Kỹ Năng Sống

Tà áo trắng

Bạn đang xem: Tà áo trắng Tại Website chongthamvietnam.vn
Bạn đang xem: tà áo trắng Tại Website chongthamvietnam.vn

” Một chiều lang thang bên dòng Hương Giang , tôi gặp một tà áo tím ” … Ca từ trong một tác phẩm của nhạc sĩ Hoàng Nguyên lâng lâng trong tôi , khi tôi lang thang vào một buổi chiều bên dòng Hương Giang thương yêu . Nhưng tà áo dài tôi bắt gặp không phải màu tím Huế thủy chung , mà là màu áo trắng tinh khôi của một thời Đồng Khánh . Tôi nhìn thấy em trong tà áo dài trắng ấy , tà áo dài mà một thời tôi đã gắn bó , đã yêu thương , và cũng đã nhiều lần dại khờ ước ao rằng mình sẽ thay màu áo khi ” lớn lên ” . Thế nhưng trong suốt quãng đường đời tôi đã đi qua , lòng luôn thấy bồi hồi khi bắt gặp lại tà áo trắng , cho dù giờ đây , tôi khó khoác lên mình màu áo trắng huyền nhiệm ấy , do dấu vết của thời gian đã khắc ghi quá nhiều trên thân thể của mình . Em đang ngây thơ tạo dáng trước ống kính , nhưng không phải là ống kính của đài truyền hình hay ống kính của nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp , mà là trước ống kính của bà mẹ xấp xỉ lục tuần như tôi .

Thỉnh thoảng tôi nghe tiếng bà mẹ cất lên vang vọng : ” Đứng xích qua bên ni một tí , nghiêng cái nón , ngẩng mặt lên cho mạ chụp con ơi !! ” .Cái chất giọng Huế đậm đặc của bà mẹ làm tôi xao xuyến bâng khuâng trong thoáng chốc . Cho dù xa Huế rất lâu , nhưng giọng Huế , âm sắc Huế , món ăn Huế và tất cả những gì về Huế đều ngự trị trong tôi ở một góc rất riêng trong trái tim mình , dù trái tim ấy mang nhiều dấu vết nghiệt ngã của thời gian . Tôi đưa máy ảnh lên , cùng nhìn ngắm em trong tà áo trắng ấy , để ghi khắc lại một hình ảnh mà tôi đã tìm thấy tôi trong đó . Hình ảnh của em ngày nay không còn thuần chất của một cô gái Huế ngày xưa ấy , nhưng nhan sắc trong hình ảnh này pha lẫn thời xa xưa của tôi và hiện tại của em . Tôi vẫn thích nhìn ngắm một hình ảnh tự nhiên , thuần khiết , không phải của các diễn viên xinh đẹp , hay các người mẫu nổi tiếng , mà hình ảnh của em dung dị đời thường . Hình như em đã nhìn thấy tôi chụp ảnh trộm , nhưng em mỉm cười liếng thoắng : ” Dì qua bên ni chụp bóng cho con nì ” . Tôi ngỡ ngàng !!!!! Giọng Huế của em không pha lẫn bất cứ chất giọng nào . Rồi ngôn từ ” chụp bóng ” chỉ có người Huế chúng tôi mới hiểu được . Ôi ! Thân thương biết bao , tôi tìm thấy tôi của ngày nào .Tôi của ngày nào ngày hai buổi áo trắng đến trường , tà áo trắng đua chen cùng nhau trên con đường Lê Lợi huyền thoại của hai trường Quốc Học và Đồng Khánh Huế . Những tà áo trắng tung bay trong gió , làm níu bước chân tôi , vội vàng đưa tay giữ lại tà áo dài trước những ngọn gió tinh nghịch ấy . Tay cầm nón bài thơ nghiêng nghiêng che ánh nắng , sợ nắng xuân làm rám đôi má hồng của tuổi dậy thì . Có lúc tay phải buông vành nón để giữ chặt đôi tà áo khỏi tung bay trước gió . Gió ngược chiều tà áo trắng bay bay , Nón nghiêng vành O vịn có một tay , Còn tay nữa ngăn gió lùa nghịch ngợm . Răng mà đằm thắm , răng mà dễ thương đến như rứa !!!! Cứ như vậy đàn bướm trắng chúng tôi tung tăng theo ánh nắng xuyên qua hàng cây hai bên đường , làm nao lòng thi nhân mặc khách , làm thổn thức những trái tim ngây ngô của những chàng trai Quốc Học thời bấy giờ . Ríu rít như đàn chim non vừa vỗ cánh bay , tung tăng như đàn bướm , chúng tôi đi dọc theo đường Lê Lợi , rồi bước chân lên cầu Trường Tiền , chiếc cầu đi vào thi ca nhạc họa , chiếc cầu đi vào sâu thẳm của lòng người dân xứ Huế . Màu trắng hòa quyện trên cầu , bên dưới là màu xanh biếc của dòng sông Hương , lặng lờ trôi . Bức tranh thủy mặc đẹp tuyệt vời !!!!Bước qua cầu , tôi đi vào cửa Thượng Tứ để về nhà . Con đường thành nội quen thuộc níu bước chân tôi những ngày thơ dại ấy , vẫn tiếp tục trong tôi những nốt trầm dìu dặt mỗi lúc tôi trở về Huế , về thăm lại quê hương , thăm mồ mả tổ tiên , thăm ngôi nhà cha mẹ , nơi tôi đã từng sống , từng lớn lên , rồi thành nhân và thành danh .Con đường êm ả , không xô bồ , náo nhiệt như thành phố tôi đang sống , vẫn ru tôi vào miền thăm thẳm của ký ức ngày nào . Nhưng sự thay đổi theo nhịp sống giờ đây đã làm mất đi ít nhiều nét trầm mặc cổ kính của một thời đã xa quá là xa . Đâu rồi hình ảnh nam thanh nữ tú buổi sáng ngồi trong quán café Tôn , lặng lẽ thưởng thức những giọt café thơm đắng nồng nàn . Đâu rồi những tà áo dài lam lũ , gánh trên đôi vai người mẹ , người chị những gánh hàng rong , bún bò thơm nức mùi sả ruốc , cơm hến đủ màu sắc của quê hương , cay nồng của ớt …, gánh bánh bèo , nậm , lọc ….những món ăn ghi khắc trong tim những người con xứ Huế . Bây giờ tìm đâu cho thấy ngày xưa ấy !!!!! Em đã gói trong ni cả một trời Xứ Huế Một chút mưa , một chút nắng , một chút mây , Đỉnh Ngự Bình một chút gió heo may , Đủ để nhớ để thương về xứ Huế …

Xem thêm :  Những câu nói hay về nụ cười: top 80+ danh ngôn hay

BS MAI BĂNG THANH
Tháng 9 năm 2012

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải…


Giấc Mơ Tà Áo Trắng | Thiện Nhân | Vietnam Top Hits


Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống
Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống

Related Articles

Back to top button