Kỹ Năng Sống

Nếu anh chưa lấy vợ, em chưa lấy chồng – real vân thượng

Bạn đang xem: Nếu anh chưa lấy vợ, em chưa lấy chồng – real vân thượng Tại Website chongthamvietnam.vn

Tình cảm được khắc sâu nhất, cho dù thời gian có chuyển rời, vẫn không thể quên. Tiêu Duật Kỳ qua bao nhiêu năm tháng vẫn đi tìm một người con gái, em gái của anh Tiêu Sênh. Vì đi tìm cô, anh đã đổi tên thay họ, thành một đại minh tinh Kỳ Dục. Tư Ngôn xuất hiện, khiến khung trời tối tăm của anh mang đến một tia ánh sáng. Cô rất phiền phức, biết nũng nịu, biết bám gót, sử dụng rất nhiều chiêu thức, chỉ vì cô đối với anh là tiếng sét ái tình. Anh không cách gì chống lại sự nhiệt tình của cô, lại bỗng nhiên biết được, người con gái khiến anh đánh mất cả bản thân mình, lại có thể… Đối mặt với sự thật kinh khủng, anh rốt cuộc nên lựa chọn thế nào? Anh nói: Tôi có thể đem con tim cho em, nhưng, xin lỗi, chúng ta không thể bên nhauTạo hóa đôi khi muốn dồn người ta đến chân tường nhưng lại cho một lối đi, dù thế nào thì thoát đi cũng không dễ dàng gì, ở lại cũng không được. Vẫn là phải gánh chịu một ít đau khổ, đắng cay.Nếu anh chưa lấy vợ, em cũng chưa lấy chồng chính là như vậy:Anh vì chữa bệnh cho mẹ và tìm người em gái bị thất lạc từ năm tám tuổi mà từ bỏ tên tuổi thật, trở thành một người lạnh lùng, tham gia giới giải trí với bao bon chen áp lực.Cô xinh đẹp, vui tươi, con của một diễn viên nổi tiếng, trở thành người hóa trang cho anh. Cô yêu anh ngay từ lần gặp đầu tiên. Còn anh bàng hoàng sao thấy cô giống người em thất lạc của mình.Tình cảm nảy sinh, cô đã sưởi ấm con tim u tối bao năm của anh. Mọi chuyện cứ ngỡ sẽ hoàn hảo khi anh tìm được em gái và tình cảm hai người vượt qua mọi sóng gió chốn showbiz.Nhưng sự thật lại hoàn toàn ngược lại những gì họ nghĩ, cô mới chính là con gái ruột của mẹ anh và anh…

“Ting…” thang máy đã đến, Kỳ Dục cuối cùng cũng từ trong hồi ức quay trở lại, nhìn cửa thang máy trước mặt từ từ mở ra, anh sải bước ra khỏi thang máy. Đó chính là lần gặp gỡ đầu tiên của anh và Tư Ngôn, anh cảm thấy cô thật giống A Sênh, vì vậy ngay lần đầu tiên anh đã nhớ được tên người hóa trang của mình, mà Tư Ngôn… Kỳ Dục nhíu mày, cô dường như rất cởi mở, chẳng qua mới gặp nhau một lần mà có thể bám lấy anh như thân quen.Suy nghĩ dừng lại đó vì anh đã nhìn thấy cô đang đứng cạnh xe của anh, Tư Ngôn ra sức vẫy vẫy tay, anh đưa tay bóp trán, lẽ nào hôm nay thật sự phải cùng cô đi ăn KFC?Tư Ngôn hôm nay ăn mặc rất đơn giản, áo phông màu xanh nhạt và quần bò, mái tóc dài vẫn buông tự do ở phía sau lưng, trên mặt là nụ cười đáng yêu, cô nhìn thấy Kỳ Dục bước tới, vội vàng chạy lại đứng trước mặt anh: “Kỳ Dục, anh đến rồi”. Vẫn là dáng nghiêng nghiêng đầu, môi khẽ cong lên, ánh mắt long lanh. Kỳ Dục bước qua cô đến chỗ xe của mình: “Cô có việc gì không?”.Tư Ngôn không so đo với thái độ lạnh nhạt của anh, nhanh chóng bước đến bên cạnh xe: “Không phải trong điện thoại nói rồi sao, đưa em đi ăn KFC”. Tư Ngôn nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm của Kỳ Dục, bĩu môi: “Tai của anh dùng để làm gì vậy?”. Khi Kỳ Dục còn chưa quay đầu nhìn cô, cô liền vội nói: “Kỳ Dục Kỳ Dục, anh là tốt nhất, em từ khi sinh ra cho đến bây giờ chưa được ăn KFC, anh đưa em đi được không?”. Cô nheo nheo mắt, đôi môi hồng hơi mím lại, khuôn mặt cầu khẩn, hai bàn tay mười ngón đan vào nhau không ngừng xoa xoa.Kỳ Dục quay đầu nhìn thấy bộ dạng của Tư Ngôn, tức thời không biết nói gì để từ chối, cắn răng mở cửa xe, ngồi vào trong, nhìn thấy Tư Ngôn miệng cười ngồi vào trong xe, anh liền hiểu bản thân quả nhiên không được tin bộ dạng đáng thương của cô.Kỳ thực, Tư Ngôn thực sự có phần giống với em gái anh đã mất tích nhiều năm trước, ánh mắt Kỳ Dục có chút hoang mang, khi A Sênh còn nhỏ muốn đòi cái gì đều có bộ dạng đáng thương như vậy, anh chưa bao giờ có bất cứ sự kháng cự nào đối với bộ dạng như vậy của A Sênh, hóa ra, khi đổi sang một người khác, cũng động tác ấy vẫn có ảnh hưởng lớn tới anh như vậy… Tư Ngôn đưa tay lấy ba lô sau lưng đặt lên đùi, đang muốn thắt dây an toàn thì phát hiện ba lô đã trôi xuống chân, cô cúi xuống nhặt, ngón tay vô tình chạm vào ngón tay người đàn ông ngồi bên cạnh, không giống với sự ấm áp trong tưởng tượng của cô, ngón tay của Kỳ Dục vô cùng lạnh, băng cũng chỉ lạnh đến như vậy.Cô hơi nghiêng đầu, nhìn đôi mắt cụp xuống, một lần nữa thấy hai mí mắt của anh, ngoài lúc hóa trang ra, cô thường không nhìn thấy hai mí mắt được ẩn giấu sâu bên trong, từ góc độ này, hàng lông mi dày tạo thành một bóng râm dưới mắt, Tư Ngôn không khống chế được đưa tay chạm lên hàng lông mi, cười hắc hắc: “Lông mi của anh thật đẹp”.Kỳ Dục vốn muốn giúp cô nhặt đồ không ngờ lại bị cô vô tình chạm vào, anh không quen động chạm tay chân với người khác, lập tức cầm ba lô lên, ngồi thẳng lưng, hơi lùi về phía sau, tiện tay ném ba lô cho Tư Ngôn, lạnh lùng nói: “Dây an toàn”.“Ừ.” Từ Ngôn đáp một tiếng, ngượng ngùng thu tay lại, lúng túng đưa tay xoa xoa mũi, rồi nhanh chóng thắt dây an toàn, sau đó ôm ba lô trước ngực, nhìn Kỳ Dục cười tươi: “Xong rồi”.Kỳ Dục đạp lên chân ga, chiếc xe nhanh chóng rời khỏi bãi đỗ xe, hướng ra bên ngoài thẳng tiến.Trời đã về khuya, ánh đèn bên đường lay động, khác hẳn tình trạng giao thông đông đúc lúc ban ngày, xe trên đường đã thưa thớt, vì vậy họ cứ thẳng tiến, Kỳ Dục nắm tay lái, ánh mắt vô tình liếc qua người con gái ngồi bên cạnh, suy nghĩ giây lát cuối cùng lên tiếng: “Cô có chắc muốn dùng KFC cho bữa khuya?”. Theo anh biết, loại đồ ăn trong các cửa hàng ăn nhanh đa phần không được sạch sẽ cho lắm, hơn nữa, một cô gái như Tư Ngôn, làm sao có thể từ bé đến lớn chưa từng được ăn những thứ đó chứ.Ánh mắt Tư Ngôn từ ngoài cửa sổ thu lại, quay đầu nhìn Kỳ Dục, che miệng khẽ cười: “Kỳ Dục, lẽ nào anh muốn mời em ăn món khác?”. Kỳ Dục thoáng lặng đi, anh vốn không hề nói muốn mời cô đi ăn. Không biết từ đâu mà cô lại có ảo tưởng này! “Có điều”, Tư Ngôn bỗng nhiên buồn rầu thở dài, nhíu mày. “Em không lừa anh, em thật sự là chưa bao giờ được ăn KFC, từ nhỏ đến lớn, Tư… haizzz, mẹ em chưa bao giờ cho phép em ăn những thứ như vậy, anh không thể tưởng tượng được sự bi thương trong những năm tháng tuổi thơ của em đâu.” Cô thật sự không lừa anh, anh khó mà tưởng tượng nổi phương thức giáo dục mà cô được tiếp nhận, loại đồ ăn này trong con mắt của một số người là thứ bỏ đi, không thể tồn tại trong mắt họ.Kỳ Dục dường như thật khó để tin lời cô, bất giác quay đầu nhìn vào mắt Tư Ngôn, kỳ thực những điều anh biết về cô chỉ qua Trình Hải An giới thiệu, cô được tiếp nhận nền giáo dục tiên tiến ở nước ngoài, có tương lai, lại chưa đầy hai mươi tuổi. Anh chuyển suy nghĩ liền thấy thoải mái hơn, từ khi nào anh lại để ý đến lời nói của một người như vậy? Bất kể thế nào thì cũng chỉ là việc của người khác mà thôi.Tư Ngôn thấy Kỳ Dục không nói gì, bèn nói lại lần nữa: “Thật đấy, em không hề lừa anh”.“Ừ.” Kỳ Dục khẽ đáp một tiếng, rõ ràng không có ý tiếp lời cô.Tư Ngôn không biết mình đã đắc tội gì trước mặt người đàn ông này, khiến anh ta đến một câu cũng không muốn nói, trong lòng có chút không thoải mái, có điều lại nghĩ đến tính cách khó chịu thời gian qua của anh liền tiêu tan bực bội, có một số việc, từ từ rồi sẽ hiểu, một lời không thể nói hết giống như ăn một miếng không thể béo ngay được.Thế là, cô không để ý đến thái độ lạnh lùng của Kỳ Dục, tự cười với mình. Kỳ thực, không biết lý do gì mà mỗi lần ở gần Kỳ Dục, cô luôn có một cảm giác thích thú kỳ lạ, mặc dù anh lạnh lùng, cô vẫn vui vẻ chịu đựng, suy cho cùng anh là đồng nghiệp, lại chẳng tỏ vẻ ân cần niềm nở với người con gái khác. Đang mải nghĩ thì từ xa cô nhìn thấy ánh đèn chiếu sáng lấp lánh của biển quảng cáo, hưng phấn nói to: “Kia là KFC ư? Kỳ Dục, đi ăn KFC, đi ăn KFC”. Kỳ Dục nhìn bộ dạng ngốc nghếch của Tư Ngôn, sau đó dừng xe bên đường, đưa tay lên xem thời gian: “Mười giờ”. Anh nhìn Tư Ngôn: “Cô tự đi đi”.Tư Ngôn quay đầu nhìn Kỳ Dục: “Anh không đưa em đi sao?”“Tại sao tôi phải đưa cô đi?” Kỳ Dục hỏi lại, có chút khó chịu chỉnh y phục của mình. Anh vốn dĩ không có nghĩa vụ phải giúp cô làm những việc cô muốn, đưa cô đến chỗ này là anh đã tận tình tận nghĩa rồi.Tư Ngôn lặng lẽ tháo dây an toàn, cúi đầu đẩy dây đai ra phía sau lưng, buồn rầu nói: “Em vốn không nên bắt anh làm những việc mà anh không thích”. Cô dường như khẽ thở dài, sau đó ngẩng đầu, trên mặt lại là nụ cười quen thuộc: “Được rồi, em xuống xe, anh về nghỉ ngơi sớm nhé”. Nói xong, ôm ba lô mở cửa xe, bước ra ngoài, trước khi đóng cửa xe một khắc, cô vẫy vẫy tay, nói rất chân thành: “Tạm biệt”.Kỳ Dục nhìn cô xuống xe, đeo ba lô lên, sau đó hướng về cửa hàng KFC ngập tràn ánh đèn thẳng bước, anh đưa tay kéo cổ áo, bỗng nhiên cảm thấy hơi nóng, anh vặn điều hòa trong xe xuống thấp, cảm nhận được làn gió mát lạnh thổi lên mặt, anh tỉnh táo trở lại đạp chân ga, lái xe rời khỏi chỗ đó.Tư Ngôn nghe thấy tiếng xe rời đi phía sau lưng, chân hơi dừng lại, cuối cùng vẫn bước về phía cửa hàng KFC mà mình đã chờ đợi từ lâu.Trong cửa hàng đèn sáng trưng, Tư Ngôn đẩy cửa bước vào, vì không còn sớm nên bên trong có phần vắng vẻ, chỉ có vài người lẻ tẻ ngồi ở góc phòng, trên bàn của một số người thậm chí còn chất đầy sách, nhìn thấy vậy Tư Ngôn trố mắt đứng nhìn, cô không hề biết rằng cửa hàng KFC cũng là một nơi tự học tốt như vậy.Tư Ngôn nhìn những học sinh đó chăm chỉ phấn đấu, thi thoảng hớp một ngụm cà phê để bên tay, không khỏi than nhẹ một tiếng, quả nhiên, giáo dục trong nước và ở nước ngoài khác nhau, nghĩ đến việc cô từng thức đêm chiến đấu. Nỗi thương cảm vừa bị người ta “vứt bỏ” lập tức được thay thế bằng sự hưng phấn, cô hào phóng gọi một xuất family bucket và một cốc Sprite lạnh, bê chiếc khay màu vàng chọn đại một chỗ bên cửa sổ ngồi xuống, xoa xoa tay vài cái, rồi nhanh chóng cầm một miếng thịt gà trong hộp to cho vào miệng.Tư Ngôn mắt lim dim, chậm rãi nhai, kỳ thực, có một số thứ khi đạt được rồi mới phát hiện thật ra rất bình thường… Cô giải quyết tiếp mấy miếng gà nữa, sau đó dùng những ngón tay đầy dầu mỡ cầm cốc Sprite lên, uống một ngụm lớn, cô sảng khoái thở mạnh một hơi. Có thể no bụng là tốt rồi, quá nửa ngày hôm nay cô chưa ăn gì, mặc dù phần gà rán trước mặt khiến cô hơi thất vọng nhưng cô vẫn cảm thấy nên giải quyết hết chúng.Sau khi ăn no uống đã, cô giơ bàn tay đầy dầu mỡ lên nhìn, phát hiện đã quá mười rưỡi rồi, liền đứng dậy ra nhà vệ sinh rửa tay. Khi quay ra cô vẫn thấy mấy học sinh rất chăm chú, không kìm được một lần nữa thở dài cho sự bi thảm của nền giáo dục trong nước.Bước ra khỏi cửa hàng KFC, Tư Ngôn cảm thấy một làn khí nóng ập đến, bên trong là từng cơn gió mát của điều hòa, bên ngoài là cái nóng hầm hập của gió tự nhiên, đương nhiên là không thể so sánh với nhau. Suy nghĩ rất lâu, cô vẫn quyết định từ bỏ việc gọi điện thoại cho “lão đầu tử” ở nhà, đành một mình nghĩ cách về nhà.Rất may có nhiều taxi, cô đưa tay định vẫy một chiếc thì phát hiện một con Bentley màu đen rất quen dừng trước mặt, sau khi ngẩn ra vài giây mới tỉnh lại, đây chẳng phải là… Cửa kính xe bên ghế lái từ từ hạ xuống, một làn gió mát lành nhanh chóng phả vào người Tư Ngôn, khiến cô thoải mái khẽ run lên, sau đó cô nghe thấy một giọng nói vô cùng dễ chịu: “Vào đi”.

Từng chiếc đèn neon được bật, cả khán phòng nhanh chóng chiếu sáng. Xung quanh khán phòng treo kín những tấm poster khổ lớn, mà nhân vật trên poster đó chỉ có một người, dáng cao gầy, cơ thể rắn chắc, đường nét rõ ràng, đôi môi mím chặt, đôi mắt màu hổ phách, và mái tóc ngắn màu hạt dẻ, minh tinh hiện nay đang nổi như cồn chính là người này.Ngay sau đó, nữ MC nổi tiếng thông minh đứng trước máy quay, trên khuôn mặt từ từ nở nụ cười diễm lệ: “Các vị quan khách, chúc buổi tối vui vẻ, chào mừng các vị đến với Chuyện người nổi tiếng, tôi là người dẫn chương trình Cao Nhã Tịnh”.Hàng ghế khán giả bên dưới không còn một chỗ trống, chẳng cần phải nghĩ cũng biết họ vì ai mà đến, Cao Nhã Tịnh không dừng lại lâu, nói tiếp: “Xem chừng tình hình khán phòng như muốn nổ tung, thiết nghĩ mọi người đều biết vị khách mời hôm nay của Chuyện người nổi tiếng là ai rồi, tôi cũng không làm mất thời gian của mọi người nữa, sau đây xin mời…” Lời chưa dứt, cả khán phòng vỗ tay vang dội cùng tiếng huýt sáo chói tai, Cao Nhã Tịnh nhếch môi cười, cái tên này cô còn chưa kịp nói ra khỏi miệng. Cô mỉm cười ra hiệu mọi người yên lặng: “Nếu mọi người đã không thể chờ đợi thêm, vậy thì chúng tôi xin mời Kỳ Dục”. Âm cuối của câu nói bị tiếng huýt gió chói tai át đi, một bóng đen cao từ hậu đài bước ra sân khấu, bộ quần áo giản dị phẳng phiu trên người anh ta dường như có cảm giác rất riêng biệt càng làm tôn thêm vóc dáng dong dỏng nho nhã, mái tóc ngắn màu hạt dẻ không có bất kỳ sự chải chuốt nào nhưng rất bắt mắt, đôi môi dường như mím chặt, cho dù mang vẻ lạnh lùng nhưng vẫn khiến khán giả hò hét không ngừng.Anh bước đến chỗ ngồi đã được bố trí sẵn, khẽ gật đầu, cất giọng trầm ấm: “Tôi là Kỳ Dục”. Lời giới thiệu đơn giản tới mức không thể đơn giản hơn, có lẽ là vì anh ta tin rằng mọi người đều quá quen thuộc mình, hoặc có lẽ anh ta không quen với kiểu trò chuyện thế này. Có điều, cho dù như vậy khán giả vẫn không hề phản đối, từng người từng người yên lặng trở lại, mắt không rời đại minh tinh – vị khách khó mời của chương trình.Cao Nhã Tịnh dường như rất hài lòng với cảnh tượng này, đưa tay mời Kỳ Dục ngồi xuống một bên ghế sofa đã được chuẩn bị sẵn, cô cũng tự ngồi xuống đối diện anh, nở nụ cười nhẹ nhàng: “Theo như tôi được biết, thì anh Kỳ Dục hình như chưa từng tham gia chương trình nghệ thuật tổng hợp nào, vậy tại sao Chuyện người nổi tiếng lại là ngoại lệ?”.Trong mắt Kỳ Dục dường như thoáng bối rối, mắt chớp chớp, chậm rãi nói: “Thực ra, cô cần câu trả lời thế nào?”. Anh nhìn người con gái xinh đẹp trước mặt mình, kín kẽ cau mày, vầng hào quang trong mắt người này quá rực rỡ, trực giác khiến anh không thích chút nào.“Ha ha…” Cao Nhã Tịnh cười ngượng nghịu, “Sớm đã nghe Kỳ Dục là người thẳng thắn, quả nhiên không sai”.Sau đó cô thoải mái hơn, các câu hỏi đa phần đều là người đại diện và Kỳ Dục chào hỏi, anh chỉ nhẹ nhàng khéo léo trả lời vài từ, thường xuyên lảng tránh các câu hỏi, Cao Nhã Tịnh mặc dù không hài lòng nhưng chương trình này được phát trực tiếp nên không dám tỏ thái độ. Khán giả trong khán phòng thì ngược lại, trong mắt họ, Kỳ Dục chính là người như vậy, một Kỳ Dục như vậy mới là người họ yêu thích.Sắp kết thúc chương trình, Cao Nhã Tịnh dường như không hài lòng với hiện trạng, bỗng nhiên đặt một câu hỏi không nằm trong kịch bản chương trình: “Tôi nghĩ, chỉ cần là fan của anh thì ai cũng muốn biết một chuyện, đối với anh, người phụ nữ quan trọng nhất là ai?”. Lời vừa thốt ra khỏi miệng, toàn bộ khán phòng lập tức im lặng đến một chiếc kim rơi cũng có thể nghe thấy tiếng. Cao Nhã Tịnh nghe thấy tiếng thở dài có chút nặng nề của Kỳ Dục ngồi đối diện, cô nhìn thấy cái nhíu mày của đạo diễn bên cánh gà dường như trách cô không nên hỏi vấn đề đó, đang lúc cho rằng Kỳ Dục sẽ không trả lời câu hỏi, định tự mình bào chữa thì không ngờ lại nghe thấy câu trả lời mà cô không hề nghĩ tới.“Trong cuộc đời tôi có hai người phụ nữ quan trọng nhất.” Kỳ Dục từ từ ngẩng đầu, ánh mắt sáng nhìn thẳng vào máy quay. “Một người là mẹ tôi, còn một người…”, anh dừng lại một chút, trong mắt dường như thoáng hiện lên sự bi thương, “là em gái tôi”.Cao Nhã Tịnh nhìn đạo diễn sắp nổi bão, vừa định nói lời kết thúc chương trình thì lại nghe thấy Kỳ Dục nói tiếp: “A Sênh, khi nào em về nhà?”. Trong lời nói mang đầy sự nhớ thương. Cô ngẩn ra, dường như rất khó có thể nhìn thấy một Kỳ Dục như vậy, tức thời không biết phải tiếp lời thế nào. Có điều chỉ trong nháy mắt, Cao Nhã Tịnh đã lấy lại tinh thần, nói: “Xem ra Kỳ Dục là một nam nhân rất quan tâm đến gia đình”.Kỳ Dục thu lại vẻ dịu dàng vừa thể hiện, bỏ micro xuống, gật đầu vói Cao Nhã Tịnh: “Đến giờ rồi, tôi có thể đi trước chứ?”. Trong lời nói mang khí thái cương quyết không thể từ chối. Cao Nhã Tịnh gật đầu, hướng về phía khán giả nở nụ cười khéo léo: “Thời lượng chương trình đã hết, Chuyện người nổi tiếng xin dừng tại đây, các vị quan khách, quý vị khán giả, hẹn gặp lại tuần sau”. Ánh đèn neon yếu dần, Kỳ Dục nhanh chóng đứng dậy, quay người đi về phía hậu đài.Cao Nhã Tịnh nhìn các fan vẫn đang cuồng nhiệt phía dưới khán đài khẽ cười rồi vội vàng đuổi theo, cuối cùng đến phòng thay trang phục thì gặp người đàn ông mặc bộ đồ màu đen, cô đưa tay vén gọn lại tóc, chỉnh trang phục rồi bước tới, sánh vai với anh, ngước nhìn, nở nụ cười tao nhã: “Kỳ Dục, sau họp báo có sắp xếp gì không? Có muốn…”, cùng đi ăn cơm. Cô chưa kịp nói hết câu thì từ trong túi áo Kỳ Dục vọng ra hồi chuông trong trẻo.Cô khẽ nhíu mày, dường như không thể tin nổi một người như Kỳ Dục lại có thể dùng nhạc chuông trẻ con như vậy. Kỳ Dục mặt không biến sắc, chậm rãi lôi ra từ trong túi áo chiếc điện thoại màu đen, câu hát “Thật lạ kỳ, thật lạ kỳ” kết thúc trong tay anh.Một giọng nói nũng nịu từ trong điện thoại vọng ra: “Kỳ Dục, Kỳ Dục, anh họp báo xong chưa? Đưa em đi ăn KFC”. Cùng với tiếng cười trong trẻo, điện thoại cũng tắt.Kỳ Dục hít sâu một hơi, bỏ điện thoại vào lại trong túi áo, nhìn Cao Nhã Tịnh: “Cô vừa nói gì? Nếu không có việc gì, tôi đi trước”. Cao Nhã Tịnh còn chưa kịp nói thì chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng Kỳ Dục dần khuất, giọng nói vừa rồi còn vẳng bên tai cô, người con gái đó là ai?Lúc trước Kỳ Dục đã nói qua với người đại diện Trình Hải An, khi kết thúc chương trình là thời gian tự do, anh tự mình ấn thang máy để xuống khu để xe. Nhìn những con số màu hồng giảm dần trên cửa thang máy, anh bỗng nhiên nghĩ lại cuộc điện thoại vừa rồi, người con gái đó nói muốn ăn KFC, anh bất giác nhíu mày, hình như họ mới quen nhau mới chỉ mấy ngày?Anh nhớ lần đầu tiên họ gặp nhau chính là tại phòng hóa trang. Trình Hải An nói người hóa trang cho anh đã có người mới, lại còn nói với bộ dạng thần bí rằng đó là một đại mỹ nhân, hơn nữa còn là một đại mỹ nhân không thể chạm vào, anh cười trừ cho qua chuyện, trong mắt anh, ngoài những người anh quan tâm, những người khác chỉ là một ký hiệu, một bộ da mà thôi.Đại mỹ nhân hóa trang không thể chạm vào đến muộn, hôm đó anh tham gia một buổi biểu diễn từ thiện, sắp đến lượt anh rồi mà người hóa trang vẫn chưa xuất hiện, Kỳ Dục bất giác nhíu mày, anh luôn là người đúng giờ, đối với người lãng phí thời gian thực sự không có thiện cảm, thế là chưa kịp gặp mặt mà anh đã có ấn tượng rất xấu.“Ái, xin lỗi, xin lỗi, xin nhường đường, cảm ơn!” Giọng nói trong trẻo như châu ngọc bỗng nhiên vang lên giữa phòng hóa trang đầy tạp âm, khiến Kỳ Dục bất giác ngẩng mặt lên nhìn về nơi phát ra âm thanh đó, là một cô gái có một chiếc váy dài màu xanh nhạt, mái tóc dài đuôi hơi xoăn buông tự do, khuôn mặt trắng ngần, dáng mảnh khảnh, bước vội qua một chiếc túi, trong khi chạy về phía anh không tránh khỏi va vào vài người.Kỳ Dục bỗng nhiên phát hiện, nhìn người con gái tay chân luống cuống khiến anh thấy buồn cười.Có điều, chưa kịp cười thì nhìn thấy Trình Hải An ở bên cạnh giơ cao tay vẫy vẫy, rồi quay đầu lại nhìn anh: “Nhìn thấy mỹ nữ kia chưa? Cô ấy chính là người hóa trang mới của anh đấy, haizzz”, anh ta thở dài một tiếng, “mỹ nữ soái ca, thật là dưỡng nhãn”.Cô gái mặc chiếc váy màu xanh nhạt đó nhanh chóng chạy đến trước mặt Trình Hải An, sắc mặt ửng đỏ có lẽ do phải chạy vội quá, tóc ướt mồ hôi bết chặt vào trán lại càng hiện rõ vẻ xinh đẹp hoạt bát, cô ngại ngùng thè đầu lưỡi: “Thật ngại quá, anh Trình, tắc đường quá may vẫn còn đến kịp, chạy mệt đến chết mất”. Vừa nói vừa đưa tay lau mồ hôi trên trán.Kỳ Dục cứ thất thần nhìn người con gái trước mặt mình, chiếc váy dài màu xanh nhạt quả thực rất tươi tắn rực rỡ, nhưng mặc trên người cô lại không hề chói mắt mà còn khiến người khác cảm thấy rất năng động, hoạt bát. Lần đầu tiên anh nhìn thật kỹ khuôn mặt ấy, và có suy nghĩ muốn lưu lại dung mạo cô vào trí nhớ.Tóc của cô rất dài, thẳng đến eo, phía đuôi tóc hơi xoăn, tạo cảm giác nhàn nhã, mái tóc dài càng tôn lên khuôn mặt trái xoan xinh xắn rất đáng yêu, đôi mắt to, dường như chứa cả hồ nước trong đó vậy, hàng lông mi vừa dài vừa cong khi chớp mắt tạo thành bóng râm dưới mắt, cái mũi cao càng khiến khuôn mặt thêm vẻ hấp dẫn. Không biết vì sao Kỳ Dục nhìn đã cảm thấy rất quen mắt, trong đầu cái tên xuất hiện đầu tiên chính là: A Sênh…Đúng lúc đó Trình Hải An nói: “Không sao, để tôi giới thiệu hai người”, nói rồi anh ta quay đầu ra ý Kỳ Dục đứng lên, “Tư Ngôn, đây là Kỳ Dục. Kỳ Dục, đây là người hóa trang mới của anh, tên là Tư Ngôn”.Tư Ngôn khẽ cười, nghiêng nghiêng đầu, đôi mắt to sáng chớp chớp: “Anh chính là Kỳ Dục đó sao? Tôi biết anh”.Kỳ Dục nhìn động tác của cô vô cùng giống A Sênh, trong lòng càng rung động, nhưng đến một câu cũng không nói ra được chỉ khẽ gật đầu, một suy đoán hợp lý đã bắt đầu manh nha trong đầu anh.Trình Hải An thấy hai người họ nhìn nhau, có chút không nỡ phá rối nhưng thời gian thực sự là không kịp nữa rồi đành vội vàng lên tiếng: “Tư Ngôn, hai người nhanh một chút, thời gian sắp không kịp nữa rồi”.“Ồ, hiểu rồi.” Tư Ngôn nhanh chóng lấy lại tinh thần, đi đến bên giá treo y phục, chọn lấy mấy bộ nhét vào tay Kỳ Dục: “Anh thay đồ trước đi”.

Xem thêm :  Những bài thơ tình yêu cực ngọt ngào dành cho tình yêu đôi lứa

10

Có bài mới Re: [Hiện đại] Nếu anh chưa lấy vợ, em chưa lấy chồng – Real Vân Thượng – Điểm:

Đang tải Player đọc truyện…

Tốc độ đọc truyện:

0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)

Chương 3: Nhớ nhung chính là mỗi giờ mỗi khắc đều muốn gặp anh

Tư Ngôn chưa bao giờ cảm thấy ai có thể nói câu “vào đi” lại lạnh nhạt mà đi sâu vào tim cô như vậy, cô cảm thấy những bông pháo hoa lớn bắn ra trên đầu kèm theo đó là tiếng đì đùng, cô bước vòng qua trước xe đến bên ghế phụ, ngồi vào trong.

Quay đầu nhìn người đàn ông rõ ràng đã rời đi, khóe miệng cô bất giác cong lên, âm thanh trong trẻo vang lên trong xe: “Kỳ Dục, anh sao quay lại vậy? Là quay lại đón em à?”. Nói rồi, cười hắc hắc ngốc nghếch mấy tiếng, nếu không phải đến đón cô, thì làm sao lại xuất hiện ở đây chứ, mặc dù đã biết đáp án nhưng cô rất hy vọng chính người đàn ông này thừa nhận.

Nhưng, Kỳ Dục dường như có ý không muốn trả lời, vẫn là một câu nói lạnh nhạt, chỉ có điều từ hai chữ chuyển thành năm chữ: “Thắt dây an toàn vào”.

Tư Ngôn cảm thấy chỉ năm từ đơn giản mà cũng có thể khiến cô vốn tâm trạng không tốt nhanh chóng vui vẻ lên, hóa ra, có một số thứ, sau khi đánh mất mới phát hiện ra những thứ đó vốn dĩ vẫn bên mình thật vui vẻ biết dường nào.

“Vâng.” Tư Ngôn gật mạnh đầu, cô lại cảm thấy pháo hoa đang bắn ra trên đầu, khiến cô có chút váng đầu hoa mắt.

Kỳ Dục lái xe rời đi, qua một lúc mới nghĩ đến một vấn đề quan trọng: “Địa chỉ”.

Kỳ thực, anh có chút khinh thường với hành động của mình, anh từ khi nào lại làm những việc như thế này? Việc người ta có thể về nhà hay không liên quan gì đến anh? Chẳng qua, tối nay anh đã bỏ rơi cô một mình nơi đây, nên anh cảm thấy vô cùng bất an, đã về gần đến nhà rồi mà anh lại không chút do dự quay xe, có điều, thời gian thật vừa khớp.

Tư Ngôn nhanh miệng nói một địa chỉ, sau đó nhìn Kỳ Dục, chớp chớp đôi mắt rất có thần, dùng giọng điệu vô cùng chân thành mà ngây thơ nói: “Kỳ Dục, anh thật tốt”. Nơi cô nói Kỳ Dục dừng xe không gần nhà, cô cũng không biết bản thân nghĩ gì, nhưng trực giác khiến cô làm như vậy.

Ra khỏi xe, Tư Ngôn cố ý đứng lại vẫy vẫy tay với chiếc xe Bentley màu đen đã dần khuất coi như tạm biệt. Tư Ngôn thở dài, chỗ này cách nhà cô không quá xa, cô ôm ba lô, hăng hái bước từng bước về khu biệt thự cao cấp, suy cho cùng, mấy ngày gần đây, cô và anh đã tiến thêm một bước dài.

Vì bên ngoài nóng nực, Tư Ngôn uể oải lấy chìa khóa ra, vừa mở cửa, liền cảm nhận được một cách rõ ràng sự khác biệt của nhiệt độ giữa trong phòng và bên ngoài, Tư Ngôn cảm thấy toàn thân như sống lại, nhìn đèn treo phòng khách vẫn sáng, tinh thần tỉnh táo gọi lớn: “Lão đầu tử, cháu về rồi”.

Đổi sang dép đi trong nhà xong, Tư Ngôn quay đầu nhìn thì đã thấy người mà cô gọi là “lão đầu tử” từ phòng sách đi ra, lúc đó, ông đang cầm chiếc kính lão trong tay, cô bỗng nhiên bật cười, chạy lại ôm lấy cánh tay ông: “Lão đầu tử, sao hôm nay ngủ muộn vậy?”.

“Ừ.” Tư Niên đáp nhẹ một tiếng, tóc mai của ông đã điểm bạc, mắt cũng không còn nhìn rõ như trước nữa, ông cười quay đầu, dịu dàng nói với Tư Ngôn: “Hôm nay sao về muộn vậy? Cháu chưa về ông làm sao ngủ được?”

“Ồ, lão đầu tử”, Tư Ngôn cười dụi đầu vào ngực Tư Niên, bộ dạng vô cùng cảm động, “cháu thật có lỗi, ông tốt với cháu quá”. Cô rì rầm, lẩm bẩm một hồi, khiến Tư Niên cười lớn: “Từ khi nào mà lại bám lấy ông vậy?”. Tư Niên đưa tay vuốt vuốt mái tóc dài của Tư Ngôn. “Được rồi, mau đi tắm rửa rồi ngủ, sớm mai còn phải đi làm nữa. Cháu ấy, nhất định đòi đi làm cho mệt người, thấy ông thương cháu chưa đủ đúng không?”

Tư Ngôn thấy mình là người may mắn nhất vì có được người ông ngoại vô cùng yêu thương mình, từ nhỏ đến lớn, ông là người bên cạnh cô nhiều nhất, có thể nói người thân thân nhất của cô chính là ông ngoại.

“Lão đầu tử, ông thật khó chịu.” Cô cười hi hi ngẩng đầu, bỗng hôn mạnh một cái lên mặt Tư Niên. “Được rồi, cháu đi tắm và ngủ thôi, ông cũng nghỉ sớm nhé.” Nói rồi nhảy vài bước chạy lên lầu, được một nửa cầu thang bỗng nhiên dừng lại, như nghĩ ra điều gì đó, quay người nhìn Tư Niên nói: “Phải rồi, sau này nếu cháu về muộn ông đừng đợi cháu nữa, thật ra, ông vì cháu mà ngủ muộn như vậy, cháu cũng đau lòng lắm. Hì hì”. Nói rồi làm mặt quỷ chạy lên lầu.

Tư Niên nhìn bóng Tư Ngôn chạy lên cười cười, bước vào phòng ngủ của mình, dựa vào đầu giường, cầm lên một bức ảnh đen trắng đã phủ màu thời gian, nhẹ nhàng sờ lên đôi bím tóc tết đuôi sam của cô gái trẻ đang toét miệng cười, ánh mắt tràn đầy tình cảm dịu dàng.

“A Dao, Ngôn Ngôn rất ngoan, ta coi như được nhìn thấy thời trẻ của con vậy.” Nói rồi, khóe môi nở nụ cười vô cùng ấm áp. Ông cẩn thận đặt bức ảnh lên chiếc bàn trà kỷ để bên cạnh, bỏ kính xuống, từ từ chìm vào giấc ngủ.

Tư Ngôn tự nhiên khó ngủ, nằm trên giường chăm chăm nhìn trần nhà màu xanh, nhớ đến Kỳ Dục lạnh lùng, bỗng nhiên cảm thấy hai má mình nóng lên, lúc đó làn gió mát đang thổi thẳng vào mặt cô mà cô vẫn cảm thấy nhiệt độ trên mặt không ngừng tăng lên.

Cô đặt tay lên ngực, cách lớp áo mỏng vết sẹo dường như vô hình, cô rõ ràng cảm nhận được tim mình đập loạn nhip, có lẽ đây chính là cái gọi là chớm yêu trong truyền thuyết chăng? Cô khẽ gọi một tiếng, đột nhiên kéo chăn lên trùm kín đầu, kèm theo sự hờn dỗi thú vị cắn vào môi, kỳ thực, kỳ thực cảm giác này thật tuyệt.

Tư Ngôn nghĩ, trong trái tim cô giờ đây giống như một chiếc kẹo hoa quả nhiều màu sắc, có điều, kẹo chỉ ngọt trong miệng, còn giờ đây cô cảm lại cảm thấy ngọt ngào tràn ngập trong tim, giống như một thứ gì đó đang muốn tràn ra vậy. Cô cong môi, từ từ nhắm mắt lại, ngày mai, ngày mai lại có thể gặp anh rồi.

Đêm nay dường như không chỉ có Tư Ngôn mất ngủ, Kỳ Dục khoác áo choàng tắm màu trắng, hơi phanh ở phần ngực, anh mệt mỏi ngồi bên chiếc giường màu xanh, trong tay đang cầm một bức ảnh có phần cũ nát.

“A Sênh…”, anh khẽ lẩm bẩm, đưa bức ảnh lại gần hơn, dường như làm như vậy cũng chưa thỏa mãn.

Người con gái trong bức ảnh mặc một chiếc váy ren công chúa màu trắng, mái tóc dài màu hạt dẻ buông sau lưng, phần đuôi tóc hơi xoăn, cô gái duyên dáng ngồi trong chiếc xe hoa màu trắng, trong tay cầm một chiếc ô ren nhỏ, khuôn mặt hiện lên nét cười nhẹ, hai từ “thục nữ” không thể hình dung hết dáng vẻ đó. Trong bức ảnh còn có một nhân vật nữa cũng mặc âu phục màu trắng, đứng bên cạnh xe hoa, cưng chiều nhìn người con gái ngồi trong xe hoa.

Kỳ Dục bỗng nhiên cười thành tiếng, kỳ thực ngày đó mặc như vậy không phải là ý của A Sênh mà là cha mẹ họ rất muốn A Sênh mặc giống như một nàng công chúa, nên càng khiến cô làm động tác như vậy, có điều xem ra lại thật giống một nàng công chúa nhỏ.

Không, nụ cuời trên môi Kỳ Dục bỗng nhiên thu lại, cô là nàng công chúa của riêng anh. A Sênh, anh rốt cuộc phải làm thế nào mới tìm được em? A Sênh, anh yêu em, em gái…

Kết quả của việc mất ngủ là hôm sau Tư Ngôn dậy muộn. Đến khi Tư Ngôn thét lên một tiếng, với tốc độ nhanh nhất mặc quần áo và trang điểm xong xuôi thì đã tám giờ hơn, cô vẫn còn nhớ hôm qua Trình Hải An nhắc nhở buổi sáng Kỳ Dục có chương trình, yêu cầu cô bắt buộc trước chín giờ phải có mặt, mà nhà cô cách Hoa Tinh không phải gần. Cô tùy tiện cào cào qua mái tóc rối, rồi cầm túi để bên cạnh chạy xuống lầu.

“Lão đầu tử, cháu không ăn sáng nhé.” Cô vừa nói vừa chạy đến tủ đựng giày đổi dép, thì nghe thấy tiếng Tư Niên vang lên ở phía sau: “Ngôn Ngôn, đợi đã, quay lại”. Tư Ngôn khó chịu quay người: “Lão đầu tử, cháu sắp bị muộn rồi”.

“Coi như là đến muộn cũng không thể không ăn bữa sáng.” Tư Niên khẽ chau mày, phản đối.

Xem thêm :  Những bài thơ hay về nỗi nhớ nhà, nhớ cha mẹ, nhớ quê hương của người con xa xứ tuyển chọn những bài thơ hay viết về nỗi nhớ cha mẹ, nhớ nhà, nhớ quê hương của những người con phải tạm xa nhà, xa quê

Tư Ngôn vừa nhìn là biết nói không lại với ông, nhìn bộ dạng nghiêm túc của ông cô đành phải cởi giày bước quay vào: “Nhưng, cháu đúng là sắp muộn rồi”.

Tư Niên nhìn cô, rồi tiện tay nhét vào tay cô bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn: “Cũng không bắt cháu ở nhà ăn sáng, này, cầm lấy trên đường ăn, ông đã bảo lão Lý đợi cháu ngoài cửa rồi, hôm nay để ông ấy đưa cháu đi, không được cãi lại”.

Nghe lời ông nói Tư Ngôn bỗng cười thành tiếng, sát lại hôn lên má Tư Niên một cái: “Lão đầu tử vẫn là tốt nhất, cháu đi trước đây”.

Nói rồi quay người chạy ra xỏ giày, vừa xỏ giày vừa nói: “Hôm nay do vội nên mới nhận sự giúp đỡ này, đến ngày mai, cháu tự đi làm được rồi. À, buổi tối không phải đợi cháu đâu, ông phải ngủ sớm đấy”.

Nói xong cô cũng kịp xỏ được đôi giày cao gót đơn giản màu trắng vào chân, mở cửa bước ra, nhưng khi đóng cửa lại thì dừng một chút nhìn Tư Niên ở trong nhà hôn gió một cái, cười: “Hôn tạm biệt, ông đừng nhớ cháu quá đấy”.

Tư Niên thở dài, nhìn cái bóng đáng yêu dần biến mất bên cửa, không khỏi bật cười, lắc lắc đầu đi vào nhà bếp.

Tư Ngôn gặm bữa sáng trong tay, nhìn phong cảnh ngoài cửa xe dần lùi xa, cô sống ở nước Y mười mấy năm, giờ đây coi như đã trở về. Thực ra trước đây cũng có lần trốn về, ngày tháng ở bên đó thực sự đủ khiến người ta phát điên, cô cũng mấy lần thử bỏ nhà đi, mục đích của một lần là thành phố Tân Hải, nhưng chỉ mới hai ngày cô liền bị mấy người mặc đồ đen thoắt ẩn thoắt hiện bắt về.

Chương 4: Khi ngón tay cô bay lượn trong mắt anh

Khi đó, cô liền quyết định, nếu sau này đi làm nhất định phải trở về nơi mà mẹ đã ở trước đây, bây giờ, coi như đã thành hiện thực. Tư Ngôn mím môi cười, thực ra cũng không nói rõ được vì sao, cô đặc biệt có thiện cảm với nơi này. Thấy công ty cách không còn xa, Tư Ngôn vội vàng nhét bữa sáng còn lại trong tay vào miệng nuốt xuống bụng, vội vàng nói: “Chú Lý, dừng xe ở ngã tư kia là được rồi, không cần dừng ở cửa công ty”.

Lão Lý cười nói: “Tại sao? Tiểu thư không muốn người khác biết thân phận mình?”. Mặc dù hỏi như vậy nhưng vẫn cho xe từ từ dừng ở bên đường.

Tư Ngôn lè lè lưỡi, cô đúng là không muốn đồng nghiệp nhìn thấy cô được một chiếc Lamborghini đưa đến công ty, không biết đồng nghiệp cô nghĩ thế nào nữa, đây cũng là nguyên nhân cô không muốn Tư Niên cho người đưa cô đi làm.

“Chú Lý, chú không phải là không biết.” Nói rồi cầm túi mở cửa xe. “Chú Lý, cháu đi trước, về nhà chú để ý đến lão đầu tử nhiều một chút.”

Nghe thấy tiếng đáp của lão Lý, Tư Ngôn cười đóng cửa xe lại, đeo túi lên rồi bước về phía cổng công ty, mới được một bước liền phát hiện có gì đó không đúng, người đứng ở bên kia đường đang nhìn cô không phải là Thái Cẩn sao? Nói đến Thái Cẩn, có thể coi là một người có tiếng tăm không được tốt trong công ty Hoa Tinh, Tư Ngôn mặc dù đến Hoa Tinh chưa lâu, nhưng cũng được nghe nhiều chuyện từ những đồng nghiệp của Thái Cẩn. Ở phương diện chuyên môn tay nghề của cô ta rất cao, chỉ là thích bới móc khuyết điểm của người khác, nếu cô ta nhìn thấy người ta có chỗ nào sai, nhất định cô ta sẽ chọc ngoáy, cho nên, đa số đồng nghiệp đều rất không thích cái miệng cô ta.

Tư Ngôn biết mình nhất định không tránh khỏi bị cô ta nói móc vài câu, nhìn thấy đèn xanh liền bất chấp bước qua đường dành cho người đi bộ, chào hỏi Thái Cẩn. Thái Cẩn nhìn trên nhìn dưới cô vài lần, cười vài cái u ám, cảm giác trong ánh mắt khiến Tư Ngôn rất không thích, quả nhiên, cô ta ra vẻ ngạo mạn mở miệng: “Quả là nhìn không ra, hẳn một chiếc Lamborghini đưa cô đi làm cơ đấy?”.

Tư Ngôn mặc dù biết không thể yêu cầu người nào cũng thích cô, nhưng cô thực sự không thích kiểu thái độ này của Thái Cẩn, giống như cô đã phạm phải một sai lầm nào rất lớn vậy. Có điều cô cũng không phải người thích lời qua tiếng lại với người khác, chỉ cười khổ gật đầu rồi bước qua cô ta đi về phía công ty.

Nhưng, Thái Cẩn liền lộ rõ sự bực bội, Tư Ngôn bước được mấy rồi còn nghe thấy cô ta ở đằng sau nói: “Không biết là vợ bé của ông chủ nào nữa, giả bộ dáng vẻ thánh nữ”.

Bóng Tư Ngôn khẽ dừng lại, nhưng không dừng để cãi lý với cô ta, cô tin rằng, lưu ngôn chỉ vu trí giả[1], hơn nữa, từ nhỏ cô đã được dạy rằng, khi đối mặt với kẻ không thân quen, cần khiêm tốn, giữ lễ nghi.

[1] Lưu ngôn chỉ vu trí giả: Những lời đồn đại, thị phi không ngăn được người thông minh. (Chú thích trong tác phẩm là của người dịch).

Ấn thang máy lên tầng tám, hôm nay Kỳ Dục ghi hình ở trường quay tầng tám, Tư Ngôn nhìn chiếc đồng hồ Melissa được khảm viên kim cương Swarovski, kim phút chỉ 50, cô thở phào, vẫn may chưa bị muộn.

Kỳ Dục đã ở trong phòng hóa trang đợi như mọi lần, Tư Ngôn thoáng vẻ ngại ngùng, anh mới là minh tinh còn cô chỉ là một người hóa trang thực tập mà thôi.

Tư Ngôn đi đến khẽ lay lay vai Kỳ Dục, ngượng ngùng cười: “Xin lỗi, tôi lại đến muộn”. Đúng là “lại” đến muộn, cô làm việc ở Hoa Tinh mới được mấy ngày, có hôm nào cô không đến muộn? Có lẽ cô phải kiểm điểm bản thân một chút.

“Quen rồi.” Kỳ Dục từ từ quay người lại, lạnh nhạt nhìn cô. Anh nhìn bộ dạng lộ vẻ lo sợ của cô, trong lòng khẽ rung động, nhưng không để lộ ra bên ngoài.

Tư Ngôn vừa định nói thì nghe thấy một giọng nói thanh nhã cất lên từ phía sau: “Kỳ Dục, anh cũng ghi hình chương trình à?”. Cô nghi hoặc quay đầu lại, thì nhìn thấy Cao Nhã Tịnh mặc đồng phục màu xám tro, trang điểm bắt mắt, lộ nụ cười tao nhã.

Kỳ Dục gật đầu, dường như không muốn nói chuyện với cô ta lắm, dù sao, cô ta chỉ là người xa lạ mà thôi. Có điều, Cao Nhã Tịnh dường như không nghĩ như vậy, cô ta chầm chậm bước đến trước mặt Kỳ Dục, thoáng vẻ không hài lòng nhìn Tư Ngôn.

“Thời gian ghi hình sắp đến rồi phải không? Cô là người hóa trang của Kỳ Dục tại sao đến bây giờ vẫn chưa hoàn thành công việc của mình?”

Tư Ngôn không ngờ lại bị người ta nói cho một trận như vậy, có điều đúng là trong việc này cô đã sai.

“Kỳ Dục…”, cô gọi khẽ, “Không bị lỡ việc chứ?”. Thực ra, trong tận đáy lòng cô không hề thích người con gái có tên Cao Nhã Tịnh này, cái điệu bộ ra vẻ thân thiết với Kỳ Dục khiến cô khó chịu vô cùng.

Rất may, Kỳ Dục dường như thấy quan hệ giữa anh và Tư Ngôn thân thiết hơn nên khẽ nói với Tư Ngôn một tiếng: “Không sao”. Có lẽ đến bản thân anh cũng không biết, anh đã thể hiện rõ ý bênh vực Tư Ngôn.

Cao Nhã Tịnh đứng một bên giật mình, cô ta không hề quên, giọng nói của người hóa trang mới kia, rõ ràng là giọng nói trong điện thoại gọi cho Kỳ Dục hôm qua! Lại nghe thấy lời lẽ ấm áp của Kỳ Dục nói với cô ta, trong lòng càng không vui, có điều rất may cô không gây cho mình thêm tội, nói lời xin phép rồi ra khỏi phòng hóa trang.

Tư Ngôn vội vàng lựa chọn trang phục cho Kỳ Dục, đợi anh thay xong, để anh ngồi trước gương, sau khi làm tóc xong, cô bắt đầu trang điểm cẩn thận khuôn mặt. Thực ra Kỳ Dục vốn không cần hóa trang, có điều sắc mặt anh tái nhợt, thêm chút phấn phủ lên mà thôi.

Mỗi lần hóa trang cho Kỳ Dục, Tư Ngôn cảm thấy đó là giây phút hạnh phúc nhất. Kỳ Dục có một thói quen nhỏ, trừ phi bắt buộc, còn anh không thích người khác chạm vào mình, không thích người khác nhìn mình chăm chăm, mà đã vào nghề này, lại không thể tránh khỏi cần hóa trang một chút, cho dù là nam giới cũng không ngoại lệ. Thế là, mỗi lần hóa trang, anh đều thích nhắm mắt, như vậy, anh có thể tránh được ánh mắt soi mói của những người hóa trang.

Tư Ngôn tỉ mỉ đánh một lớp phấn lót lên mặt anh, trong lòng nghĩ, Kỳ Dục có làn da thật tuyệt, gần như không có tì vết, có điều ở phần khóe mắt có một mụn ruồi nhỏ xíu, sắc da cũng không phải thuộc loại trắng thuần khiết mà là mang sắc trưởng thành mê hoặc của màu lúa mạch, khi ngón tay cô chạm vào má anh, cô lại nghe thấy tiếng tim mình đập dữ dội.

Người trong phòng hóa trang tương đối đông, cô lại dường như cảm thấy xung quanh ngoài hai người cô và anh ra thì không có thêm bất kỳ ai, tiếng nói chuyện râm ran bị cô tự động dựng bình phong chặn lại, tràn ngập trong mắt đều là người đàn ông trước mặt, đây là người nổi tiếng mà vô số minh tinh ngưỡng mộ.

Thoa xong phấn lót, ngón tay Tư Ngôn không kìm được đưa lên, đầu ngón tay chạm vào hàng lông mi dày rậm, ngón tay khẽ khiêu vũ trên mắt anh, cô bỗng nhiên muốn reo lên một tiếng, vì cô biết, ngoài cô ra, có lẽ chưa có ai dám làm như vậy.

“Vui không?” Một giọng nói trầm thấp truyền tới khiến Tư Ngôn đột nhiên thoát ra khỏi không gian riêng, đôi mắt màu hổ phách từ từ mở ra, không biết có phải là cảm giác của Tư Ngôn sai, cô nhìn thấy một tia trêu tức bên trong ánh mắt. Lẽ nào anh sớm biết mình đang bị đùa giỡn? Tư Ngôn ngượng ngùng thu tay lại, bĩu bĩu môi: “Một chút”. Kỳ thực, cô rất vui, hóa ra, cô cũng biết nói dối.

Cô hơi lùi lại phía sau, nhìn Kỳ Dục đứng lên, cô lại lùi thêm, nhưng vì đôi giày ở chân quá cao, không cẩn thận bị trẹo chân, cô khẽ kêu lên một tiếng rồi bám vào bàn trang điểm bên cạnh.

Có điều có người động tác dường như nhanh hơn cô một chút, cô chỉ cảm thấy đôi bàn tay hơi lạnh ôm lấy eo cô, đỡ cô đứng vững. Mặt cô đột nhiên đỏ lên, lại nhanh chóng lùi lại mấy bước, ngượng ngùng xoa mũi. “Cảm ơn.” Giọng cô hơi thấp.

“Cẩn thận.” Kỳ Dục nói xong, liền giống như chưa xảy ra chuyện gì, quay người rời đi. Tư Ngôn có chút không hiểu, ngẩn ra một lúc mới nghĩ đến thời gian ghi hình chương trình của anh đến rồi. Haizzz… Tư Ngôn thở dài, con đường cách mạng của cô vẫn còn xa tít tắp, cần phải tiếp tục nỗ lực!

Trước khi tan làm Tư Ngôn không ngờ Thái Cẩn lại thông báo họ tổ chức liên hoan chào đón người hóa trang mới một chút. Cái gọi là chào đón ấy chính là đi đến Memorypub sang trọng gần công ty uống một trận.

Tư Ngôn không ngây thơ đến mức tin rằng ấn tượng của Thái Cẩn đối với cô đã thay đổi, rõ ràng ban sáng, cô ta còn nói sau lưng cô là vợ bé, nhưng những người không bận việc đều đồng ý, cô đúng là cũng không có việc gì bận, muốn trốn dường như là không thể, thế là, không ngại ngùng lớn tiếng nói: “Đi, tại sao không đi”.

Kỳ thực hành động như vậy có chút hiếu thắng, quan hệ với mọi người cũng không thể nói không tiến thêm một bước, từ trước đến nay, chỉ là gật đầu chào nhau mà thôi, dẫu sao công việc của ai cũng bận, cùng nhau tụ tập như vậy có lẽ cũng thật khó, cho nên những người tham gia đều vô cùng hưng phấn.

Vẫn chưa hết giờ làm, Tư Ngôn gọi điện thoại về nhà, cô sợ lão đầu tử lại đợi cô mà cô thì biết rõ những cuộc tụ tập như thế thì không thể tan sớm.

Tư Niên nhận điện thoại khi đang chuẩn bị bữa tối, nghe thấy Tư Ngôn nói cùng đồng nghiệp đi liên hoan, liền từ phòng bếp đi ra, cười thoải mái: “Không sao, đi chơi vui nhé”.

Tư Ngôn chưa bao giờ cảm thấy ai có thể nói câu “vào đi” lại lạnh nhạt mà đi sâu vào tim cô như vậy, cô cảm thấy những bông pháo hoa lớn bắn ra trên đầu kèm theo đó là tiếng đì đùng, cô bước vòng qua trước xe đến bên ghế phụ, ngồi vào trong.Quay đầu nhìn người đàn ông rõ ràng đã rời đi, khóe miệng cô bất giác cong lên, âm thanh trong trẻo vang lên trong xe: “Kỳ Dục, anh sao quay lại vậy? Là quay lại đón em à?”. Nói rồi, cười hắc hắc ngốc nghếch mấy tiếng, nếu không phải đến đón cô, thì làm sao lại xuất hiện ở đây chứ, mặc dù đã biết đáp án nhưng cô rất hy vọng chính người đàn ông này thừa nhận.Nhưng, Kỳ Dục dường như có ý không muốn trả lời, vẫn là một câu nói lạnh nhạt, chỉ có điều từ hai chữ chuyển thành năm chữ: “Thắt dây an toàn vào”.Tư Ngôn cảm thấy chỉ năm từ đơn giản mà cũng có thể khiến cô vốn tâm trạng không tốt nhanh chóng vui vẻ lên, hóa ra, có một số thứ, sau khi đánh mất mới phát hiện ra những thứ đó vốn dĩ vẫn bên mình thật vui vẻ biết dường nào.“Vâng.” Tư Ngôn gật mạnh đầu, cô lại cảm thấy pháo hoa đang bắn ra trên đầu, khiến cô có chút váng đầu hoa mắt.Kỳ Dục lái xe rời đi, qua một lúc mới nghĩ đến một vấn đề quan trọng: “Địa chỉ”.Kỳ thực, anh có chút khinh thường với hành động của mình, anh từ khi nào lại làm những việc như thế này? Việc người ta có thể về nhà hay không liên quan gì đến anh? Chẳng qua, tối nay anh đã bỏ rơi cô một mình nơi đây, nên anh cảm thấy vô cùng bất an, đã về gần đến nhà rồi mà anh lại không chút do dự quay xe, có điều, thời gian thật vừa khớp.Tư Ngôn nhanh miệng nói một địa chỉ, sau đó nhìn Kỳ Dục, chớp chớp đôi mắt rất có thần, dùng giọng điệu vô cùng chân thành mà ngây thơ nói: “Kỳ Dục, anh thật tốt”. Nơi cô nói Kỳ Dục dừng xe không gần nhà, cô cũng không biết bản thân nghĩ gì, nhưng trực giác khiến cô làm như vậy.Ra khỏi xe, Tư Ngôn cố ý đứng lại vẫy vẫy tay với chiếc xe Bentley màu đen đã dần khuất coi như tạm biệt. Tư Ngôn thở dài, chỗ này cách nhà cô không quá xa, cô ôm ba lô, hăng hái bước từng bước về khu biệt thự cao cấp, suy cho cùng, mấy ngày gần đây, cô và anh đã tiến thêm một bước dài.Vì bên ngoài nóng nực, Tư Ngôn uể oải lấy chìa khóa ra, vừa mở cửa, liền cảm nhận được một cách rõ ràng sự khác biệt của nhiệt độ giữa trong phòng và bên ngoài, Tư Ngôn cảm thấy toàn thân như sống lại, nhìn đèn treo phòng khách vẫn sáng, tinh thần tỉnh táo gọi lớn: “Lão đầu tử, cháu về rồi”.Đổi sang dép đi trong nhà xong, Tư Ngôn quay đầu nhìn thì đã thấy người mà cô gọi là “lão đầu tử” từ phòng sách đi ra, lúc đó, ông đang cầm chiếc kính lão trong tay, cô bỗng nhiên bật cười, chạy lại ôm lấy cánh tay ông: “Lão đầu tử, sao hôm nay ngủ muộn vậy?”.“Ừ.” Tư Niên đáp nhẹ một tiếng, tóc mai của ông đã điểm bạc, mắt cũng không còn nhìn rõ như trước nữa, ông cười quay đầu, dịu dàng nói với Tư Ngôn: “Hôm nay sao về muộn vậy? Cháu chưa về ông làm sao ngủ được?”“Ồ, lão đầu tử”, Tư Ngôn cười dụi đầu vào ngực Tư Niên, bộ dạng vô cùng cảm động, “cháu thật có lỗi, ông tốt với cháu quá”. Cô rì rầm, lẩm bẩm một hồi, khiến Tư Niên cười lớn: “Từ khi nào mà lại bám lấy ông vậy?”. Tư Niên đưa tay vuốt vuốt mái tóc dài của Tư Ngôn. “Được rồi, mau đi tắm rửa rồi ngủ, sớm mai còn phải đi làm nữa. Cháu ấy, nhất định đòi đi làm cho mệt người, thấy ông thương cháu chưa đủ đúng không?”Tư Ngôn thấy mình là người may mắn nhất vì có được người ông ngoại vô cùng yêu thương mình, từ nhỏ đến lớn, ông là người bên cạnh cô nhiều nhất, có thể nói người thân thân nhất của cô chính là ông ngoại.“Lão đầu tử, ông thật khó chịu.” Cô cười hi hi ngẩng đầu, bỗng hôn mạnh một cái lên mặt Tư Niên. “Được rồi, cháu đi tắm và ngủ thôi, ông cũng nghỉ sớm nhé.” Nói rồi nhảy vài bước chạy lên lầu, được một nửa cầu thang bỗng nhiên dừng lại, như nghĩ ra điều gì đó, quay người nhìn Tư Niên nói: “Phải rồi, sau này nếu cháu về muộn ông đừng đợi cháu nữa, thật ra, ông vì cháu mà ngủ muộn như vậy, cháu cũng đau lòng lắm. Hì hì”. Nói rồi làm mặt quỷ chạy lên lầu.Tư Niên nhìn bóng Tư Ngôn chạy lên cười cười, bước vào phòng ngủ của mình, dựa vào đầu giường, cầm lên một bức ảnh đen trắng đã phủ màu thời gian, nhẹ nhàng sờ lên đôi bím tóc tết đuôi sam của cô gái trẻ đang toét miệng cười, ánh mắt tràn đầy tình cảm dịu dàng.“A Dao, Ngôn Ngôn rất ngoan, ta coi như được nhìn thấy thời trẻ của con vậy.” Nói rồi, khóe môi nở nụ cười vô cùng ấm áp. Ông cẩn thận đặt bức ảnh lên chiếc bàn trà kỷ để bên cạnh, bỏ kính xuống, từ từ chìm vào giấc ngủ.Tư Ngôn tự nhiên khó ngủ, nằm trên giường chăm chăm nhìn trần nhà màu xanh, nhớ đến Kỳ Dục lạnh lùng, bỗng nhiên cảm thấy hai má mình nóng lên, lúc đó làn gió mát đang thổi thẳng vào mặt cô mà cô vẫn cảm thấy nhiệt độ trên mặt không ngừng tăng lên.Cô đặt tay lên ngực, cách lớp áo mỏng vết sẹo dường như vô hình, cô rõ ràng cảm nhận được tim mình đập loạn nhip, có lẽ đây chính là cái gọi là chớm yêu trong truyền thuyết chăng? Cô khẽ gọi một tiếng, đột nhiên kéo chăn lên trùm kín đầu, kèm theo sự hờn dỗi thú vị cắn vào môi, kỳ thực, kỳ thực cảm giác này thật tuyệt.Tư Ngôn nghĩ, trong trái tim cô giờ đây giống như một chiếc kẹo hoa quả nhiều màu sắc, có điều, kẹo chỉ ngọt trong miệng, còn giờ đây cô cảm lại cảm thấy ngọt ngào tràn ngập trong tim, giống như một thứ gì đó đang muốn tràn ra vậy. Cô cong môi, từ từ nhắm mắt lại, ngày mai, ngày mai lại có thể gặp anh rồi.Đêm nay dường như không chỉ có Tư Ngôn mất ngủ, Kỳ Dục khoác áo choàng tắm màu trắng, hơi phanh ở phần ngực, anh mệt mỏi ngồi bên chiếc giường màu xanh, trong tay đang cầm một bức ảnh có phần cũ nát.“A Sênh…”, anh khẽ lẩm bẩm, đưa bức ảnh lại gần hơn, dường như làm như vậy cũng chưa thỏa mãn.Người con gái trong bức ảnh mặc một chiếc váy ren công chúa màu trắng, mái tóc dài màu hạt dẻ buông sau lưng, phần đuôi tóc hơi xoăn, cô gái duyên dáng ngồi trong chiếc xe hoa màu trắng, trong tay cầm một chiếc ô ren nhỏ, khuôn mặt hiện lên nét cười nhẹ, hai từ “thục nữ” không thể hình dung hết dáng vẻ đó. Trong bức ảnh còn có một nhân vật nữa cũng mặc âu phục màu trắng, đứng bên cạnh xe hoa, cưng chiều nhìn người con gái ngồi trong xe hoa.Kỳ Dục bỗng nhiên cười thành tiếng, kỳ thực ngày đó mặc như vậy không phải là ý của A Sênh mà là cha mẹ họ rất muốn A Sênh mặc giống như một nàng công chúa, nên càng khiến cô làm động tác như vậy, có điều xem ra lại thật giống một nàng công chúa nhỏ.Không, nụ cuời trên môi Kỳ Dục bỗng nhiên thu lại, cô là nàng công chúa của riêng anh. A Sênh, anh rốt cuộc phải làm thế nào mới tìm được em? A Sênh, anh yêu em, em gái…Kết quả của việc mất ngủ là hôm sau Tư Ngôn dậy muộn. Đến khi Tư Ngôn thét lên một tiếng, với tốc độ nhanh nhất mặc quần áo và trang điểm xong xuôi thì đã tám giờ hơn, cô vẫn còn nhớ hôm qua Trình Hải An nhắc nhở buổi sáng Kỳ Dục có chương trình, yêu cầu cô bắt buộc trước chín giờ phải có mặt, mà nhà cô cách Hoa Tinh không phải gần. Cô tùy tiện cào cào qua mái tóc rối, rồi cầm túi để bên cạnh chạy xuống lầu.“Lão đầu tử, cháu không ăn sáng nhé.” Cô vừa nói vừa chạy đến tủ đựng giày đổi dép, thì nghe thấy tiếng Tư Niên vang lên ở phía sau: “Ngôn Ngôn, đợi đã, quay lại”. Tư Ngôn khó chịu quay người: “Lão đầu tử, cháu sắp bị muộn rồi”.“Coi như là đến muộn cũng không thể không ăn bữa sáng.” Tư Niên khẽ chau mày, phản đối.Tư Ngôn vừa nhìn là biết nói không lại với ông, nhìn bộ dạng nghiêm túc của ông cô đành phải cởi giày bước quay vào: “Nhưng, cháu đúng là sắp muộn rồi”.Tư Niên nhìn cô, rồi tiện tay nhét vào tay cô bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn: “Cũng không bắt cháu ở nhà ăn sáng, này, cầm lấy trên đường ăn, ông đã bảo lão Lý đợi cháu ngoài cửa rồi, hôm nay để ông ấy đưa cháu đi, không được cãi lại”.Nghe lời ông nói Tư Ngôn bỗng cười thành tiếng, sát lại hôn lên má Tư Niên một cái: “Lão đầu tử vẫn là tốt nhất, cháu đi trước đây”.Nói rồi quay người chạy ra xỏ giày, vừa xỏ giày vừa nói: “Hôm nay do vội nên mới nhận sự giúp đỡ này, đến ngày mai, cháu tự đi làm được rồi. À, buổi tối không phải đợi cháu đâu, ông phải ngủ sớm đấy”.Nói xong cô cũng kịp xỏ được đôi giày cao gót đơn giản màu trắng vào chân, mở cửa bước ra, nhưng khi đóng cửa lại thì dừng một chút nhìn Tư Niên ở trong nhà hôn gió một cái, cười: “Hôn tạm biệt, ông đừng nhớ cháu quá đấy”.Tư Niên thở dài, nhìn cái bóng đáng yêu dần biến mất bên cửa, không khỏi bật cười, lắc lắc đầu đi vào nhà bếp.Tư Ngôn gặm bữa sáng trong tay, nhìn phong cảnh ngoài cửa xe dần lùi xa, cô sống ở nước Y mười mấy năm, giờ đây coi như đã trở về. Thực ra trước đây cũng có lần trốn về, ngày tháng ở bên đó thực sự đủ khiến người ta phát điên, cô cũng mấy lần thử bỏ nhà đi, mục đích của một lần là thành phố Tân Hải, nhưng chỉ mới hai ngày cô liền bị mấy người mặc đồ đen thoắt ẩn thoắt hiện bắt về.Khi đó, cô liền quyết định, nếu sau này đi làm nhất định phải trở về nơi mà mẹ đã ở trước đây, bây giờ, coi như đã thành hiện thực. Tư Ngôn mím môi cười, thực ra cũng không nói rõ được vì sao, cô đặc biệt có thiện cảm với nơi này. Thấy công ty cách không còn xa, Tư Ngôn vội vàng nhét bữa sáng còn lại trong tay vào miệng nuốt xuống bụng, vội vàng nói: “Chú Lý, dừng xe ở ngã tư kia là được rồi, không cần dừng ở cửa công ty”.Lão Lý cười nói: “Tại sao? Tiểu thư không muốn người khác biết thân phận mình?”. Mặc dù hỏi như vậy nhưng vẫn cho xe từ từ dừng ở bên đường.Tư Ngôn lè lè lưỡi, cô đúng là không muốn đồng nghiệp nhìn thấy cô được một chiếc Lamborghini đưa đến công ty, không biết đồng nghiệp cô nghĩ thế nào nữa, đây cũng là nguyên nhân cô không muốn Tư Niên cho người đưa cô đi làm.“Chú Lý, chú không phải là không biết.” Nói rồi cầm túi mở cửa xe. “Chú Lý, cháu đi trước, về nhà chú để ý đến lão đầu tử nhiều một chút.”Nghe thấy tiếng đáp của lão Lý, Tư Ngôn cười đóng cửa xe lại, đeo túi lên rồi bước về phía cổng công ty, mới được một bước liền phát hiện có gì đó không đúng, người đứng ở bên kia đường đang nhìn cô không phải là Thái Cẩn sao? Nói đến Thái Cẩn, có thể coi là một người có tiếng tăm không được tốt trong công ty Hoa Tinh, Tư Ngôn mặc dù đến Hoa Tinh chưa lâu, nhưng cũng được nghe nhiều chuyện từ những đồng nghiệp của Thái Cẩn. Ở phương diện chuyên môn tay nghề của cô ta rất cao, chỉ là thích bới móc khuyết điểm của người khác, nếu cô ta nhìn thấy người ta có chỗ nào sai, nhất định cô ta sẽ chọc ngoáy, cho nên, đa số đồng nghiệp đều rất không thích cái miệng cô ta.Tư Ngôn biết mình nhất định không tránh khỏi bị cô ta nói móc vài câu, nhìn thấy đèn xanh liền bất chấp bước qua đường dành cho người đi bộ, chào hỏi Thái Cẩn. Thái Cẩn nhìn trên nhìn dưới cô vài lần, cười vài cái u ám, cảm giác trong ánh mắt khiến Tư Ngôn rất không thích, quả nhiên, cô ta ra vẻ ngạo mạn mở miệng: “Quả là nhìn không ra, hẳn một chiếc Lamborghini đưa cô đi làm cơ đấy?”.Tư Ngôn mặc dù biết không thể yêu cầu người nào cũng thích cô, nhưng cô thực sự không thích kiểu thái độ này của Thái Cẩn, giống như cô đã phạm phải một sai lầm nào rất lớn vậy. Có điều cô cũng không phải người thích lời qua tiếng lại với người khác, chỉ cười khổ gật đầu rồi bước qua cô ta đi về phía công ty.Nhưng, Thái Cẩn liền lộ rõ sự bực bội, Tư Ngôn bước được mấy rồi còn nghe thấy cô ta ở đằng sau nói: “Không biết là vợ bé của ông chủ nào nữa, giả bộ dáng vẻ thánh nữ”.Bóng Tư Ngôn khẽ dừng lại, nhưng không dừng để cãi lý với cô ta, cô tin rằng, lưu ngôn chỉ vu trí giả[1], hơn nữa, từ nhỏ cô đã được dạy rằng, khi đối mặt với kẻ không thân quen, cần khiêm tốn, giữ lễ nghi.[1] Lưu ngôn chỉ vu trí giả: Những lời đồn đại, thị phi không ngăn được người thông minh. (Chú thích trong tác phẩm là của người dịch).Ấn thang máy lên tầng tám, hôm nay Kỳ Dục ghi hình ở trường quay tầng tám, Tư Ngôn nhìn chiếc đồng hồ Melissa được khảm viên kim cương Swarovski, kim phút chỉ 50, cô thở phào, vẫn may chưa bị muộn.Kỳ Dục đã ở trong phòng hóa trang đợi như mọi lần, Tư Ngôn thoáng vẻ ngại ngùng, anh mới là minh tinh còn cô chỉ là một người hóa trang thực tập mà thôi.Tư Ngôn đi đến khẽ lay lay vai Kỳ Dục, ngượng ngùng cười: “Xin lỗi, tôi lại đến muộn”. Đúng là “lại” đến muộn, cô làm việc ở Hoa Tinh mới được mấy ngày, có hôm nào cô không đến muộn? Có lẽ cô phải kiểm điểm bản thân một chút.“Quen rồi.” Kỳ Dục từ từ quay người lại, lạnh nhạt nhìn cô. Anh nhìn bộ dạng lộ vẻ lo sợ của cô, trong lòng khẽ rung động, nhưng không để lộ ra bên ngoài.Tư Ngôn vừa định nói thì nghe thấy một giọng nói thanh nhã cất lên từ phía sau: “Kỳ Dục, anh cũng ghi hình chương trình à?”. Cô nghi hoặc quay đầu lại, thì nhìn thấy Cao Nhã Tịnh mặc đồng phục màu xám tro, trang điểm bắt mắt, lộ nụ cười tao nhã.Kỳ Dục gật đầu, dường như không muốn nói chuyện với cô ta lắm, dù sao, cô ta chỉ là người xa lạ mà thôi. Có điều, Cao Nhã Tịnh dường như không nghĩ như vậy, cô ta chầm chậm bước đến trước mặt Kỳ Dục, thoáng vẻ không hài lòng nhìn Tư Ngôn.“Thời gian ghi hình sắp đến rồi phải không? Cô là người hóa trang của Kỳ Dục tại sao đến bây giờ vẫn chưa hoàn thành công việc của mình?”Tư Ngôn không ngờ lại bị người ta nói cho một trận như vậy, có điều đúng là trong việc này cô đã sai.“Kỳ Dục…”, cô gọi khẽ, “Không bị lỡ việc chứ?”. Thực ra, trong tận đáy lòng cô không hề thích người con gái có tên Cao Nhã Tịnh này, cái điệu bộ ra vẻ thân thiết với Kỳ Dục khiến cô khó chịu vô cùng.Rất may, Kỳ Dục dường như thấy quan hệ giữa anh và Tư Ngôn thân thiết hơn nên khẽ nói với Tư Ngôn một tiếng: “Không sao”. Có lẽ đến bản thân anh cũng không biết, anh đã thể hiện rõ ý bênh vực Tư Ngôn.Cao Nhã Tịnh đứng một bên giật mình, cô ta không hề quên, giọng nói của người hóa trang mới kia, rõ ràng là giọng nói trong điện thoại gọi cho Kỳ Dục hôm qua! Lại nghe thấy lời lẽ ấm áp của Kỳ Dục nói với cô ta, trong lòng càng không vui, có điều rất may cô không gây cho mình thêm tội, nói lời xin phép rồi ra khỏi phòng hóa trang.Tư Ngôn vội vàng lựa chọn trang phục cho Kỳ Dục, đợi anh thay xong, để anh ngồi trước gương, sau khi làm tóc xong, cô bắt đầu trang điểm cẩn thận khuôn mặt. Thực ra Kỳ Dục vốn không cần hóa trang, có điều sắc mặt anh tái nhợt, thêm chút phấn phủ lên mà thôi.Mỗi lần hóa trang cho Kỳ Dục, Tư Ngôn cảm thấy đó là giây phút hạnh phúc nhất. Kỳ Dục có một thói quen nhỏ, trừ phi bắt buộc, còn anh không thích người khác chạm vào mình, không thích người khác nhìn mình chăm chăm, mà đã vào nghề này, lại không thể tránh khỏi cần hóa trang một chút, cho dù là nam giới cũng không ngoại lệ. Thế là, mỗi lần hóa trang, anh đều thích nhắm mắt, như vậy, anh có thể tránh được ánh mắt soi mói của những người hóa trang.Tư Ngôn tỉ mỉ đánh một lớp phấn lót lên mặt anh, trong lòng nghĩ, Kỳ Dục có làn da thật tuyệt, gần như không có tì vết, có điều ở phần khóe mắt có một mụn ruồi nhỏ xíu, sắc da cũng không phải thuộc loại trắng thuần khiết mà là mang sắc trưởng thành mê hoặc của màu lúa mạch, khi ngón tay cô chạm vào má anh, cô lại nghe thấy tiếng tim mình đập dữ dội.Người trong phòng hóa trang tương đối đông, cô lại dường như cảm thấy xung quanh ngoài hai người cô và anh ra thì không có thêm bất kỳ ai, tiếng nói chuyện râm ran bị cô tự động dựng bình phong chặn lại, tràn ngập trong mắt đều là người đàn ông trước mặt, đây là người nổi tiếng mà vô số minh tinh ngưỡng mộ.Thoa xong phấn lót, ngón tay Tư Ngôn không kìm được đưa lên, đầu ngón tay chạm vào hàng lông mi dày rậm, ngón tay khẽ khiêu vũ trên mắt anh, cô bỗng nhiên muốn reo lên một tiếng, vì cô biết, ngoài cô ra, có lẽ chưa có ai dám làm như vậy.“Vui không?” Một giọng nói trầm thấp truyền tới khiến Tư Ngôn đột nhiên thoát ra khỏi không gian riêng, đôi mắt màu hổ phách từ từ mở ra, không biết có phải là cảm giác của Tư Ngôn sai, cô nhìn thấy một tia trêu tức bên trong ánh mắt. Lẽ nào anh sớm biết mình đang bị đùa giỡn? Tư Ngôn ngượng ngùng thu tay lại, bĩu bĩu môi: “Một chút”. Kỳ thực, cô rất vui, hóa ra, cô cũng biết nói dối.Cô hơi lùi lại phía sau, nhìn Kỳ Dục đứng lên, cô lại lùi thêm, nhưng vì đôi giày ở chân quá cao, không cẩn thận bị trẹo chân, cô khẽ kêu lên một tiếng rồi bám vào bàn trang điểm bên cạnh.Có điều có người động tác dường như nhanh hơn cô một chút, cô chỉ cảm thấy đôi bàn tay hơi lạnh ôm lấy eo cô, đỡ cô đứng vững. Mặt cô đột nhiên đỏ lên, lại nhanh chóng lùi lại mấy bước, ngượng ngùng xoa mũi. “Cảm ơn.” Giọng cô hơi thấp.“Cẩn thận.” Kỳ Dục nói xong, liền giống như chưa xảy ra chuyện gì, quay người rời đi. Tư Ngôn có chút không hiểu, ngẩn ra một lúc mới nghĩ đến thời gian ghi hình chương trình của anh đến rồi. Haizzz… Tư Ngôn thở dài, con đường cách mạng của cô vẫn còn xa tít tắp, cần phải tiếp tục nỗ lực!Trước khi tan làm Tư Ngôn không ngờ Thái Cẩn lại thông báo họ tổ chức liên hoan chào đón người hóa trang mới một chút. Cái gọi là chào đón ấy chính là đi đến Memorypub sang trọng gần công ty uống một trận.Tư Ngôn không ngây thơ đến mức tin rằng ấn tượng của Thái Cẩn đối với cô đã thay đổi, rõ ràng ban sáng, cô ta còn nói sau lưng cô là vợ bé, nhưng những người không bận việc đều đồng ý, cô đúng là cũng không có việc gì bận, muốn trốn dường như là không thể, thế là, không ngại ngùng lớn tiếng nói: “Đi, tại sao không đi”.Kỳ thực hành động như vậy có chút hiếu thắng, quan hệ với mọi người cũng không thể nói không tiến thêm một bước, từ trước đến nay, chỉ là gật đầu chào nhau mà thôi, dẫu sao công việc của ai cũng bận, cùng nhau tụ tập như vậy có lẽ cũng thật khó, cho nên những người tham gia đều vô cùng hưng phấn.Vẫn chưa hết giờ làm, Tư Ngôn gọi điện thoại về nhà, cô sợ lão đầu tử lại đợi cô mà cô thì biết rõ những cuộc tụ tập như thế thì không thể tan sớm.Tư Niên nhận điện thoại khi đang chuẩn bị bữa tối, nghe thấy Tư Ngôn nói cùng đồng nghiệp đi liên hoan, liền từ phòng bếp đi ra, cười thoải mái: “Không sao, đi chơi vui nhé”.

Xem thêm :  Không muốn đợi chờ trong vô vọng thì hãy chủ động cắt đứt khi chàng có 9 dấu hiệu này



BÍCH PHƯƠNG – Bao Giờ Lấy Chồng? [OFFICIAL M/V]


BICH PHUONG OFFICIAL YOUTUBE CHANNEL
Link Audio: http://keeng.vn/audio/BaoGioLayChongBichPhuong320Kbps/kOdgCfxR.html
BÍCH PHƯƠNG Bao Giờ Lấy Chồng [OFFICIAL M/V]Sản xuất âm nhạc: 1989sPRODUCTION
Sáng tác: Huỳnh Hiền Năng
BICHPHUONG BICHPHUONGOFFICIAL BAOGIOLAYCHONG MVBICHPHUONG 1989sPRODUCTIONS

► Follow Bich Phuong Online
Instagram: http://instagr.com/bichphuongofficial
Facebook Fanpage: http://fb.me/bichphuongofficial
Facebook Profile: http://fb.me/buibichphuongofficial
Spotify: https://spoti.fi/2L1tSK2
Apple Music: https://apple.co/2ZkcXvq
► Follow 1989s Productions Online
Facebook Fanpage: http://fb.me/1989sProductions
Website: http://www.1989s.vn
► Subscribe Now: https://go.1989s.vn/ycbichphuong

© Bản quyền thuộc về 1989s Production Records
© 2018 1989s Production Records. All rights reserved.

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống
Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Kỹ Năng Sống

Related Articles

Back to top button