tháng đoạn ngày thôi)

  5. Mắc mưa buổi chiều

    Buổi chiều đầu độc tôi bằng nỗi buồn của em
    Cơn mưa nặng nhọc rớt xuống thành phố tưởng đã chết sau mấy mùa khô héo
    Rồi em ạ khi tôi băng mình dưới làn mưa rơi
    Bàn tay chẳng thèm che đầu
    Như ta yêu nhau lần đầu dưới ánh ban mai không chút gì ngượng nghịu
    Chiếc sơ mi ẩm ướt ủ cơn đau.
    Giá có thể vỡ tan hàng ngàn mảnh như những cụm mây đen
    Mưa một trận đã đời rồi thôi, rồi quên, rồi không nỗi buồn nào còn nghĩa lý
    Em ở đâu giữa buổi chiều mộng mị
    Sao không rải mưa cho tôi thấy lối đi tìm?
    Buổi chiều đầu độc tôi bằng sự lãng quên
    Chiều mưa nay sao tôi nhớ những người đã đi qua cuộc đời mình và rồi không ở lại
    Tôi đã yêu với rất nhiều si mê, trong rất nhiều hoang dại
    Rốt cuộc rồi có giữ được gì đâu
    Em cũng thế thôi phải không em?
    Chúng ta đang nhớ nhau bằng nỗi nhớ của sự bắt đầu
    Tôi sợ rồi sẽ lại có ngày như hôm nay gương mặt em chỉ còn hiện trong trí nhớ như một người đã cũ
    Em là người tôi ngàn lần muốn giữ
    Và yêu thương nhiều đến phát đau.
    Loại xác tín như thế chỉ đến trong đời này một lần duy nhất
    Sao hai đứa mình không yêu hồn nhiên như cơn mưa chiều nay về đất?
    Em còn bận lòng chi đến chuyện mai sau.

  6. Rồi tôi sẽ lại ôm em trên cánh đồng

    Rồi tôi sẽ lại ôm em trên cánh đồng
    Giữa hương cỏ mới còn nồng nàn quanh quất
    Chúng mình sẽ thành cặp bù nhìn ngơ ngác nhất
    Giữa chiều mùa tao tác chim di.
    Rồi tôi sẽ lại ôm em trong tay
    Mà như không thể giữ gì
    Những xiết ghì muốn vỡ tung bầu ngực
    Chỉ làm cho lòng mình thêm trống trải nhiều hơn
    Em chẳng ở đâu trong thế giới trong mơ
    Tôi xây mãi từ tuổi mình vụng dại
    Con sẻ nhỏ đậu nhìn tôi ái ngại
    Giấc mơ này quá rộng với mình tôi
    Rồi tôi sẽ vẫn mang em theo tôi
    Đi đến những miền mơ
    Nơi người ta sẽ yêu nhau – dù sao đi nữa
    Tôi nắm tay em và bảo rằng đừng sợ
    Thế giới này có bất trắc gì đâu
    Khi rốt cuộc người ta biết yêu nhau
    Biết đặt tháng ngày hiện tại lên trên nỗi lo bất trắc…
    Em ạ, bây giờ là mùa hạ
    Chúng ta đang sống những phút giây không thể quay về.
    Tôi không biết ngày mai là mây đen hay một ngày nắng mật
    Chỉ biết yêu em lúc này
    Chỉ biết rằng khi bàn tay còn nắm bàn tay
    Thì em đừng khóc vì những dự cảm xuẩn ngốc có thể mang đi cả những khắc thời đẹp nhất
    Thời hồng hoang, người ta đã từng sống trong địa đàng hạ giới
    Nhưng chao ôi, họ có biết được đâu?
    Hãy ôm tôi đi và nhấm nháp vị ngọt của bắt đầu
    Dẫu biết có ngày chúng mình sẽ không đi đến cuối
    Nhưng bây giờ em đây trong vòng tay, mắt nhìn tôi vời vợi.
    Tôi tiếc gì mai sau?

  7. “Khi thanh âm cũng bất lực như lời”

    Tôi không còn muốn nghe những bài hát quen
    Hay thậm chí viết những dòng sáo rỗng
    Những ý nghĩ chênh chao như mặt sóng
    Những muộn phiền như chất độc về tim
    Tôi làm sao để quên
    Những ký ức sắc nét như được chạm bằng mũi dao mảnh lên ngày tháng cũ
    Kỷ niệm như mụ già đa sự
    Cứ léo nhéo bên tai tôi bất kể phút nào
    Bài hát này, chiếc áo này, đôi tay này
    Chiều mưa này, căn phòng này
    Bầu trời này
    Mặt đất này
    Nơi đâu cũng in bóng người
    Nơi đâu cũng in dáng mặt trời chiếu lung linh lên muôn ngàn tia nước
    Ảo tượng cầu vồng của tôi…
    Bão táp ư? Số phận ư? Tôi chấp cả
    Tôi có thể trở thành một đại quân tử
    Hay một kẻ đớn hèn mạt hạng
    Chỉ vì yêu.
    Nhưng tôi biết bi kịch của mình: là gió chỉ thổi một chiều…
    Và tôi biết bi kịch của những tình yêu
    Là người ta không đủ yêu nhau để cùng đi đến cuối
    Giờ tôi muốn nằm yên trên núi
    Mơ về đêm sương…

  8. Ngày lên núi

    tặng người đã cùng tôi
    qua hết những vùng hồ
    và nẻo phố sương mù giăng ngày ấy
    Ta trở về thành phố của riêng ta
    nắng chói gắt như mùa hè vẫn thế
    ta trốn mình trong căn phòng đóng
    tất cả các cửa
    kéo tất cả các rèm
    vẫn không thôi mộng mị về những ngày
    trôi-tựa-giấc-mơ
    những buổi đêm đèn chong như thể đợi chờ
    đợi ai chứ, ta cũng không rõ nữa
    những chương sách viết còn dang dở
    con trỏ chuột nháy buồn rầu
    trên mặt giấy phau phau
    trên mặt bàn, bình hoa đủ màu
    không héo tàn dẫu qua rất nhiều ngày
    buồn hơn chó cắn
    chiếc tivi lỏng cáp chiếu những
    thước phim im lặng
    bộ loa mini rè rè phát bài ca
    rượu bồ công anh
    cuốn sách yêu thích nằm yên
    như cơn mộng bất thành
    ta đã đọc bao nhiêu lần, cớ sao cũng
    không thể nào xua đi cơn đau cũ?
    em biết chứ hoa kim châm có thôi vàng
    khung trời tư lự
    ta cũng chẳng thể nào thôi thương nhớ
    đâu em.
    những bong bóng xà phòng
    chốc lạ chốc quen
    trời nổi gió cho những tinh cầu cô đơn
    bay đi rồi vụn vỡ
    em có giữ giùm ta những ảo tượng
    cầu vồng?
    khi chiếc xe máy bò qua những đường đèo
    ta chỉ còn thấy giấc mơ trải theo
    con đường xám mãi đi về trước mặt
    ta không cần biết những bối rối, vô vọng,
    khó khăn, khúc mắc
    chỉ biết yêu nụ hoa mua tím biếc bên đường
    và những gốc thông nham nhở còn rỉ nhựa
    hay hoa ngũ sắc rập rờn bên vệ cỏ
    nồng hương…
    em đã nghĩ gì khi mình lướt cùng nhau
    trong đêm sương
    bàn tay cóng mà trái tim hối hả
    em có run không khi ôm người xa lạ
    và nhận ra hơi ấm này mình đã dần quen
    em có run không khi trong bóng sương lên
    những người cũ trở về đau đáu quá
    những người mình yêu không giữ được mình
    những người yêu mình
    mà mình không giữ được
    em có còn tiếc những ngày xa?
    ta đã đau cùng em và những bóng hình qua
    ta đã lau giọt nước mắt chưa phải
    rơi lần cuối
    em cứ đau và ta còn mãi đợi…
    khi mai lên, bao chuyện cũ qua rồi.

  9. Chúng mình đều có những niềm riêng

    Bạn buồn, rủ mình đi ra quán
    Chiều mưa lất phất dọc bờ kè
    Chán nỗi rượu bia mình dị ứng
    Bạn ngồi độc ẩm, có người nghe
    Bạn kể mình nghe chuyện tình yêu
    Mình nghe cũng chẳng hiểu bao nhiêu
    Chỉ biết đại khái rằng: tan vỡ
    Và nay bạn vẫn nhớ thương nhiều
    Bạn uống tràn ly rồi bạn say
    Bạn khóc, bạn cười như dại ngây
    Mình lau nước mắt trên mặt bạn
    Thương quá là thương những lúc này
    Mình ước gì mình cũng biết say
    Cũng khóc cười như thể dại ngây
    Nghe bạn, mình bỗng đau chuyện cũ
    Đau suốt từ xưa, đau đến nay
    Bạn dựa vai mình, ngẩn nhìn mưa
    Con kênh đen đục chảy lờ đờ
    Nước mắt bạn khô, vai mình ướt
    Mình tỉnh mà say, say bất ngờ.

  10. Ngày mai tôi bỏ làm

    Ngày mai tôi bỏ làm
    Mua một vé tàu
    Ngồi cứng
    Ngồi một hơi ra Hà Nội
    Chui lên cái gác chật của bạn rồi
    Tiếng còi tàu vẫn nhức nhối trong tai
    Ngày mai tôi bỏ làm
    Tôi mặc khoản bồi thường những ngày còn lại
    Tôi mặc những mối mang làm ăn
    Những chiến lược mang tầm đổi thay thế giới
    Bỏ tất cả ở nhà
    Tôi đi.
    Tôi sẽ đi mà không nghĩ ngợi gì
    Không Facebook để xem đứa nào chửi thề,
    Đứa nào đâm thọt,
    Đứa nào phô phang
    Đứa nào than vãn
    Tôi cũng khoá nốt cái mồm của mình
    (Nếu mót nói quá
    Tôi sẽ ghi vào nhật ký hành trình)
    Tôi sẽ tránh xa các thể loại lấp lánh (có cơ may là vàng)
    Mà xin lỗi, chửi cái nữa coi,
    Người ta có thể phẫn nộ
    Nhưng đừng là trái độc
    (Một người làm thơ đã nói vậy)
    Vậy tại sao bây giờ đâu đâu cũng có những thằng
    Nếu nó tự cắn nhằm lưỡi mình
    E cũng chết vì trúng hàng cực độc
    À, quên mất,
    Ngày mai tôi bỏ làm

  11. Có những ngày

    Có những ngày chỉ muốn trở về quê
    Nằm nghe gió rít qua hàng song cửa
    Nói với mẹ: Con không đi làm nữa
    Mẹ nuôi con đọc sách hết đời, nghe?
    Có những ngày chỉ muốn bỏ xứ mà đi
    Không bồ bịch yêu đương,
    Hình trong ví xé đôi, nhẫn thề quăng xuống bể
    Chỉ có ước mơ đã lỡ vẽ cùng nhau đã lỡ khắc sâu
    Giờ có bôi có xoá cũng không ăn thua, chỉ tổ làm đau
    Nên có những ngày chỉ muốn bỏ xứ mà đi
    Mà trên đường đi khỏi xứ cũng ngoái đầu coi có ai rượt theo nói một câu thôi
    Đừng đi mà!
    Đừng đi!
    (Chỉ đơn giản là đừng đi, còn ai đó đã cạn lời, giờ chẳng còn biết nói với ai thêm điều gì)
    Có những ngày chỉ muốn lao xuống vực sâu
    Muốn đi vào rừng
    Muốn nuốt mặt trời cho thủng bụng
    Muốn đạp con trăng non cho rách chân chảy máu,
    Muốn len lỏi vào bụi sao cho toác mặt sứt đầu
    Muốn mình đau thật là đau
    (Chứng này gọi là tâm thần tự hoại)
    Có những ngày ôi có những ngày
    Không đủ can đảm để mà say
    Sợ mình say không tới,
    Chỉ ói ra mật xanh mật vàng chứ không ói ra lời cần nói
    Không đủ can đảm để mà khóc
    Cứ ròng ròng nước mắt cứ nghẹn ngào cơn nấc
    Mà cười khan: mình vui mà, mình say.
    Em ơi tàng me chiều nay xanh như thằng dở hơi nào làm photoshop quá tay
    Em giấu bình mực tuổi trẻ say sưa của chúng ta ở đâu giữa biển đời náo động
    Tôi làm sao hoạ một tiếng ve bay?

  12. “Anh đã đi qua gió lốc từng cơn cây rụng lá trong chiều thanh thản nhất”

    Những câu thơ xưa vọng về bất chợt
    Trong âm hao sao đựng gió buốt lòng
    Đã giao mùa rồi em thấy không
    Trời xanh quá, sáng nay đường gió quá
    Chúng mình bên nhau qua mấy mùa vất vả
    Sao hôm nay đứng nhìn nhau, ráo hoảnh, buồn rầu
    Giấc mơ đã bỏ chúng mình mà đi
    Như thuỷ thủ rời bỏ con tàu
    Toang hoác vỡ những mạn thuyền sóng vỗ
    Chỉ còn bầy hải âu…
    Em còn nhớ không tiếng chim kêu ở cái hồ núi lửa
    Nơi tôi chỉ cho em một đoá hoa
    Nở bình thản trên miệng vực thâm sâu
    Mình đã yêu nhau qua một ngàn đỉnh núi cao
    Một vạn con suối chảy
    Một tỉ cánh rừng
    Và chỉ một ánh mắt lúc nào cũng thiết tha như khi ta ôm xiết lần đầu.
    Còn lại gì ngoài những bông hoa bên cửa sổ
    Chúng mình bỏ mặc suốt mấy mùa mưa
    Giờ cành non can đảm vươn mình cho lá mới
    Ta có thể quên nhau, nhưng rồi hoa vẫn nở
    Những điều đã qua vẫn đẹp đến rưng rưng
    Ôi năm tháng nhiệm màu!
    Làm sao để hai ta đi qua nỗi đớn đau này?
    Mà không quên đi một chi tiết nào của những ngày đẹp nhất
    Khi mình còn nhau…

  13. Viết vào một sáng cuối năm

    Sáng nay ra đường Nguyễn Huệ
    Thấy nào lá nào hoa nào hát nào ca
    Mới giật mình
    À thì ra
    Trời sắp Tết
    (Chết!
    Sao lòng mình không Tết?)
    Công ty vắng hoe
    Đồng bọn về quê
    Sài Gòn vắng hoe
    Ba mẹ ở quê
    Cảm ơn trời đất
    Mình lấc ca lấc cấc
    Vậy chứ
    Cũng có cái quê để về
    Nghĩ mà thương ba mẹ
    Giờ này chắc đang cặm cụi lau nhà
    Chờ đến chiều ba mươi chờ hoa hạ giá
    Và coi phóng sự trại giam ngày cuối tuần
    Nghĩ mà thương bà nội
    Tết này biết đâu là Tết cuối
    Tám mươi mấy năm ròng
    Tết vui được mấy năm
    Cây đỗ mai trước ngõ
    Hoa có còn bay không
    Nghĩ mà thương em này
    Tết mà đau chia xa
    Nỗi buồn nào hơn nữa
    Khi tình yêu đi qua.
    Nghĩ mà thương em nọ
    Nhận tình thua về mình
    Bao nhiêu phần nhường nhịn
    Em đầu tư thông minh.
    Nghĩ mà thương cho anh
    Chục năm tình lận đận
    Bao nhiêu lần tưởng được
    Mà rồi duyên không thành
    (Đã già còn bày đặt
    Kén cá rồi chọn canh)
    Nghĩ mà thương cho ấy
    Xót cho hai chúng mình
    Trăm năm tri kỷ vậy
    Giờ nhìn nhau rưng rưng
    Ừ thì nâng ly ấy
    Ừ thì cạn chén này
    Xác tín thì chỉ một
    Hai chúng mình cùng say
    Tháng ngày cần chi biết
    Thế sự cần chi hay
    Miễn còn ngồi kề cận
    Như nhiên nhìn sao bay
    Đêm nguyên tiêu thuở trước
    Còn trở về năm nay?
    Nghĩ, mà thương cho mình
    Ngày cuối năm nước chảy
    Người trôi như hoa mây
    Hân hoan về đoàn tụ
    Còn mình thì ngồi đây
    Nhìn đường hoa dưới nắng
    Đau người xưa người nay.

  14. Khi những ý nghĩa đớn đau vừa mới chớm

    Sáng nay
    Khi những ý nghĩ đớn đau vừa mới chớm
    Tôi đang đi dưới con phố đầy tiếng chim
    “Và những vòm me không ai có thể đốn mất của mình”
    Tôi bắt đầu lẩm nhẩm
    Ta nhớ hương bóng đêm trên gáy người
    Mùi hương thoảng từ loài hoa bóng tối đang bung cánh mềm lặng lẽ.
    Ta nhớ hơi ấm của ta trên môi người
    Hơi khát khao che buốt lạnh cho đôi môi nhạt nhoà như cánh hồng phút cuối
    Ta nhớ bàn tay ta trôi trong tóc người
    Như những con tàu vô vọng rơi vào vùng địa ngục
    Biết lối nào ra khỏi đớn đau kia?!
    Ta nhớ người như mối hận nghìn năm chưa trả nghìn đời không thể dứt
    Ta cắt đứt cơn đau bằng phút phút giờ giờ tất bật
    Ta uống độc dược để cầu giấc bình yên mỗi buổi tối trở về
    Ta đoạn tuyệt với cuộc đời
    Ta phản bội đam mê
    Ta giết chết đức tin bằng những tính toan tội lỗi
    Ta yêu người ta yêu người đến nỗi…
    Khi thức dậy sớm nay, con chim nhỏ bay rồi
    Chỉ mình ta ở lại
    Trong căn phòng kia thôi.
    (Thằng cha trong Gỗ Nauy sẽ đánh diêm, hẳn rồi.
    Nhưng là khi hắn đang ở trong, hay ở ngoài căn phòng khỉ gió?!)

  15. Có nhau mà cô đơn

    Em là cây bá hương
    Trên đồi anh sương trắng
    Thung lũng chiều yên lặng
    Nghe cơn mơ vang dài
    Em nhìn mây bốn phương
    Anh nhìn em vô vọng
    Hai chúng ta mong ngóng
    Những điều không của mình
    Ngày lại ngày bên nhau
    Lời nào rồi câm nín…
    Sẽ chẳng ai hiểu nổi
    Vì sao cây bá hương
    Và ngọn đồi sương bạc
    Có nhau mà cô đơn.

    Ta nhớ ai hề, ta nhớ ai?
    Sáng nay thức dậy đi mần sớm
    Ta nhớ ai hề, ta nhớ ai?
    Ta nhớ người nhìn ta ái ngại
    “Nghỉ việc, mình nuôi, bạn viết văn”
    Giá mà ta biết ta tài thực
    Ta để người nuôi dạ cũng đành
    Chỉ sợ ta viết lời phàm tục
    Nhìn người bươn chải, lại ăn năn.
    Giá mà ta biết ta buồn thực
    Ta uống cho say khướt cuộc này
    Ta dựa vai người ta khóc ngất
    Ta muốn say mà, ta muốn say
    Giá mà ta thiếp đi một chốc
    Tỉnh lại thấy người đang nắm tay
    Phải mà người biết trăm cơn mộng
    Chỉ nhớ người thôi – nhớ rất đầy
    Giá mà ta gặp nhau trước nhất
    Trước thuở lòng ta gặp gió giông
    Ta sẽ yêu người như hoa lá
    Của tuổi hồn nhiên, mộng trắng trong
    Giá mà người ạ, người đến sớm
    Ta chẳng phải đi hết một vòng…

  16. Bỗng đời mình lên một nhánh non tơ

    Nếu có một ngày kia
    Mình thấy cuộc đời này
    Bất cứ một chi tiết nhỏ nhoi giản dị nào cũng nhắc nhớ về ai đó
    Nếu có một ngày kia,
    Mình thấy cây đời nhàm chán của mình tưng tức một nhành non
    Mình dồn hết nhựa khắp mình về một nơi để nhành non bung lá
    Mình rớt nước mắt khi nhìn thấy những lông tơ mềm mại trên nhánh non sau một mùa vất vả
    Bung khỏi lần vỏ dày thô ráp của cây-mình
    Thì chết rồi, mình yêu.
    Và mình biết người ta có nhiều cách để đứt lìa nhau
    Nhưng làm sao không để lại vết đau
    Khi đã cùng chia nhau mạch nhựa
    Chúng mình mọc vào đời nhau
    Có toan tính gì đâu
    Ai mà biết trước cái ngày thiêng liêng ấy
    Bỗng đời mình lên một nhánh non tơ.

  17. Viết ở sân bay ngày cuối năm

    Ngày cuối năm ở sân bay
    Mẹ kiếp, buồn hơn chó cắn!
    Lon cà phê hai đô uống vào quá đắng
    Chung quanh vắng ơi là vắng.
    Thật mắc cười khi nhận ra mình sẽ bay hai giờ
    Để đón giao thừa sớm hơn một tiếng
    Tức là sẽ có thêm một tiếng
    Để đón thêm một cái giao thừa
    Ở nơi-mình-đáng-lẽ-phải-đón-giao-thừa
    Tức là sẽ có tới hai giao thừa
    Trong một ngày cuối năm.
    Tức là sẽ có ít nhất hai lần để nghĩ về người mình yêu
    Trong cái phút trái đất quay lại điểm đầu tiên nó nhìn thấy mặt trời (và bị sét đánh)
    Nhắc tới mặt trời
    Tự nhiên nhớ gã Icarus bay bằng đôi cánh sáp
    Quả cấm nào cũng mơn mởn
    Mạo hiểm nào cũng lung linh
    Gở thật tình!
    Cuối năm sao lại nghĩ về nguyên tội lẫn chuyến bay đầu tiên và cuối cùng của loài người?!
    Ta đâu có lên đường đi hái mặt trời
    Lisa Hannigan nên thôi hát.
    Giọng ả còn cắt cứa lạnh lùng bạo tàn hơn cả Cohen.
    Còn những gã mang họ Murakami (và nếu được, cả những gã mang danh nhà văn khác)
    Tốt nhất là cũng ngừng viết đi
    Đừng cố định danh định tính nỗi cô đơn và sự bạo tàn của bầy người ngơ ngác.
    Ước gì mọi người trên đời biết đáp trả những đòn thù tai ác
    Bằng câu “Lạy cha, chúng không biết việc chúng làm”
    Đừng ngại rằng anh đang đến với em
    Như một con quỷ bị thương đang lết đến dòng sông với vết thương toác máu
    Nếu bây giờ em thấy anh hiện ra lồng lộng tinh tươm với đôi cánh trắng thiên thần
    Hẳn em sẽ hãi hùng biết mấy!
    Những tì vết khiến anh sống động
    Người ta chỉ có thể biến thành thiên thần khi đã chết đi thôi.
    “Xin mời quý khách đi X chuyến bay Y…”
    Loa gọi rồi
    Hết giờ để nghĩ!

  18. Không ngủ ở bờ tây

    Ta sẽ uống hết cơn mưa đêm nay
    Trên mặt biển xứ sở xa xôi lạ lùng tàn bạo
    Ta biết chứ mưa có thể làm ướt những ngày tháng cũ đôi khi dặn lòng không nhìn lại
    Nên ta sẽ uống hết cơn mưa đêm nay.
    Và ta sẽ say cơn mưa đêm nay
    Trên mặt biển xứ sở xa xôi lạ lùng (có thể không tàn bạo)
    Men mưa ướp choáng đầu
    Ta nằm say khướt trên bờ đê lổm ngổm loài muống biển
    Mơ thấy mình tan trong vệt trăng loang
    Ta đang say cơn mưa đêm nay
    Trên mặt biển xứ sở xa xôi (có thể không lạ lùng tàn bạo)
    Bầy chuột tinh quái đang nấp đâu đó quanh đây, rất gần thôi
    Có thể chúng đánh hơi ra mùi nước mắt
    Ủa, cái gì, mùi nước mắt?
    Mình say thật rồi sao ta?
    Tưởng giỡn chơi
    Chỉ là mưa thôi mà! tầm xàm
    Thưa em có một ngọn đồi
    Và trên đó có tôi ngồi lặng thinh…
    Nhắm mắt là cõi vô minh
    Mở ra bỗng thấy tang tình cỏ cây
    Con đường vắt vẻo guộc gầy
    Con đường thì ngắn đường mây thì dài
    Chiều từ từ đổ tàn phai
    Một cộng với một là hai nỗi buồn
    Một hoang vu một khói sương
    Một bơ vơ một con đường rất xa
    Chân đồi là cõi người ta
    Trên đồi là cõi rất là riêng tôi
    Thưa em có một ngọn đồi
    Và trên đó có tôi ngồi nhớ em!

  19. Có một người tôi yêu hơn tất thảy

    Có một người tôi yêu hơn tất thảy
    Nên tôi đem giấu thật xa
    Tôi muốn thu người yêu tôi thành que kim
    Giấu trong cánh rừng già
    Hay thành một vỏ sò bé
    Giấu ở nơi tận cùng sóng vỗ
    Để rồi chẳng còn ai biết người yêu tôi là ai nữa
    Và dĩ nhiên chả thể cản ngăn gì.
    Quên đi nhé những giờ đau đã cũ
    Chiều cả gió nhành thông tan tác gãy
    Một mình em đi lượm củi chân đồi
    Lò sưởi cũ rất lâu không người nhóm
    Dây đàn giờ cũng đã lạc tình ơi!
    Anh còn hát “căn nhà xưa” da diết?
    Thương mưa rung trên mái nắng, tường rêu?
    Những cánh hồng của cuộc tình đã mất
    Như tro bay sao vẫn đớn đau nhiều
    Em ngồi mãi trên đồi trông nắng xuống
    Nhớ môi hôn cóng lạnh của năm nào
    Nhớ cái ôm cực cùng trong gió xéo
    Thương ôi thương mà chẳng thể làm sao
    Ta có thể không nhìn nhau suốt kiếp
    Tổn thương sâu mà hận đến cả đời
    Nhưng những lúc như chiều nay em biết
    Lòng chỉ còn da diết nỗi thương thôi
    Quên đi nhé những giờ đau đã cũ
    Nhớ giùm em tất cả những mùa vui
    Dù có thể ta chẳng còn cơ hội
    Nói cho nhau thương nhớ đã xa rồi

  20. Tháng ngày thì xanh mãi

    Ta muốn ngồi bên em
    Hát tình ca du mục
    Giữa núi đồi thao thức
    Giữa cánh rừng thu thưa
    Giữa con tàu xuyên mưa
    Hãy ngôi làng quên lãng.
    Bài tình ca bay đi
    Hai đứa mình ở lại
    Tháng ngày thì xanh mãi
    Như hồ trên núi kia
    Sẽ không có chia lìa
    Hay tính toan khờ dại
    Những yếu mềm, sợ hãi
    Cũng bặt dấu chân mây
    Bàn tay trong bàn tay
    Ru mùa xuân gần lại

  21. Lâu rồi đã quên

    Lâu rồi đã quên cảm giác
    Thả một con diều lên trời
    Lâu rồi đã quên cảm giác
    Nhắm mắt nghe dòng sông trôi
    Lâu rồi đã quên mình cũng
    Có nhiều mơ ước trong đời
    Lâu rồi dường như chỉ biết
    Từng ngày, sống từng ngày thôi
    Những chiều buồn rầu như thế
    Trải đều trên mỗi cuộc đời
    Người ta riết rồi ai cũng
    Tưởng mình thiếu thốn chơi vơi…
    Nhưng mà sau cùng em ạ
    Họ vẫn biết yêu cuộc đời!
    (Và họ sống hết cuộc đời
    Mà chả cần ai cứu rỗi)

  22. Viết giùm một người mà mình rất-là-thương

    Rồi sẽ có những lúc thế này trong đời
    Mình phải quên đi một người yêu thương,
    Một con đường quen,
    Một bài hát viết riêng cho em và chỉ em
    Dù đã vang trên môi của trăm ngàn kẻ khác
    Rồi sẽ có lúc mình dường như mất cả
    Không hôm qua, không còn cả bây giờ
    Địa cầu vón thành bụi tro vô nghĩa
    Trước mắt mình chỉ còn lại ngày mưa
    Rồi sẽ có những lúc như thế này trong đời
    Ta chẳng cần biết mặt trăng mặt trời sao hoả
    Ta chỉ biết vắng em
    Đời chẳng còn chi cả
    Chẳng còn cả cơn giận bừng bừng hay leo lét ngọn vui
    Nhưng có những điều cũng phải qua thôi
    Ta đâu thể nằm xuống nhắm mắt không dậy vì phải xa nhau
    Vẫn còn tách nước nóng trên bàn chờ ta uống
    Vẫn còn chớm lá đầu cành nhắc ta lại mùa xuân
    Và cầu mong vẫn sẽ còn những bâng khuâng
    Đời chắt lại, để phần ta vài ngụm
    Uống nốt cơn buồn đêm nay rồi thức dậy đi thôi
    Sẽ còn rất nhiều điều đau hơn nữa trong đời…

  23. Ru mình

    Rồi chuyện buồn cũng rủ nhau mà đến
    Như lau mềm không cưỡng được gió hoang
    Em ngồi hát giữa miền hoang vu ấy
    Nghe xung quanh dậy một cuộc điêu tàn
    Rồi chuyện buồn cũng rủ nhau mà đến
    Như cát dài mòn hao bởi sóng kia
    Ta so lại phím tơ chùng ảo ảnh
    Môi bâng quơ hát mấy điệu chia lìa
    Rồi chuyện buồn sẽ rủ nhau mà đi
    Đồi lại xanh như chẳng nhớ điều gì
    Dây đàn đứt có người về nối lại
    Những chuyện cũ đâu thể nào buồn mãi
    Rồi chuyện buồn sẽ rủ nhau mà đi…
    vẫn phải có một nơi nào trên đời để chúng mình yêu…
    Thế gian này có chỗ nào cho chúng mình không?
    Khi mặt trời cũng không thể nào sáng mãi
    Mỗi ngày đếm một vầng dương rơi khắc khoải
    Đếm ngày yêu trong phấp phỏng khôn cùng
    Thế gian này chừa cho chúng mình một cánh đồng
    Để hai đứa tung tăng hát bài ca trẻ dại
    Ở nơi đó lão thời gian đứng lại
    Chết hồn nhiên trên những nụ hoa đời.
    Thế gian chừa cho chúng mình một đỉnh núi cao vời
    Để vươn tay đùa đám mây số phận
    Mặc dưới thung sâu là nỗi buồn vô tận
    Yêu thì không băn khoăn sông chảy phía nào.
    Mình sẽ yêu nhau đến khi nào?
    Đến khi mặt trời rụng?
    Khi cánh đồng chỉ còn trơ gốc rạ thời gian
    Hay là ngày núi quỳ chân xuống sóng?
    Em biết không, dù có thế nào
    Thì vẫn còn núi cao
    Và vẫn còn đồng rộng
    Vẫn phải có một nơi nào trên đời để chúng mình yêu…

  24. Thơ tình của mùa hè

    Thơ tình của mùa hè
    Khi tình yêu đã vào hè
    Nỗi nhớ rịn ra như mồ hôi bám trên thành ly cà phê quán lạ
    Nắng đổ xuống, tháng ngày oi bức quá!
    Chẳng bao giờ anh hiểu được em
    Ánh mắt mùa hè – bóng cánh diều đâu đó
    Ngay cả khi ngồi bên nhau
    Anh vẫn lạc em trong ý nghĩ buồn rầu
    Mùa hè ngày xưa chấp chới cánh nâu
    Loi lẻ quá cánh hoa dầu rụng xuống
    Những cuộc tình trôi qua
    Ngỡ như là đau đớn
    Giờ ngủ sâu trong thớ gỗ im lìm.
    Anh nâng niu những buổi chiều
    Mình ngồi bên cửa sổ đọc cho nhau nghe
    Bài thơ cô đơn viển vông ngày tuổi trẻ
    Cùng nhặt lại bao nhiêu mảnh vỡ
    Của những ước mơ quên lãng tự thuở nào
    Anh sẽ gom chúng cất vào
    Chiếc hộp diệu kỳ gắn ổ khoá đồng của xứ sở thần tiên
    Lấy chìa khoá xâu sợi chỉ mềm
    Đeo vào cổ tay em
    Cô bé tóc maika thơ thẩn chơi trong cánh gà rạp hát
    Ngay cả khi cánh mây ngày em hai mươi đã trở thành cũ nát
    Anh vẫn ngước lên, say đắm ngỡ ngàng
    Em biết không những buổi chiều hoang mang
    Anh níu lấy bất cứ điều gì về em
    Cuốn sách, bài thơ hay đôi kính bỏ quên
    Để thoát ra
    Những ước mơ xưa trở về bỏng rát
    Chúng bao giờ cũng mang thứ ánh sáng mụ mị của những vì sao
    Lung linh thế
    Làm thế nào chạm tới?
    Anh viết cho em bài thơ tình mùa hè
    Trong giấc mơ về tiếng ve tuổi hai mươi không cách gì giữ được
    Những buổi chiều lặng lẽ khóc trong vòng tay nhau
    Anh cầu mong sau cơn uỷ mị cô đơn
    Ta mở mắt
    Thấy mùa hè thực tại vẫn dịu dàng quá đỗi.

  25. Những điều vô nghĩa

    Bầu trời là điều vô nghĩa
    Khi tôi không thể nào bay
    Ước mơ là điều vô nghĩa
    Khi tôi cạn rồi mê say
    Dòng sông là điều vô nghĩa
    Khi tôi không có lá buồm
    Phố đông là điều vô nghĩa
    Khi tôi chạm niềm cô đơn
    Mọi thứ đều là vô nghĩa
    Tôi thèm một mảnh bình yên
    Bình yên cũng là vô nghĩa
    Bởi vì tôi cần có em! một đám cưới
    Rồi cũng đến lúc tụi mình đã lớn
    Cũng phải đi lấy vợ lấy chồng
    Những đám cưới, nghĩ về, sao mà ớn
    Cứ như là trông con sáo sang sông.
    Mày sẽ bước lên một sân khấu lớn
    Có em-xi và hai họ ngượng ngùng
    Ly rượu lễ rót hoài không đầy nổi
    Hai vợ chồng tựa nhau để thôi run
    Người ta sẽ viết những lời chúc tụng
    Lên phong bao hay một quyển sổ hồng
    Người ta sẽ ngồi quanh bàn nghe ngóng
    Món này rồi, còn món nữa lên không?
    Mày sẽ rảo lòng vòng trong đám cưới
    Chào từng bàn dù kẻ biết, người không
    Thì mặc kệ, đôi giày cao mấy tấc
    Váy áo này hôm nay nữa là xong.
    Tao một góc nhìn mày đi tấp tểnh
    Mướt mồ hôi mà cứ phải toét cười
    Chỉ mong được kéo mày ra chỗ thoáng
    Vai diễn này vất vả quá mày ơi!
    Rồi hết lễ tao đứng chờ ở cửa
    Mới nhớ ra, à, nó ở bên chồng
    Đường thơ ấu một mình tao đi ngược
    Cũng đâu còn ai nữa để mà trông.

  26. Thơ tiễn bạn qua sông

    Rồi ai cũng phải lấy chồng, lấy vợ
    Đẻ bầy con í éo suốt ngày
    Nhưng sao cứ phải
    Là mày?
    Là người tao chia sẻ những đường bay
    Đôi cánh mỏng hai đứa cùng khoát gió
    Tuổi trẻ xanh như màu lá cỏ
    Trong sân trường năm ấy
    Vẫn còn xanh.
    Tất nhiên ai rồi cũng phải trưởng thành
    Phải yêu đương và tất nhiên phải cưới
    “Nhưng chiều nay một buổi chiều dữ dội”
    Tao nhận ra mình như đứa bé
    Tuột tay
    Bong bóng
    Bay
    Rồi khuất giữa tầng mây.
    Vì đã lỡ chia quá nhiều trăng gió
    Chia trận mưa, chia hồ nước, cơn say
    Đường năm cũ hãy còn chưa khép ngõ
    Giờ trở về, biết khóc với ai đây
    Thì dĩ nhiên mày sẽ vẫn là mày
    Chỉ attach thêm vài file nhỏ, nhẹ
    Nhưng tao buồn, phải, tao buồn quá thể
    Buồn có khi còn hơn mất người yêu
    Làm sao có lại buổi chiều
    Hai đứa ngồi trong sân trường bóng đổ
    Mây làm sao xanh lại màu bỡ ngỡ
    Mày làm sao ngông ngạo được như xưa
    Hai đứa mình, mày hay tao làm Xan-trô cưỡi lừa
    Để đứa kia không thấy mình loi lẻ
    Chuyến xe ấy đi ngược về thơ trẻ
    Biết chỗ nào bán vé để mà mua?
    Thôi uống cùng tao nhé, chén rượu đưa
    Uống đi nhé, rót cho tràn thơ ấu
    Uống đi nhé, say đi chòm Bắc Đẩu
    Say đi hoa cúc nhỏ
    Nào say
    Những chuyện xưa ừ thôi để gió bay.
    Tao sẽ tập quen với mày-đã-lớn!

  27. Quẫn bách

    Có những chiều chỉ muốn
    gục đầu vào lòng mẹ khóc cho vơi
    cơn tức thở nén hoài
    Có những chiều muốn đổ xăng đốt nhà,
    muốn nhổ cây trong chậu,
    muốn đổ con cá tra khỏi hồ,
    muốn lật tung những hóc hang
    của lòng mình
    để kiếm coi chỗ nào đang đau
    Có những chiều chỉ muốn lên núi
    ngồi một mình,
    nhưng sợ chảy nước mắt
    vì nhìn thấy dáng người năm cũ
    Có những chiều muốn đi biệt tích,
    muốn ngủ hoài không dậy,
    muốn chìm luôn vào ánh tà dương
    đương tắt thoi thóp bên trời
    Lòng không tan nát vì đau
    mà vì sợ mình quên,
    sợ mình bớt yêu đi,
    sợ lòng mình chai mòn
    vì những thử thách củn mẳn,
    vì những lời vô ý
    vì những suy nghĩ thoáng qua
    Sợ tình yêu chết trước khi kịp đơm hoa,
    sợ con ong rút ruột
    khi còn chưa kịp chích vào đối thủ
    Như con thú cùng đường tự nín thở
    ngừng hơi, cắn chặt môi,
    nhìn xoáy, nói từng từ
    VẬY – LÀ – QUÁ – ĐỦ!

  28. Thơ nghìn năm để gửi kẻ trăm năm

    Rồi có lúc ta nhìn nhau hờ hững
    Trăng muôn năm cũng phải nhạt thôi mà
    Đường xa ngái, hai ta thì chập chững
    Mỏi mệt rồi nên đành đoạn chia xa.
    Người ong bướm mật đời chưa trải hết
    Làm sao đành dừng ở một nhuỵ hoa
    Ta đã bước trên đường tình thấm mệt
    Chỉ mong sao về trú dưới hiên nhà
    Đừng cay độc buông những lời mưa nắng
    Cứ yên nhiên nghe gió động bốn bề
    Lòng tin mãi miễn qua mùa cay đắng
    Mây trăm năm rồi cũng sẽ quay về
    Nhưng trời hỡi, ta biết rồi, ta dại
    Mây trở về nào có phải mây xưa
    Tình trong trẻo đã nhuốm màu nghi ngại
    Nước suối khe có trở lại bao giờ.
    Ta dại mà, ta trèo lên cành bưởi
    Để gai đâm cho rách thịt tan da
    Mùa hoa trắng đã héo vì trông ngóng
    Nụ tầm xuân cũng chết dưới vườn cà.
    Ta dại mà, ta thả kim xuống bể
    Ta gánh vàng đi đổ tận sông Ngô
    Để bây giờ phải mang thân còng gió
    Mé sông Tương con sóng mãi xô bờ
    Tóc mai ướt vì nằm nghiêng mà khóc
    Sợi vắn dài cay đắng hệt câu ca
    Thì không đặng nên nghìn năm thương mãi
    Chứ trăm năm, ai biết được ai mà…

  29. Thơ làm đêm, rất buồn ngủ, và rất buồn

    Em chỉ ước mình là cánh hoa bay
    Lạc vào khoảng trời anh vào một ngày cả gió
    Em nghĩ mình nên học cách tha thứ cho nhau
    Về những lời hứa khi tình yêu đầy nhất
    Em vẫn tin đó là những lời rất thật
    Nhưng hôm nay giây phút ấy qua rồi.
    Anh từng nói với em về những chân trời
    Nơi chúng ta sẽ nằm chung một dải cầu vồng,
    Môi ngậm chung một nhành cỏ sữa
    Em tin chứ, em tin hơn thế nữa
    Em tin nụ hoa này vì hai ta mà nở
    Ngấn lá này vì yêu quá mà xanh
    Em tin rằng khi tay em trong tay anh
    Chỉ một mẩu bánh mì khô cũng sẽ thành bữa tiệc
    Chỉ một vệt nắng vàng cũng đủ làm nên mùa hè
    Và tháng ngày hai đứa mình
    Chỉ toàn là những khúc phim náo động
    Lồng những đoạn nhạc thập niên bảy mươi giản đơn
    “I wanna hold your hand”
    “I’m just a jealous man”
    Mà nghe muốn rã tim.
    Nhưng em biết sau đoạn cao trào là những phút lặng yên
    Sau ghềnh thác là những hồ nước lặng
    Sau đêm vui là sớm mai yên ắng
    Người ta qua cơn say, mới sực nhớ ra mình
    Cần có hai người để gọi tên bầu trời, em tin
    Nhưng em biết, anh cũng có một bầu trời riêng cần giữ
    Nên anh ạ, một đôi lần, em nghĩ
    Có khi mình nên tha thứ cho nhau
    Về những câu thề hứa thuở ban đầu.

  30. Bài thơ này tặng những đắm say qua và tặng cho người mình chưa từng mất

    Thế là cơn mưa đầu tiên đã đến
    Mình còn chưa kịp quên cơn mưa năm cũ đã bắt đầu thế nào
    Tại sao
    Mình mắc mưa ở đâu
    Với ai
    Lúc đó quán mở bài gì
    Và màu áo của người ta màu gì.
    Thế mà đã mùa mưa
    Người năm ngoái còn mới tinh
    Nay đã thành người xưa
    Nhìn nhau bắt đầu ngán lên tới cổ
    Bài hát mùa xưa vẫn còn run rẩy
    Sao bây giờ chỉ làm mình nhớ đến khôn khuây cái người mình chưa hề mất bao giờ
    Em ơi, em ơi
    Làm sao để trở về mùa mưa năm ngoái
    Khi những tổn thương chưa bén rễ lên cây
    Khi vì tình yêu và vì những đắm say
    Chúng mình có thể thứ tha cho nhau kể cả những tội lỗi tày đình như lừa cha phản chúa
    Sao bây giờ chỉ vì một mẩu bánh mì anh bỏ dở
    Mà em nỡ cau mày?
    Vì vài ba phút anh tới muộn
    Mà em đành chua cay?
    Sao anh có thể đành quên ngày thứ ba trăm tám mươi ba chúng mình quen
    Trong khi mùa mưa năm ngoái,
    Giây thứ hai triệu quen nhau cũng đáng để khui vang, tặng hoa mừng kỷ niệm
    Sao anh có thể để em đứng chờ lâu như thế
    Khi mùa mưa năm ngoái,
    Anh đứng dưới mưa sớm đến hơn nửa tiếng đồng hồ.
    Có lẽ chúng mình đều là những cơn mưa
    Trút hết nước cả rồi,
    Nên bắt đầu cơn nắng…
    Anh ước gì được trở về mùa mưa năm ngoái.
    Để yêu em say đắm lại một lần
    Muốn nói rằng, nhớ người lắm, biết không?
    Người mà anh chưa từng bao giờ mất…

  31. Nomad, còn bao lâu thì đến nước Nga?

    Làm thế quái nào mà đêm qua
    Tôi lại nghe tiếng tàu khuya vào ga
    Một sân ga vắng tênh trên thảo nguyên
    Chỉ có một lão già cầm đèn và một con ngựa đói
    Người đồng hành của tôi mở mắt hỏi
    “Nomad, còn bao lâu thì đến nước Nga?”
    Tôi trả lời
    “Còn xa
    Chúng mình chỉ mới qua Vladivostok một chút xíu thôi mà.”
    Đây chỉ là một cái trạm nghỉ bé tí xíu ở đâu đó giữa bạt ngàn Mông Cổ
    Bầu trời ngoài kia vẫn nhờ nhờ màu sữa
    Mùa hè ở đây phải quá nửa đêm mới thấy được trăng lên.
    Tôi nhỏm dậy, chìa mũi ra cửa sổ hứng cơn gió đêm
    Biết chắc lát nữa thôi, chóp mũi mình sẽ cứng như mũi thằng Pinochio xạo sự
    Tôi muốn uống một ly trà akba nóng vị nam việt quất
    Với hai viên đường
    Nhưng đừng váng mỡ
    Và làm sao trà đừng lạnh sau ba phút nước chảy ra khỏi bình cách nhiệt?
    Lúc đó
    Con tàu băng qua một dãy ger
    Và tôi thề là mình thấy rõ có hai người đang ôm nhau bên bếp lửa.
    Rồi trời bắt đầu mưa….
    Lúc đó thì chuông đồng hồ reo
    Mà kì lạ sao
    Suốt ngày hôm nay trong đầu tôi chỉ có tiếng bánh tàu nghiến trên đường ray
    Sầm sập sầm sập như thể một đoạn mã độc đã bị cài vào con IC hàng lởm
    Tôi cứ ngồi há hốc như ngây
    Và mở miệng ra là tôi lại lảm nhảm
    Oh my Trans Siberian Railway…

  32. Tử thương

    Ta gặp mũi tên độc
    Tử thương
    Mắt mở trừng in trời xanh vĩnh biệt
    Ôi đau đớn làm sao
    Trong nỗi chết
    Không thể quên tên bắn phía nào!
    Được rồi, đêm nay ta phải say
    Ta uống cho trôi hết dại ngây
    Ta ói ra ngàn lời khinh bỉ
    Ta đi xiêu vẹo giữa đèn vàng
    Ta vào nhầm triều thờ nhầm chúa
    Ta kết đệ huynh với phường gian
    Ta quay lưng lại cùng mơ ước
    Ta bỏ hồng nhan giữa cuộc tàn
    Bây giờ ta cùng ta ngất ngưởng
    Phố đêm tịch lặng chẳng tiếng người
    Ta chỉ nghe lòng mình đang tấu
    Những khúc bi thương khúc rối bời
    Ta tưởng ít ra ta đủ lớn
    Đủ biết trọng khinh đúng mặt người
    Đủ biết vì ai thì ta đáng
    Đốt thành, quẳng ấn, bỏ kim khôi
    Ta đau lòng lắm đau lòng lắm
    Cơn đau đầu của tuổi hai mươi
    “Giá mà ta chết đi một chốc”
    Để đừng đau đớn nữa,
    Ta ơi!

  33. Dự định

    Anh muốn trở về ngõ nhỏ đêm sau mưa
    Đêm hôn lên tóc em – lúc này vẫn đang ngẩn ngơ
    Xem một tờ quảng cáo rách nhoè dưới ánh đèn vàng
    Và tàn cây sũng nước
    Anh sẽ trở về bờ hồ bán nguyệt
    Đứng trên cầu ánh sao nhìn những dãy nhà phản chiếu lung linh
    Sẽ không còn run
    Sẽ đánh liều hôn vai em thơm mênh mang
    Sẽ nắm tay nhau thật chặt
    Để chúng ta không tuột khỏi cái đêm trong veo như thời thơ dại ấy
    Anh sẽ ôm em trên chuyến xe khắc khoải
    Trở về thành phố quá khứ mà hai ta chưa cùng nhau đến bao giờ
    Anh sẽ chôn vùi những ngày xưa
    Vào khu rừng cổ thụ âm u có thần rắn Naga canh giữ
    Sẽ cất hết những bài thơ tình dành cho người khác nhớ đáy Biển Hồ cất giữ
    Và cất hết những luyến lưu còn lại vào trong đáy mắt Bayon
    Anh sẽ mang những trang nhật ký tuổi hồng ra thiêu dưới ánh mặt trời Angkor
    Để chỉ còn tay trắng yêu em…

  34. Vậy mày ngộ chớ mắc gì tao ngộ?

    Là mày ngộ chớ lẽ nào tao ngộ
    Khi tụi mình giữa chợ đụng mặt nhau
    Mày bắt chước thằng chăn trâu
    Đi là đà với hai bàn tay thõng
    Còn tao đi theo thằng bán tơ
    Trốn chui nhủi khỏi thanh gươm Từ Hải
    (Dẫu chẳng dính líu gì vụ dập liễu vùi hoa
    Nhưng tai hoạ trên đời thì bao la
    Cứ trốn đi cho chắc)
    Tao tưởng mày tu trên núi Côn Lôn
    Uống sương đêm ăn cỏ non mà sống
    Chớ đâu ngờ giữa chợ đời hí lộng
    Tao gặp mày đi lõng thõng hai tay
    Gặp rượu ngon chẳng dám uống mà say
    Trông mỹ nhân chẳng khác mụ ăn mày
    Vậy, mày ngộ chớ mắc gì tao ngộ.

  35. Rứa là hết

    Rứa là hết, những đóm tàn tình cũ
    Mình buông tay nghe lá rủ lưng đồi
    Tình theo gió về nơi mô, ai biết
    Chỉ còn mình và cái bóng mình thôi
    Chừ làm răng thưa thốt với mọi người
    Khi họ hỏi khi mô mời đám cưới
    Chao! Thiên hạ vô tình chi quá đỗi
    Vết tình đau còn rắc muối, bôi vôi.
    Chừ ai dám đi về qua phố cũ
    Đường nhựa sôi in cứng dấu chân người
    Dẫu vô ảnh vẫn còn nguyên hơi ấm
    Của ngày tình khi lá hát vi vu
    Chừ ai dám yêu thêm người khác nữa
    Khi người xưa vẫn ám ảnh tim mình
    Mình vẫn xót khi nghe lời ai kể
    Mắt người chừ tắt lụi những lung linh
    Rưa là hết, mình thành hai kẻ lạ
    Chẳng đưa nhau đi trọn cuộc miên trường
    Mùa xuân ấy biết có về trở lại
    Để đôi mình nhắc nhở chuyện yêu thương.

  36. Giá mà lúc…

    Giá mà lúc mình buồn như tận thế
    Có một ai bấm máy gọi cho mình
    Mình sẽ khóc mặc thân sơ quen lạ
    Quên dặt dè mà thổ lộ linh tinh
    Giá mà lúc lòng mình đang yếu đuối
    Có một ai yên lặng nắm tay mình
    Thì có lẽ mình sẽ mang tình đó
    Mà thương hoài với một dạ đinh ninh
    Giá mà lúc mình đau như dao cắt
    Có một ai chợt nói nhớ mong mình
    Mình sẽ tự băng vết thương rớm máu
    Gượng bước về nơi hẹn cũ nghe mưa
    Giá mà lúc mình rơi vào đáy vực
    Hết trông mong hy vọng hết cả rồi
    Có ai đó bảo mình không sao cả
    Mình sẽ thôi lẩn quẩn với hư vinh
    Giá mà lúc mình đang yêu, người đó
    Gửi tin vui lên những ánh sao trời
    Thì có lẽ mình sẽ không lưu lạc
    Suốt một đời đau đáu cố nhân ơi!

  37. Tầm xàm 1

    Có khi em bảo rằng buồn
    Tôi bèn chỉ đám chuồn chuồn thấp cao
    Trời còn có lúc chiêm bao
    Khi mưa khi nắng, lúc vào lúc ra
    Cũng bâng khuâng chuyện người ta
    Cũng “buồn nhân thế” huống là em tôi
    Có khi em bảo rằng thôi
    Tình ta chỉ thế này thôi ấy à
    Tôi bèn chỉ vạt nắng tà
    Nắng còn phai nữa là ta với mình…
    Những lời tôi nói linh tinh
    Mà em khờ dại chẳng nhìn ra tôi
    Em buồn lo chuyện xa xôi
    Mà không hề thấy tôi ngồi bên em!

  38. Tầm xàm 2

    Ờ thì mấy kiếp huyên thuyên
    Chừa ra một kiếp tập thiền tĩnh tâm
    Ờ thì mấy kiếp tang bồng
    Chừa ra một kiếp tắm sông quê mình
    Ờ thì mấy kiếp linh tinh
    Chừa ra một kiếp một mình mình yêu…

  39. Tầm xàm 3

    Em đừng tưởng Chúa ở đâu thì thiên đường ở đó
    Thế thì người đời cần gì xưng tụng ba vua
    Đâu phải ai cũng biết cúi đầu chiêm bái
    Một hài nhi nằm khóc giữa máng lừa.
    Em đừng tưởng người tốt ở đâu thì công bình ở đó
    Người tốt thường là kẻ yếu thế, bơ vơ
    Cũng đừng tưởng công bình ở đâu thì mặt trời ở đó
    Có lắm khi người ta tốt tình cờ.
    Em đừng tưởng tình yêu ở đâu thì suốt đời ở đó
    Tình yêu thường chạy nhảy lung tung
    Nó dễ biến thành cánh diều băng em ạ
    Mặc cho ta thâu cuộn chỉ điên khùng…
    Bởi cuộc đời là vạn điều ảo tưởng
    Vạn trông chờ người ta đặt lên nhau
    Nên em hỡi xin em đừng thất vọng
    Nếu ngày kia chính em cũng đổi màu…

  40. Sao em đưa nghiêng chén cho lệ tràn bốn phương

    Em nghe không lòng ta
    Đứng chần chừ ngã ba
    Đi đường nào cũng chết
    Sao em không đọc bài
    Tống Biệt?
    Sao em đưa nghiêng chén
    Cho lệ tràn bốn phương
    Này quốc sắc này thiên hương
    Ta đi sao khỏi miên trường?! đành thôi.
    Sao em không đan áo
    Sao em không thêu khăn
    Mùa sao trời giãy chết
    Sao em không đổ hết
    Cả tuổi buồn lên anh?

  41. Ừ thì

    Ừ thì mình ngại mưa mau
    Đưa nhau không tới cây cầu nước xuôi
    Ta về thắt ruột thương người
    Trái tim lưu lạc chuyến đời rủi may
    Đợi cho tàn cuộc hoa này
    Có khi con bướm đồi Tây chết rồi
    Nụ tầm xuân ngốc dại ơi
    Tại sao mi lại nở nơi vườn cà?

  42. Gửi các em

    Các em chắc chắn sẽ già
    Sẽ qua cái thuở hết cà mà còn phê
    Sẽ qua cái tuổi ngô nghê
    Khinh thường thể loại “nhà quê” (mà giàu)
    Các em rồi sẽ bắt đầu
    Quy thơ ra thóc, mua rau vòi hành
    Các em rồi sẽ rõ rành
    Yêu thì phải cưới chứ anh, đùa à?
    Các em rồi sẽ thích nhà
    Hơn là thích ngắm ánh tà trên sông
    Các em rồi sẽ thích chồng
    Hơn là thích một người-không-của-mình
    (Cho dù hắn rất là tình!)
    Các em rồi sẽ chỉ cười
    Khi ai nhắc tới một thời tình yêu
    Các em sẽ đọc lại Kiều
    Đến hồi hoa rụng thiếu điều khóc to…
    Nói chung mình rất là lo!

  43. Đền hoa cho cánh đồng

    Rồi em sẽ khác đi mà, ta biết
    Không tận tâm ngốc nghếch giống bây giờ
    Mình lo sợ em bị đời bắt nạt
    Cứ vội vàng dặn em tính hơn thua
    Rốt cuộc rồi cũng sẽ là mưa
    Sau rất nhiều ngày tạnh
    Rốt cuộc em cũng sẽ biết mắt người thì lạnh
    Và tay người chỉ ấm đôi khi
    Thôi bây giờ em cứ việc ngu đi
    Em cứ ngốc, đời sẽ đền em cả
    Đền đôi mắt trong veo bằng những lương thiện bất ngờ
    Đền tình yêu không tính toan bằng một người sẽ vì em mà đợi chờ
    Dù thế nào đi nữa
    Đền cho khung cửa đóng bằng một ô khác mở
    Đền hoa cho cánh đồng
    Đền gió dịu ban trưa
    Đền cho em không gợn chút nghi ngờ
    Bằng một kẻ yêu em nhiều hơn cả
    Những mẩu tình em góp nhặt từ xưa.

  44. Mình chẳng biết làm gì

    Đành đưa bước nhau đi
    Khỏi đời nhau day dứt
    Gương kia giờ đã nứt
    Còn mong chi tái hồi
    Em đi về bể khơi
    Vùi tình trong cát mặn
    Ta trèo lên núi vắng
    Giấu tình đau trong mây
    Giờ mặt người còn đây
    Mà cực cùng chia biệt
    Giờ ta nắm bàn tay
    Mà nhớ nhau thê thiết
    Giờ mà mất người này
    Mình sẽ đau suốt kiếp

  45. Như là bạn

    Rồi sẽ đến một ngày như thế sao?
    Từng chi tiết mới của đời nhau
    đều khiến mình tan nát
    Dù chúng mình cũng đã nát vụn từ xưa
    Tưởng quên thôi, mà có ai ngờ.
    chúng ta nhìn nhau hôm xưa
    có khác với bây giờ?
    Em vẫn yêu anh dù có lúc ngỡ đời này
    kiếp này mình chỉ yêu người khác
    Tình yêu cho anh như đám mây lưu lạc
    Trở về em mưa một trận, rồi đi
    Em vẫn yêu anh dù có lúc hoài nghi
    Hạnh phúc xưa biết mấy phần ngộ nhận?
    Em vẫn yêu anh dù muôn lần tuyệt vọng
    Nhìn nhau đau mà chẳng thể làm gì.
    Giờ ta có ngả đường riêng phải đi
    Có người khác mà ta thương chẳng kém
    Nhưng mỗi lúc nhìn nhau
    Như-là-bạn
    Cho em dành đôi phút để yêu anh.

  46. Viết ngày tháng tư

    Chẳng còn chi nữa là mây tháng tư
    Ta đi trong tiếng chim gù
    Đường phố thị chồng chềnh như mép vực
    Lá xanh xao như một chuỗi nghi ngờ.
    Ta chẳng biết lấy gì neo mình lại
    Để không trôi ngút ngát tựa mây xa
    Có những kẻ trong thế trần thật lạ
    Làm bằng mơ chứ không phải xương da
    Ta như con tàu mắc cạn trên tàn cây hạ chí
    Trông lá xanh mà mơ chuyện đại dương
    Ta như kẻ rượt đuổi mối tình không ngừng nghỉ
    Bỗng hôm kia chết gục ở ven đường
    Giờ chẳng biết đi về đâu nữa cả
    Nói đi em, rồi sao nữa, về đâu?
    Chỉ giùm ta nẻo mây nào thanh thản
    Để đưa ta đi về lại bắt đầu.

  47. Rốt cuộc

    Rốt cuộc rồi chúng ta cũng chỉ sượt qua nhau
    Một chéo áo chạm hờ cũng ngỡ là đũa thần số phận
    Một cái nắm tay vô tình cũng gieo nhiều day dứt
    Một ánh mắt buồn bã nhất thời cũng ngỡ rằng người bảo đừng đi
    Mà ở lại thì có ích gì
    Người nào có thể cùng ta đi đếncuối chân trời
    Những giấc mơ không chung sao đủ nuôi hai đứa
    Người nào có thể cùng ta trú vào sau cánh cửa.
    Nghe mưa rơi bão giật phía ngoài kia
    Người nào có thể cùng ta ngồi trông hướng sông trôi
    Và nói cả những điều chưa định nói…

  48. Ngày thành phố chuyển mùa

    Những ngày chuyển mùa thành phố lạnh
    như mở tủ lạnh thò đầu vào ngăn mát
    Chạy xe trên đường chỉ muốn dừng lại,
    tựa vào một gốc cây gọi ly cà phê nóng
    Ngồi ngắm một buổi sáng trong veo
    đi qua, đi qua
    Những ngày chuyển mùa
    Thành phố dễ thương như cành hoa
    vừa nở những đoá hôn thơm
    Đôi môi em tứa mùi vỏ cam bóc
    giữa một chuyến xe đêm khuya
    Bàn tay em chạm lên cổ mình buôn buốt
    Từng ngụm khát khao dồn về nụ hôn cong
    Những ngày chuyển mùa thành phố
    như được vẽ bằng những nét cọ màu chì
    Toà nhà cao vút, bồn hoa, tia nước
    Tất cả đều như vừa mọc cánh
    Và sắp sửa bay đi.
    Những ngày chuyển mùa ta ngồi gạn
    từng tia nắng trong veo chiếu qua
    tàng lá, làn mi
    Cất vào cốc nước cam mua vội bên đường
    rót vào ngày em êm ái
    Khi yêu cả hòn sỏi câm cũng biết thầm thì
    lời yêu xanh mướt
    Huống chi một sớm giao mùa.

  49. Bao giờ cho đến bao giờ

    Bao giờ cho đến tháng mười
    Để ta đưa nhau về thưa với mẹ
    Rằng mẹ ơi con vẫn là đứa trẻ
    Dẫu giờ đây tim đã biết yêu người
    Này là bạn đời, là đứa trẻ cùng chơi
    Giờ cũng muốn về làm con của mẹ.
    Bao giờ cho đến tháng mười
    Để ta đưa nhau lên núi
    Hái giò phong lan ướt đẫm sương trời
    Để ta nhìn nhau thôi bối rối
    Ngày mai rồi có ra sao nữa
    Thì ra.
    Giờ trong núi vắng
    Chỉ ta với người.
    Bao giờ cho đến tháng mười
    Hai đứa mình rủ nhau đi làm cách mạng
    Không phải cách mạng vô sản
    Mà là cách mạng tình yêu
    Mình không thèm Cung điện Mùa Đông
    Chỉ mơ một túp lều
    Trang trí thêm hai trái tim vàng là ổn
    Dù giá vàng đang rất phiêu diêu.
    Bao giờ cho đến tháng mười
    Mình xì mũi vào đầu lâu, bí đỏ
    Mình phớt lờ bọn ma cây, ác quỷ
    Mình dẫn nhau đi tìm đường lên trăng.
    Bao giờ cho đến tháng mười
    Mình dẫn nhau về phố núi mưa giăng
    Ta hôn người dưới vòm cây thơ ấu
    Vậy rồi cũng đến tháng mười
    Sau hăm mấy mùa không-nhau
    Người chụm đầu cùng ta thổi ngọn nến đầu tiên và sau cuối
    Từ yêu nhau, ta trở thành không tuổi.
    Đến bên nhau để sống lại từ đầu.

  50. Chiều cuối năm chưa kịp về với mẹ

    Chiều cuối năm đứng trên đường xứ lạ
    Nhớ không ra một ngả để về quê
    Mẹ ta đó có ngồi trông cánh quạ
    Bóng chênh chao – sao chẳng thấy ta về
    Người năm đó có nhìn ra quốc lộ
    Ngóng đứng ngồi ôi mỗi chuyến xe qua
    Chiều phố huyện sương mờ châm buốt mặt
    Cánh hoa phai rơi nát cả hiên nhà.
    Ta có lẽ sinh nhằm khi mùa đổi
    Có tinh cầu cháy rụng xuống trần gian
    Nên suốt kiếp bị đày đi khắp nẻo
    Mắt đăm đăm tìm một bóng thiên đàng
    Ngang qua núi thấy ngập ngừng sợi khói
    Bếp nhà người giờ chắc đã sôi cơm
    Mảnh trăng nhạt đã từ từ trở sáng
    Để nghe mình nức nở chuyện ly hương.

  51. Dịch một đoạn trong bài “Rock the perrenial quest”

    Chuyến đi ấy bắt đầu bằng nỗi tò mò háo hức
    Lạo xạo run như sỏi dưới chân mình
    Đường ta chọn đi cùng nhau xanh thế
    Anh có định đi đến cuối cùng em?
    Trong suốt chuyến truy tầm miên man ấy
    Nơi mình soi hình bóng của cơn mơ
    Và thời gian như một liều thuốc thử
    Từ dòng chảy của nguồn cơn ủ rũ
    Đến đại dương xanh ngắt những đợi mong
    Em đã đi bên chúng thật âm thầm
    Giờ thì chẳng dòng nào trôi về nữa
    Bầu trời ấy giới hạn như muôn thuở
    Em đặt lên bàn từng ám ảnh khôn kham
    Tại sao? Rồi hôm nay thế nào?
    Và ngày mai, khi nao?

  52. Và ngắn ngủi

    Ta: lang bạt triền miên
    Chăn cơn mơ ám ảnh
    Môi vang câu giang hồ
    Rượu trà thay lời đắng
    Thót người nghe mưa sa
    Thẫn thờ khi bạn vắng…
    ví dụ người có phụ ta
    thì ta chỉ nguyện thành ra con bò
    con bò rất ít so đo
    yêu ai chỉ biết lò dò đi theo
    dù cho đứa đó lật kèo
    Nòi mình đi đứng lôm côm
    trái tim treo ngã ba đường, rồi quên
    Bao năm cuộc lữ quay về
    Lá hoa vườn cũ vẫn đề huề xanh
    Ước chi hè, những lời mình cóc nhái
    Có đứa mô vô đếm chữ cho tiền
    Thì tông cửa đi vô phòng chửi sếp
    Rồi chạy vèo lên núi viết thơ điên
    Trong cay đắng, đừng vội lời chia biệt
    Hãy ngồi yên nghe bão động chung quanh
    Ta tin lắm vì còn lòng thương nhớ
    Nên gương xưa rồi lại sẽ nguyên lành
    Ta sợ lắm mình nhìn nhau chán ngán
    Mộng mây xa mà không thấy mi gần
    Nên có lẽ mình xích ra một chút
    Để sẵn sàng cho một cuộc chung thân
    Nên người ạ, đôi lúc mình thô lậu
    Hãy cứ xem như kẻ lạ sang đường
    Ta biết một kẻ yêu người say đắm
    Nhưng y ta còn bận chuyện áo cơm
    Thì người hỡi, chắc chắn là yêu đấy
    Mối trăm năm đang buộc lấy vô cùng
    Ta nhiều bận cuốn cờ trong tình trận
    Biết cuộc này người có đủ bao dung?
    Gặp người cũ đi với người yêu mới
    Cứ băn khoăn tự hỏi vợ chàng đâu
    (Cái người mà làm đôi mình chia cắt?)
    May mình ghê, né được quả thương đau
    Chàng bốc phét vẫn đòng đưa tít mắt
    Ở bếp nhà cơm chắc nguội từ lâu
    Nghĩ mắc cười mình ngày xưa vật vã
    Có ai ngờ mình xui trước, hên sau.
    Ta yêu chớ, ta yêu người muốn chết
    Chứ mà không, người thèm nhớ gì ta
    Thì câu nệ chi mấy lời vĩnh quyết
    Phải trăm năm thì thắm lại đây mà
    Ta hẹn người ở sân ga tan vỡ
    Sao người đi mà chẳng xách theo đồ
    À phải nhỉ, giật mình ta bỗng nhớ
    Vé khứ hồi người đâu đã kịp mua
    Bao giờ giông bão đời qua hết,
    ta dẫn nhau về nơi núi xưa.
    Mây núi từng đôi lần ly biệt,
    vẫn yêu nhau như thể tự bao giờ.
    Hai ta đều muốn cuộc tình không tưởng
    Nên mỗi lời đều làm đớn đau nhau
    “Còn có đâu hy vọng mỗi chiều…”
    Những ngày dài làm ăn nung nấu
    Bỗng bồn chồn nhớ mắt người yêu.
    “Muốn lên tàu đi xa
    Nhưng nhà ga đã sập”
    Đành lập cập
    Book vé Jet-Star
    Làm chi cho cố
    (Mua cộ mua nhà?)
    Mà đêm ni
    Đi làm về trễ
    Ngồi nuốt cọng mì
    Nhớ má
    Nước mắt rớt đầy tô…
    Chú với mình tri âm hay bè lũ?
    Mà nghiêng bầu cho rượu chảy tràn môi?
    Mà thôi kệ, nghĩ làm gì cho dữ.
    Cuộc cùng nhau cũng chỉ một trong đời.
    Khi lòng ta nát vụn như gương rơi
    Sao người không ở bên ta lặng thinh,
    ai cần nhau phải nói?
    Khi nỗi vô vọng đã thành con thú đói
    Thì những chân mây cũng chẳng còn
    nghĩa lý gì
    Tại sao người chẳng ở bên ta
    dù ta không nói đừng đi
    Ta sắc cạnh là vì ta tan nát…
    người hứng một vốc trăng
    san cho mình phân nửa
    đêm say tràn khung cửa
    hồ dãi dầm trăng loang
    nể người mình uống trọn
    ngụm trăng tình đa mang
    ta không chấp mi đớn hèn xảo quyệt
    chỉ thương mi không hiểu chuyện trên đời
    rồi mai mốt chúng mình chui xuống lỗ
    cũng chia cùng một tiếng dế à ơi
    thì đừng nói ta rằng “trăng đẹp nhỉ”
    bởi trông trăng là chuyện rất con người
    cà phê ngon quéo lưỡi
    hồ sông rộng đã đời
    đói thì về gọi mẹ
    đời phởn vậy thì thôi
    thỉnh thoảng còn quên mất
    hát một mình “tình ơi”
    Sớm vắng nhìn ra những chuyến xe
    Chuyến mô đi khỏi chuyến mô về
    Còn ta ngơ ngẩn vì sao nhỉ?
    Đang ở quê nhà sao nhớ quê?
    Ta nào dám biện bày thêm kỷ niệm
    Để mai này thương nhớ chẳng nguôi quên
    Dặn lòng cứ xem là duyên ngẫu nhĩ
    Tình xanh xưa như chuyến nắng qua thềm.
    Mời nhau một chén rưng rưng
    Nghe trong thương nhớ có phần lãng quên
    Những hoa lá buổi đầu tiên
    Biết đâu sẽ rã vào đêm cuối cùng.
    Vậy là hết, cuối cùng thì cũng hết
    Những khắc giờ roi rói của nguyên xuân
    Mai nhân thế giã từ cơn mộng lớn
    Ngẩn ngơ bay theo gió của dương trần
    Chia ly ở chỗ bắt đầu
    Lấy đâu kỉ niệm làm câu ơi à?
    Tình đầu ai dễ mà quên
    Vừa trùng ngộ đã sầu lên bốn bề
    Người khai bút còn mình thì phong bút
    Hết đêm ni đem giấy mực đi cho
    Vì răng rứa? Người hỏi mình ngơ ngác
    Thưa, văn chương không hợp với con bò.
    Nhớ người định nhắn vài câu
    Ai dè điện thoại bỗng đâu hết tiền
    Thôi thì hai đứa vô duyên
    Ngồi trong nỗi nhớ tập thiền coi sao.
    Trời chết chết, thế trần điên đảo quá
    Điền Bá Quang ra đứng dạy thày chùa
    Mình chê tiền trốn đét-lai chui chủi
    Vác tù và ra quãng vắng mà khua
    Em biết đấy, những nụ quỳnh vẫn nở
    Dẫu đêm đen hung hiểm đến chẳng ngờ
    Mình không để những tiếng điều tai ác
    Giết nụ tình còn đang buổi ban sơ
    Người không ngủ được ban đêm
    Thế nào cũng mắc chứng “quên ban ngày”
    Chẳng cần đêm mới ngủ say
    Chẳng cần ngày mới biện bày trận vui
    Chẳng cần đêm mới nhớ người…
    yêu em khổ đến bạc đầu
    kiếp sau trẻ lại vẫn cầu yêu em
    Cho em một chỗ bên anh thôi
    Một chỗ nghe như của vạn người
    Anh cứ ngó nghiêng tha hồ nhé
    Còn em thì chỉ ngó anh thôi
    Cho em một chỗ bên anh thôi
    Một chỗ khiêm nhu nhất trên đời
    Dù anh có đó hay không có
    Em vẫn yên lòng nghe bão rơi.
    Giờ đi, hay ở, hay về
    Trời xa náo động hay quê quán mình?
    Ta với người ừ, tri kỷ tạm
    Đàn ca một chuyến vậy rồi đi
    Ta trú non cao nhìn gió nổi
    Người xuôi sông lớn mộng kinh kỳ
    Em ơi chữ nghĩa mần gì?
    Khôn cho lắm, cũng đau vì chuyện yêu.
    Cậy mình sáng sủa bao nhiêu,
    Rồi ra cũng luỵ những điều giống nhau.
    Lòng em buồn tan nát
    Lòng anh còn chi đâu
    Nếu ai hỏi vì sao
    Yêu nhau mà chia biệt
    Thì cũng đành: chả biết!
    Đời có những chuyện buồn
    Làm sao ta hiểu hết
    Trải qua đôi cuộc trầm phù
    Trái tim khờ dại ngấm từ từ đau
    Người đi xa lắc biển sầu
    lao xao dưới sóng vọng câu tao phùng
    Chúng mình rồi có gì chung
    Ngoài năm tháng ấy đã từng qua nhau?
    yên lòng cảm hoá em đi
    em không mơ giữ buộc chi mộng người
    Thì đây, mời bạn uống đi
    Mai sau biết có dịp gì nữa đâu
    Đừng quên náo nức ban đầu
    Dù đang tan vỡ tận sâu đáy lòng
    Uống đi, chuyền chén một vòng
    Đường xa nhớ giữ những đầm ấm nay
    Ghìm sâu thương nhớ khôn khuây
    Trăm sau dọn lại ngày này
    Mà mơ.

  53. Lạ lùng sao, đớn đau này

    Mình dường đã ngủ trăm năm
    Sớm mai thức dậy thấy nằm trong mây
    Lạ lùng sao, đớn đau này…
    Hay là mình bỏ cả đi?!
    Giấc mơ chẳng đuổi.
    Có khi lại về.
    Thôi đừng hẹn lại nay mai
    Đắm say này biết có dài được bao…
    Người vực sâu ta núi cao
    Lời yêu đấy biết thế nào mà đo?
    Ta rất sợ người chẳng yêu ta
    Ta bèn đi hỏi hết giang hà
    Dẫu đến non cao hay bể thẳm
    Thương hại nhìn ta, chúng nói ta…

  54. Thất tình ca

    Thất tình à, thất tình ơi
    Khoái nhau cho dữ rồi chơi bo xì
    Dùng dằng chẳng thể quên đi
    Làm ăn bê trễ, đứng đi bất cần
    Nói năng ra điệu ra vần
    Giữa trưa nắng nóng xuất thần làm thơ
    Thất tình, phải thất tình cơ
    Thất tình mới thấy mình khờ như ai
    Yêu chi yêu mệt yêu mài
    Yêu không đếm xỉa rộng dài gần xa
    Đếm đi, này một hai ba
    Bao nhiêu năm nữa, thì ta hết buồn?

  55. Quan trọng gì chuyện nói

    Chúng mình nói bằng thứ ngôn ngữ khác nhau
    Khi ta đang nghĩ về biển cả
    Thì người mơ rừng núi
    Khi ta nói về vị muối mặn nơi đầu sóng
    Thì người nghĩ về mật hoa và bầy ong
    Sao chúng mình có thể đi chung?
    Hay đơn giản chỉ là nắm tay nhau
    Đời ấy mà
    Quan trọng gì chuyện nói.
    Đôi khi trông tiếng trả lời
    Thế rồi nhận lại một trời lặng thinh
    Vài năm nữa có khi rồi sông cạn
    Lòng yêu kia cũng có hạn có kỳ
    Nhưng chỉ cần người bên nớ đừng đi
    Người bên ni vững bụng,
    Lỡ có chi
    Cũng chờ!
    Cảm ơn những chuyện ngẫu nhiên
    Người là chút mộng ta tìm bấy nay
    Thuyền tam bản giữa đêm trăng
    Theo sông về bể
    Đưa anh về nàng
    Ừ thì trời đất mang mang
    Phải bên nhau, dẫu muộn màng
    Tình ơi!
    Cảm ơn đất, cảm ơn trời
    Dọc ngang rồi cũng về ngồi bên nhau.

  56. Vẫn muốn cầm bàn tay ấy và mơ

    Trăng trên biển soi thấu lòng cát sỏi
    Mây đêm xa mài miệt cuộc giang hồ
    Dẫu biết chứ chuyện đời đâu tính được
    Vẫn muốn cầm bàn tay ấy và mơ
    Biết có cùng qua nọ núi kia sông
    Biết có thể nào chia hết mùa trăng ấy
    Biết có còn nhau khi sớm mai thức dậy
    Hay ta sẽ quên nhau như nhiều phen đã dặn lòng phải nhớ trong đời.
    Ta vẫn muốn nhớ người
    Sau muôn đêm sâu nữa
    Ta muốn nhớ người khi tơ tóc rồi phai
    Ta muốn nhớ người dẫu qua tháng năm dài
    Chúng ta đều chẳng còn là nhau của thời ước mơ nào cũng lung linh, khoảng trời nào cũng chật chội
    Mắt xa vắng kể nhau nghe chuyện mới.
    Ta vẫn muốn nhớ người dẫu tan nát rồi đây.

  57. Cần gì?!

    Cần gì phải có một cái nhà
    Khi chúng ta luôn có bầu trời trên đầu và dòng sông trước mặt
    Cần gì phải tìm hoài một người tình thuỷ chung son sắt
    Khi mỗi người qua đời đều có một điều gì đó để mình thương
    Cần gì phải chọn miệt mài để ra một con đường
    Khi mình bất đồ rẽ ngang, thì kiểu gì cũng gặp một chân trời lạ
    Cần gì phải hận một người mình yêu rồi bỏ đi như bóng chim tăm cá
    Khi mình biết rằng kiểu gì rồi nó cũng bình yên
    (Dẫu những chuyện nó làm chưa hẳn đã hồn nhiên)
    Cần gì phải biết ngày mai là tận thế hay khải huyền
    Chúa và Phật và Allah và những thần thánh muôn phương kiểu gì rồi cũng sắp xếp cho chúng mình một chốn êm
    đềm để sống và để chết
    Tình ca cần gì phải rống lên
    Thơ cần gì phải viết
    Khi mỗi chi tiết lặng thầm quanh mình đều ẩn hàm một ý tứ lung linh
    Cần gì cần gì thật ra chúng ta chẳng cần gì hết
    “Go with the flow, man!”
    Khi đang êm ấm thuận hoà
    Bồ là ruột thịt, bạn là người dưng
    Đến hồi tan vỡ, rưng rưng
    Mới hay đích thị người dưng là nhà
    Lạ lùng.
    Mình đã gặp nhau
    Để mơ
    Bất kể ngày sau thế nào
    Bận lòng chi chuyện người ta
    Chừa hồn giấy mới để mà yêu nhau.
    Nhìn ra nhau giữa lao xao
    Chứ đâu phải bạ người nào cũng thương.
    Là anh viển mộng thao cuồng
    Là em hoa lá trong vườn bao dung
    Gặp nhau giữa cuộc lưng chừng
    Yêu nhau mới đặng
    Hay đừng yêu nhau…
    Thôi đừng nói chuyện kiếp sau
    Khi ta đã gặp được nhau kiếp này.
    Ta chờ người cả trăm năm
    Chờ thêm chút nữa cũng không sao mà.
    Dẫu gần một bận rồi xa
    Hiểu cho ta nhất vẫn là em thôi.
    Xa thì xa, vẫn chưa quên
    Điềm nhiên cốt để chôn niềm nhớ mong
    Còn yêu là có xa không?
    Người sẽ đi hồ hải cùng ta nhé
    Ở bên nhau cho đến tận cuối cùng
    Người sẽ đi hồ hải cùng ta nhé
    Đến khi đời im hết sóng trầm luân?
    Lẽ nào cả bốn mùa xanh
    Trời cao bể thẳm đều dành cho nhau…
    Người bên ni ta bên tê
    Cứ xa miết rứa, không về được nhau
    Ta ngồi đây, người đi đâu
    Có khi rồi chẳng còn nhau mà về.
    Đừng vì những cuộc bâng quơ
    Mà lạnh lòng với bất ngờ tương tri
    Bình yên còn một chút này
    Ta đem dốc hết đổi ngày bên nhau.
    Muốn mình trải đủ sầu vui
    Hãy yêu một chuyến để đời đi em!
    Ngọt ngào nếm mãi thành quen
    Mới hay cay đắng nhiều phen khó lường
    Đường về gió ngược mà thương
    Biết bông hoa trắng trong vườn ngủ chưa?!

  58. Cho 25

    Thế là hết nửa cuộc đời mình dự định
    Đã đủ thương yêu
    Đã trải buồn rầu
    Đã nếm cả những tột cùng tuyệt vọng
    Để chẳng còn vông viển chuyện ngày sau
    Lại một lần sinh nhật,
    Có gì đâu.
    Ta vẫn thấy mình buồn như hội cũ
    Thắp cho mình một vầng trăng du thủ
    Ta ngồi chờ
    Mòn mỏi
    Sớm mai lên.

  59. Tự bạch

    Cuối tuổi trẻ, ồ lang thang cũng đã
    Yêu đương kia lẻ mấy mươi lần
    Đã vui tao phùng đã sầu ly biệt
    Đã đem lòng mình đi trải tứ lung tung.
    Giờ chẳng còn bao nhiêu lạng bao dung
    Ta khờ dại mấy lần phung phí cả
    Trót yêu bông hoa thì yêu luôn nhánh lá
    Trót yêu con trâu cày, bèn yêu luôn hợp tác xã
    Trót yêu người mà quên cả yêu ta.
    Giờ ta còn toàn là men đắng cay
    Ta không tin cả nắng dưới trời này
    Ta vô cớ nghi ngờ cơn gió vội
    Ta cho phép mình đánh giá cả mây bay
    Người biết đấy lòng ta giờ khá chật
    (Vì đã co và kéo mấy mươi phen)
    Người thấy đấy mắt ta giờ ráo hoảnh
    (Dẫu khi xưa cũng lấp lánh như đèn)
    Ta cay độc không dám soi lòng nước
    Ta buồn rầu không dám ngước lên trăng
    Người đã đến trong đời ta quá muộn
    Để thơ ngây mà thề hẹn nhau rằng…
    Thì có chứ, ta cũng xao xuyến chứ
    Cũng nhớ nhung, nghĩ ngợi suốt bao phen
    Nhưng lòng người, ta chưa rõ trắng đen
    Ta hèn lắm, dấn thân hoài sợ chết…
    Nên giờ nếu mà người thương ta nhất
    Bước lại đây, đừng rào đón, bông hoa
    Hãy chắc chắn những chuyện này là thật
    Có yêu nhau thì giữ lấy nhau và…

  60. Nếu tất cả đều là điều rất thật

    Nếu tất cả không phải là có thật
    Thì giấc mơ thôi cũng đẹp lắm rồi
    Nếu có thể, xin người đừng gọi dậy
    Những đoạn tình còn đang ngủ yên vui…
    Nếu tất cả ồ chỉ là giả tạo
    Ta vẫn muốn mình cùng nhau diễn lại vở này
    Những sự kiện có thể là sắp đặt
    Nhưng bồi hồi thì luôn ở nguyên đây.
    Nếu tất cả chỉ là một trò chơi
    Ta không tin, ta không thấy gì vui
    Chơi như thế dẫu là người thắng cuộc
    Thì trái tim cũng vỡ ở đâu rồi.
    Nếu tất cả đều là điều rất thật
    Rất thiết tha nhưng đến lúc qua rồi
    Thì ta phải làm gì?
    Ta chẳng biết.
    Dẫu xa người mà vẫn cứ yêu thôi.

  61. Chúng mình còn quá trẻ để buồn thêm

    Phải biết làm gì khi hướng nào cũng là đêm
    Gọi lên một cái tên để chỉ nghe bốn bức tường dội tiếng mình khô khốc
    Em đã giữ qua bao ngày khó nhọc
    Giờ cũng tắt nốt rồi
    Ngọn nến chất trong tim.
    Chúng mình còn quá trẻ để buồn thêm
    Dẫu cũng quá trẻ để quên đi mình đã yêu cái người này đến vậy
    Đã từng mong mỗi sớm mai thức dậy
    Thấy nhau trong tia mắt đầu ngày
    Chúng mình còn quá trẻ để buồn thêm
    Anh còn con đường xa phải đi
    Em còn đống áo quần đã khô cong cần xếp
    Về với em khi nào anh thấy mệt
    Dù có khi em chẳng còn chờ đợi nữa rồi
    Thì đời em vẫn sẽ có riêng một chỗ để anh ngồi.
    Làm sao quên được anh đây
    Khi mỗi sớm em mở cửa
    Vẫn thấy bóng anh trong cánh gió chập chờn
    Và vườn trăng lá cỏ vẫn đơm hương
    Thơ anh viết đọc hoài
    Vẫn chẳng thể ngăn mình yêu thêm trăm lần nữa.
    Dù chính người này đã làm cho mình khổ.
    Làm sao em quên được anh đây
    Chắc lúc ấy em chẳng còn thở nữa
    Dẫu vẫn biết mình còn quá trẻ để buồn thêm
    Chúng mình đi khỏi thành phố này đi
    Em chẳng cần biết đi đâu
    Làm gì
    Thế nào
    Chỉ cần bên anh là đủ
    Nếu được
    Chúng mình nên bay luôn ra ngoài vũ trụ.

  62. Dù thương chứ, ta thương người lắm chứ

    Trái tim nhau ta đã cầm bất cẩn
    Dẫu biết trước tình yêu khó giữ vô cùng
    Ta thương chứ
    Ta thương người lắm chứ
    Mối tình này ta gìn giữ, chăm lo
    Đã không còn biết đến những so đo
    Người yêu một, ta nên yêu lại mấy
    Nhưng tất nhiên đời chẳng suôn sẻ vậy
    Ta đã cầm chặt quá, đến tuột tay
    Ta mất người như mất quả bóng bay
    Cứ đứng trông theo mà chẳng biết làm thế nào cho phải.
    Ta hiểu chứ
    Ta dở và
    Ta dại.
    Nhưng có lẽ cuối cùng rồi phải thế
    Mình làm sao nín thở được mỗi ngày
    Nâng niu một sợi tơ trời bằng cả bốn chân tay
    Hạnh phúc đích thực phải là thứ có thể đậu trên vai
    Chứ không thể là thứ phải run run ghì giữ.
    Dù thương chứ, ta thương người lắm chứ.

  63. Đường đời ngắn ngủi mùa xuân

    Đường đời ngắn ngủi mùa xuân
    Tình em nhỏ bé có cần cho anh?
    Chân sông hồ ngại núi non
    Thôi thì lận đận ta còn có nhau.
    Có trăng trên dải bình nguyên
    Có người lơ lửng trong phiền muộn ta.
    Thế gian có 8 tỉ người
    Tại sao ta đã chọn cười với nhau
    Để rồi khóc lóc về sau.
    Nếu có thể, chúng mình đừng đi nữa
    Hãy cùng nhau ngồi lại ở chốn này
    Hãy gác lại những chân trời dang dở
    Giấc mộng nào rồi chẳng có ngày thay

  64. Nói nhảm

    Thôi dồn góp trăm ngàn sân si lại
    Gửi theo xe gom rác chạy mỗi chiều
    Đời giờ sẽ giản dị thôi người ạ
    Có tình yêu và chỉ có tình yêu
    Não sẽ phẳng tựa hồ như thế giới
    Chiếc Lexus cũng như cây ô-liu
    Lời sẽ ngoan như gái miền chơn chớt
    Kệ nhân gian sáu chín bảy ba điều,
    Và thả sức hát tình ca cũ rích
    Đắm đuối nhìn nhau chín rụng trăng sao
    Còi xe rác giữa buổi chiều non nỉ
    Khúc bi ca đưa tiễn chuyện thiên tào.

  65. Em xin lỗi

    Em xin lỗi đã làm anh chán ngán
    Bởi những lời ca thán chẳng vì đâu
    Tại sao lá thu thì vàng còn cà phê lại nâu
    Sao trên phim anh đó không yêu cô này mà lại mê cô khác.
    Em xin lỗi đã làm anh kinh ngạc
    Khi có thể buồn khổ vì hàng trăm chuyện nhảm nhí mỗi ngày
    Em biết rồi anh không phải là một cái cây
    Há mồm chờ tưới tắm bằng nước mắt
    Em xin lỗi đã đeo anh cứng ngắc
    Chẳng để cho anh chút khoảng trống một mình
    Em xin lỗi vì đã cho tất-cả-những-thứ-khác-em đều chỉ là linh tinh
    Em xin lỗi đã nhảy xổ vào cả giấc mơ anh mỗi đêm
    Biến nó thành ác mộng
    Em xin lỗi đã hỏi anh hàng trăm câu ngu ngốc
    Ai là người anh yêu nhất từ trước tới giờ?
    Bài thơ này anh viết cho em nào?
    Đừng có đổ thừa cơn mưa
    Anh có sẽ yêu em cả khi em già em xấu?
    Em xin lỗi vì đã trở thành một người yêu suốt ngày đau đáu
    Cứ chờ anh thút thít ở xó nhà
    Đã dằn vặt anh mỗi chuyến đi xa
    Quyết không để anh có phút nào vui vầy bên kẻ này kẻ khác.
    Em xin lỗi vì không cam tâm làm bông hoa nhánh lá
    Chẳng tính chuyện nay mai, cứ vô lo cùng bươm bướm vui vầy
    Xin lỗi vì em chỉ suốt ngày toan tính
    Làm kiểu gì để trói buộc anh đây.
    Em xin lỗi vì mình chẳng khác gì một cây tầm gửi
    Đặt lẽ sống của mình lên một kẻ khác mình.
    Nhưng anh biết không những nụ hồng kiêu hãnh tươi xinh
    Chỉ mọc ở vườn nhà kẻ khác.
    Phải mà có được quyền hành
    Chắc em bắn hết những thằng Sở Khanh
    Chỉ chừa lại mỗi mình anh!

  66. Nhân trời mưa

    Phải nhân trời mưa mà làm thơ
    Giữa những ngày nắng bỏng đầu, chân tay xụi lơ
    Và tim không còn muốn rung nhịp nào xao động
    Như phải nhân lúc mình đang say choáng mà yêu
    Vì khi say, mình đỡ nghi ngờ
    Phải nhân trời mưa mà hát
    Những lời mê man của mùa hè năm ta còn trẻ
    Khi ngước đầu lên lúc nào cũng là nắng loé say mê
    Hay là ánh sao trời sáng khẽ.
    Phải nhân trời mưa mà nói với nhau những lời xanh non
    Em đã yêu anh suốt mùa hè mộng mị
    Đã ngủ trên trăng đã khóc xuống sông mưa
    Đã đánh rơi em trong cỏ tự bao giờ
    Em vẫn chỉ là hạt bồ công anh ngây ngô bay trong mùa hiu quạnh.
    Em đã uống tận cùng đêm đặc sánh
    Nỗi nhớ anh vây phủ cả chín mùa
    Đã trăn trở như người đi gieo hạt
    Vuốt mồ hôi trên vầng trán chờ mưa.
    Phải nhân trời mưa để nhìn anh không bằng ánh tình si cố giấu
    Phải nhân trời mưa để dám hỏi rằng:
    “Đến đây rồi, giờ ta sẽ về đâu?”
    Em đã mơ về ngày tháng cùng nhau…
    Ngọt ngào êm ái phút đầu
    Mở màn cho những buồn sầu buổi sau.
    Cuộc đời của chúng ta bắt đầu từ sáu giờ chiều
    Khi thay cho tiếng càu nhàu của khách là tiếng người thương yêu
    Thay cho văn phòng tù ngục là góc đường cà phê cóc.

  67. Nếu ta quên đi tất cả

    Nếu ta quên tất cả
    Thì cũng chừa người ra
    Như bão đêm chừa lại
    Mong manh một nhánh hoa
    Có cần đâu mà nhớ
    Lời sắc cạnh ngày nào
    Khi người nhận người trao
    Đều nát tan hết cả
    Còn gì đâu mà tiếc
    Những giờ vui bên nhau
    Ký ức càng tươi đẹp
    Mình sẽ càng đớn đau
    Và thôi đừng uất ức
    Lần ra đi phũ phàng
    Tạ ơn người can đảm
    Nhận nỗi buồn riêng mang

    (Nhưng làm sao ngăn được
    Ta vẫn mơ thấy người
    Vẫn đôi lần lẩm cẩm
    Ôn lại từng yên vui)

    Nếu mai quên tất cả
    Ta sẽ chừa người ra
    Như bão đêm chừa lại
    Thật mong manh nhánh hoa.

  68. Nếu cứ mỗi lúc buồn

    Nếu cứ mỗi lúc buồn
    Tôi đi đào giếng
    Thay vì viết lung tung
    Thì vài hôm đã đủ
    Để tưới rừng xanh thêm
    Nếu mấy lúc quá buồn
    Mà tôi đi cuốc đất
    Thay vì khóc rưng rưng
    Thì đồng xanh đã sẵn
    Để gieo mùa
    Phân vân.
    Nếu mấy lúc quá buồn
    Mà tôi đi nhổ cỏ
    Thay vì nói lung tung
    Thì đồi hoang sẽ trọc
    Như chưa từng mùa xuân
    Làm bài xong
    Chưa lưu
    Máy bỗng nhiên vụt tắt
    Có một người thở hắt
    Ngoài trời thì đã thu.

  69. Chẳng sao cả, chẳng buồn sầu chi cả

    Phải căng mắt để nước đừng rơi xuống
    Buồn làm chi, tất cả cũng qua rồi.
    Chẳng sao cả, chẳng giận hờn chi cả
    Nghĩ về nhau, thương không hết nữa là
    Chỉ đau đớn vì cũng nhiều mộng ước
    Địa mạc còn mơ mãi một lần hoa.
    Chẳng sao hết, chẳng đợi chờ chi hết
    Ta nhốt người nơi dĩ vãng ta rồi
    Nếu nhớ quá ta sẽ tìm chỗ vắng
    Bới ngọt ngào trong ký ức ra chơi
    Chẳng sao nữa, chẳng giày vò chi nữa
    Người mà vui ta cũng thấy yên lòng
    Nếu người buồn, cứ để cho ta biết
    Rồi ta xem mình có chết đi không.
    Chẳng sao cả, chẳng buồn sầu chi cả
    Sớm mai ra thấy nắng ở trên đầu
    Người ta vẫn còn yêu nhau như thể
    Hết đời này không tính chuyện chia xa.

  70. Em đừng khóc, can cớ gì phải khóc

    Chuyện qua rồi người ạ
    Những dòng sông và những cánh buồm
    Mây của trời xanh đầu tháng hạ
    Giờ đều là những ký ức thê lương.
    Em đừng khóc can cớ gì phải khóc
    Chúng ta đâu phải những kẻ phi thường
    Tình say đắm những ngày đầu tiên ấy
    Giữ làm sao nguyên vẹn giữa đao thương.
    Em đừng khóc can cớ gì phải khóc
    Gừng vẫn cay, muối vẫn mặn đấy mà
    Truông ngàn ấy dẫu trăm mùa có héo
    Thì gió chiều vẫn nhớ một lần hoa
    Em đừng khóc ta xin em đừng khóc
    Nước mắt em rỏ buốt vết lòng ta
    Lối trường sinh đỏ quạch sắc đan sa
    Nẻo địa ngục leng keng đồng bạc tiễn
    Em đừng khóc những chuyện buồn miên viễn
    Kẻo mai sau cạn hết những nguồn cơn
    Cách lìa nhau là một chuyện bình thường.
    Em đừng khóc, can cớ gì phải khóc.

  71. Buồn rất buồn

    Chiều nay ta nghe có con chim nhỏ khóc trên đỉnh giáo đường
    Thèm quay lại phố núi mờ sương
    Đi theo con đường mòn vào rừng và chẳng bao giờ quay lại…
    Chúng ta đã một cách nào đó làm tệ đi thực tại
    Bụi trên áo ta rơi vấy cả đoá hoa rồi
    Cái tôi của chúng ta nóng như lửa A Tỳ
    Làm đổ héo đồng cỏ xanh vừa lên
    Hút cạn đi những giọt sương vừa chớm
    Tình yêu của chúng ta dành cho nhau ít hy sinh và nhiều đau đớn
    Ta cầm tay hôm nay mà lo đến mai sau, lo đến những chia lìa
    Ta yêu người này mà còn tiếc người kia
    Ta không chọn ai, chỉ chọn cho mình kết cục nào dễ dãi
    Khó quá ta bỏ qua, không không được thì ta dại…
    Nếu chúng ta còn tiếp tục sống trên mặt đất này
    Có thể nào hãy vì nhau mà chọn cách đắp xây?!

  72. Ngủ vùi một vạn mùa đông

    Ừ,
    Thôi
    Người cứ đi đi
    Đã không định ở
    Lấy gì giữ đây…
    Hứa rằng người sẽ đi ngay
    Và đừng trở lại lối này
    Được không?!
    Ngủ vùi một vạn mùa đông
    Đến khi tỉnh dậy chỉ mong quên người.

  73. Tình yêu nào qua nổi được trăm năm

    Rồi cũng đến lúc phải đi
    Chứ ở lại thì
    Cũng khổ
    Rồi mình cũng phải bỏ nhau lần nữa
    Mà lần này là bỏ thật, bỏ luôn.
    Vẫn hiểu mình phải khi nắm khi buông
    Vì người đó cũng lúc buông, lúc nắm
    Nhưng vẫn cứ có điều gì buồn lắm
    Như sớm mai thức đậy đã mùa đông.
    Đừng hỏi hoài rằng có đớn đau không
    Dẫu ta chẳng phải là người ở lại
    Người ở lại luôn là người bị hại
    Kệ kẻ đi cũng nát hết trong lòng.
    Nhưng ta vẫn sẽ đi mà
    Ta vẫn
    Tình yêu nào qua nổi được trăm năm.
    Rồi ta cũng sẽ quên mà thanh thản
    Dẫu đôi khi còn tha thiết âm thầm.

    Đôi khi hỏi, thực chỉ mong đừng đáp
    Ta rõ rồi, lòng cũng trải bao phen
    Nhưng chén đắng phũ phàng và quên lãng
    Cạn nhiều lần mà sao vẫn chưa quen
    Có ngờ đâu tất cả buồn sầu của thế gian
    Một chiều nọ nhè đầu mình mà đổ xuống
    Thôi,
    Đi uống.
    Ái tình là một trò ngu
    Nào em, nhất chín nhì bù, chơi không?

    Chửi thề chẳng phải trò vui
    Chửi thề là để mình thôi cực lòng.

    Điều từng có hôm qua
    Hôm nay bỗng
    Như chưa từng hiện hữu
    Có những lúc ngỡ đớn đau đã đủ
    Ta đánh liều chơi một trận đảo điên
    Người là quả báo nhỡn tiền.

    Chừ bốn phía đã quá chừng giông gió
    Mình bên nhau xin giữ dạ khoan dung
    Hứa đi, trước lúc nổi khùng
    Thì suy ngẫm chuyện coi chừng mất nhau.

    Người không sao
    Ta không sao
    Nỗi buồn sâu hoắm thế nào cũng qua.

    Tay trơn trắng có lẽ vì ta dở
    Ta thương người mà có được người đâu
    Giờ chỉ còn một khối tim mòn vẹt
    Đã quá nhiều gió vội với mưa mau.

    Quá buồn thì phải làm sao
    Hay là đi kiếm chỗ nào khóc chơi?

    Ta lạy người, hãy quên ta
    Tìm đường khác mà đi
    Ở đây sóng gió bất kỳ…

  74. Vĩnh biệt

    Thôi tạm biệt và chắc là vĩnh biệt
    Những thiết tha mang bóng dáng một người
    Ta đã hiểu người khiến mình đau khổ
    Là người ta không cần có trong đời.
    Thôi tạm biệt và sẽ là vĩnh biệt
    Ta đã đi trọn vẹn với người rồi
    Ta cũng đã nhận về mình tất thảy
    Những ngày dài không có bóng niềm vui
    Thôi tạm biệt
    Chắc chắn là vĩnh biệt
    Ta đóng vai cao thượng cũng chán chường
    Ta đâu thể giam lòng mình mãi mãi
    Hẹn vu vơ như kẹo độc tẩm đường.
    (Chết vì chờ là cái chết bi thương)
    Thôi tạm biệt. Vâng thưa người, vĩnh biệt
    Đừng nhân danh dĩ vãng để trình bày
    Ta cứ tưởng dù chẳng yêu thì cũng
    Nghĩ cho nhau trong những chuyện thế này.
    Chào tạm biệt. Và cuối cùng. Vĩnh biệt.
    Cuộc phai tàn n dừng lại ở đây.

    Phải mà còn có kiếp sau
    Thì n cho vẫn gặp nhau trong đời
    Chia đều bể khổ nguồn vui
    Chia cùng chén rượu bùi ngùi tỉnh say
    Chia nhau trọn ánh trăng này
    Và chia tất thảy cuồng say, phũ phàng.

  75. Mừng em rời khỏi cuộc yêu này

    Có những lúc nói gì cũng là sai
    Làm gì cũng sai
    Và nghĩ gì cũng sai be sai bét
    Buồn
    Chắc chết!

    Em ơi bài thơ tình chiều qua tôi viết
    Chắc giờ em đem thả gió bay
    Mừng em rời cuộc yêu này
    Trở về với những loay hoay rất người.

  76. Ta yêu người một mình thôi

    Sài Gòn này không còn là của đôi ta
    Sài Gòn của người một mình thôi
    Sài Gòn của ta một mình thôi
    Hai đứa chia chung một khung trời
    Mà tuyệt mù cách biệt.
    Ta chia nhau một vầng trăng
    Mà nhớ nhau kinh khiếp.
    Người đi đi.
    Dù còn có những điều người chẳng bao giờ biết.
    Cứ để ta yêu người một mình thôi
    Những cây me trên đường Thi Sách
    Vẫn hiền ngoan ngón lá vẫn thật thà
    Những cây me trên đường Nguyễn Du
    Cũng vậy.
    Chúng biết gì chuyện hai đứa mình xa?
    Quán cà phê định mệnh mùa thu
    Giờ chỉ còn là một kỷ niệm không tiện nhắc
    Vỉa hè lũ cá bay
    Cốc sấu đá ngọt ngay
    “Những ngôi sao to bằng cái đĩa tây”
    Lời người vẫn còn đu đưa trong vòm lá
    Ta yêu người một mình thôi.
    Ta yêu người một mình thôi
    Lắm khi ngỡ đã hết rồi
    Mà chưa!
    Và người sẽ chẳng bao giờ hiểu nổi
    Chuyện chưa bưa sao chợt kết nửa chừng.
    Tình giản dị ta giữ yên vậy nhé
    Giờ cuồng say đã hoá nỗi bao dung.

  77. Như qua sông rồi phải đốt cây cầu

    Biết làm gì để lòng nguôi gió bão
    Phút nhìn nhau mà thấy vẫn thương nhiều
    Biết làm gì để mình quên tất cả
    Để thôi nhầm chuyện cũ với tình yêu.
    Giờ sao nhỉ, có tiếc ngày xưa lắm
    Thì hôm nay cũng là chuyện khác rồi
    Trà ngon mấy châm vài tuần rồi cũng lạt
    Một bông hoa sao sống vạn cuộc đời
    Làm sao để lòng mình thôi khắc khoải
    Quên hẳn đi ngọt đắng đã cùng nhau
    Và đành lòng với điều không hiểu được
    Như
    Qua sông rồi
    Phải đốt cây cầu…
    Vì thương nhau quá phải dừng
    Biết nhau thanh thản thì mừng cho nhau
    Có đau, là tự mình đau.
    Ngủ ngoan nào cố nhân ơi
    Ngủ đi đừng giận những lời yêu xưa
    Chúng mình quên được nhau chưa?
    Hay còn tuyệt vọng như vừa qua nhau?!
    Cả hôm xưa lẫn hôm mai
    Thôi đành gửi lại cát dài núi xanh
    Đã không thành, sẽ không thành.

  78. Về đi ta giữa miền xanh

    Trải qua đôi cuộc đoạn trường
    Ngỡ như mình đã tử thương mấy lần
    Lòng yêu đã chớm phân vân
    Người ta rốt cuộc chẳng cần có nhau.
    Dẫu thương lắm mộng ban đầu
    Thì thiêng liêng ấy giờ lâu còn tàn
    Bên nhau rồi mới hoang mang
    Xa nhau rồi mới ngỡ ngàng vì đau
    Cùng qua mấy bận bể dâu
    Rồi trong đời nó cũng đâu có mình.
    Tự ta cạn chén đoạn tình
    Bỗng nghe nước mắt chùng chình chảy quanh.
    Về đi ta giữa miền xanh
    Để cho hoa lá chữa lành vết thương

  79. Thiết tha này… chắc để dành

    Mình giờ đã vắng nhau lâu
    Hương yêu dấu cũng bắt đầu lãng quên
    Xưa ngại lạ, giờ ngại quen
    Giấc mơ đã mất ai đền cho ai
    Đền luôn sợi vắn sợi dài
    Lấy nhau không đặng tóc mai dãi dầu.
    À ơi
    Vào giấc mơ sâu
    Thấy không dương liễu bên cầu
    Vẫn xanh
    Thiết tha này… chắc để dành.
    Người ngồi giữa cuộc đổi thay
    Lặng nhìn nước chảy mây bay, mỉm cười.

  80. Tạ ơn người đã thương ta mãi

    Đời quá chừng buồn tri kỉ ạ
    Cảm ơn người đến bạn cùng ta
    Coi vậy chứ mà ta yếu đuối
    Chỉ sợ loay hoay đã kịp già
    Tạ ơn người đến cùng ta hát
    Những lời mộng mị những lời say
    Tạ ơn người đã thương ta mãi
    Dẫu lắm khi mình dạ đó đây
    Tạ ơn ngẫu nhĩ ra vàng đá
    Tạ ơn núi đứng để chờ mây
    Tạ ơn gì nữa?
    Thôi im nhé
    Chả lẽ tạ ơn suốt cuộc đời này?
    Đời đã mở lối vào mùa hội lớn
    Người sẽ trở về, ta sẽ ra đi
    Những lời hẹn cũng chỉ là để đó
    Giờ ngăn chia biết có nhớ thương gì…

  81. Cho H.

    Hãy đi đi
    Hãy đi đi
    Bước theo tiếng gọi thầm thì chân mây
    Tạm xa những cuộc vui vầy
    Lang thang núi nọ sông này mình ên.
    Chỉ cần gọi một cái tên
    Xa sau cũng đủ rộn lên ngàn lời
    Chỉ cần gieo một tiếng cười
    Sẽ hay đâu đó còn người tri âm
    Chỉ cần cúi xuống dòng sông
    Trời xanh bất diệt sẽ lồng bóng ta
    Chỉ cần nhớ một thiết tha
    Thì dù ngắn ngủi vẫn là trăm năm
    Hành trang còn chỗ nào không?
    Trái tim ta đó
    Xin cầm mà đi.
    Mình dường đã ngủ trăm năm
    Sớm mai thức dậy thấy nằm trong mây
    Lạ lùng thay, đớn đau này…

Xem thêm :  Tus tâm trạng vui vẻ, hài hước thả thính ❤️ stt vui nhộn


[Mixtape #2] Thơ Nguyễn Thiên Ngân ft. nhạc Lê Cát Trọng Lý


\

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống
Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button