Tổng Hợp

Hình ảnh cánh đồng lúa đẹp nhất trên quê hương việt nam

Quê hương tôi ngoài bãi đá bờ đê dòng sông bên lở bên bùi thì còn có cánh đồng lúa là thắng cảnh đẹp. Có thể nó không được thế giới cũng như nhà nước công nhận nhưng nó luôn là cảnh tượng đẹp nhất trong lòng tôi. Còn gì đẹp hơn khi nhìn thấy những cánh đồng lúa rộng thẳng cánh cò bay, một nét đẹp của cội nguồn dân tộc mà mỗi chúng ta nên tìm về để chiêm ngưỡng cũng như gìn giữ nó. Một nét đẹp giản dị mộc mạc mang màu xanh của hòa bình.

Cánh đồng lúa quê tôi mang một màu xanh hòa bình êm dịu bất cứ ai cũng yêu mến khi ngắm nhìn nó. Một hình ảnh quá đỗi quen thuộc của làng quê khiến cho những ai sinh ra ở đây thì sẽ không thể quên được nó. Cánh đồng lúa quê tôi được chia thành những ô nhỏ, những bờ ruộng vuông vắn với bờ cao được những người nông dân đắp cao để ngăn không cho nước chảy ra khỏi ruộng. Những cây lúa cứ thế không lo hết nước sinh trưởng và phát triển tốt.

Khi cây lúa mới được trồng lên ngọn của nó nhỏ nhắn thân mền trước gió, nếu gió to có thể gẫy cây bất cứ lúc nào. Những cây lúa non ấy chỉ khi qua mấy tuần nó sẽ cứng chân lên, xanh tốt và đẹp đẽ. Cái màu xanh non của lúa mới trông thật dễ mến làm sao. Cả đồng lúa mơn man một màu xanh nhẹ nhàng như thế, một màu xanh dịu dàng nhưng không kém phần tinh tế. Có những lúc cơn gió kia vội vàng thổi làm cho đồng lúa như múa reo vì những lá lúa non đua nhau phấp phới như múa như reo hay chính là nó đang vung vẫy nổi dậy để lớn lên?

Xem thêm :  Sự mỏng manh của đàn ông thời nay | SPIDERUM | Nguyễn Bảo Trung | Góc Drama

Khi cây lúa lớn hơn những cây khác mọc lên thành khóm lúa, những khóm lúa có màu xanh đậm hơn, cứng cáp hơn dày dặn hơn. Thân vẫn không thiếu đi độ mềm dẻo khi có những cơn bão trở về từng khóm lúa bám chặt vào đất mặc cho sức gió lúa vẫn phát triển lớn lên. Khi cơn bão qua đi thì cánh đồng lúa không còn thẳng một màu được nữa vì cũng có những cây lúa đã đổ xuống. thế nhưng nó không chết đi mà nó vẫn gượng dậy và phát triển cho ra những hạt thóc vàng mùa bội thu. Cũng có những cây lúa nghiêng ngả đã vững vàng trước sóng gió đứng thẳng được dậy. Thời này là nơi đẹp nhất người ta gọi nó là thời con gái, những hạt thóc đang ấp ủ bên trong những thân lúa, cái món mà lũ trẻ trâu chúng tôi thường hay ăn, mùi của nó thơm thơm, vị của nó ngọt ngào, ngọt cái ngọt riêng của thóc lúa mà không có cái nào giống được. Dân làng tôi gọi nó là đòng đòng, những nhánh đòng đòng dấu mình bên trong thân lúa giống như những cô gái thẹn thùng nép nép ngượng ngùng. Không chỉ thế gọi nó là thời con gái vì lúc này lúa dẻo dai nhất đẹp nhất, nhìn cả cánh đồng với màu xanh đậm ai cũng sẽ chạnh lòng nghĩ về một thời tuổi thơ trên cánh đồng xanh mượt này.

Xem thêm :  Cách làm giảm tiếng ồn pô xe máy

Còn khi đồng lúa có màu vàng đòng nghĩa là lúa đã đến mùa gặt, những bông lúa nặng trĩu trên tay vàng chói như những bông vàng, hạt châu báu của dân làng tôi. Cả đồng lúa tràn ngập sắc vàng, có chỗ vàng tươi, có chỗ lại vàng sẫm, có chỗ vàng xen lẫn xanh. Khi những cơn gió ùa về như nổi nhớ cả cánh đồng rì rào uốn lượn như từng lớp sóng đẩy nhau về phía bờ. Thân lúa lúc này vững chãi, người ta không thể lấy tay nhổ được nữa mà phải lấy liềm cắt. Những bó lúa được xếp thành những lượm lúa nhỏ tuyệt đẹp. Lúa chín đều vui vẻ một mùa bội thu cho nhân dân. Nó giống như hạt ngọc của quê tôi vậy.

Tôi rất yêu cánh đồng quê hương, nó không chỉ là chỗ để nhân dân tăng gia sản xuất mà nó còn là cánh đồng lúa xanh mướt, là cánh đồng tuổi thơ, cánh đồng kỉ niệm của cá nhân tôi cũng như của những người sinh ra trên quê hương cánh đồng lúa. Càng ngày tôi càng nhận thấy vẻ đẹp của nó và tôi biết nó đã chiếm một phần nào đó trong tái tim tôi.


Cánh đồng lúa quê hương


Quê hương là chùm khế ngọt, cho con trèo hái mỗi ngày, quê hương là con đò nhỏ, êm đềm ru nước bên sông…. Quê hươnng thanh bình, thiêng liêng, và nhiệm màu đã đi vào thơ ca, đi vào tâm khảm mỗi người mà không có một ngôn từ nào mô tả, diễn đạt. Còn một quê hương khác nữa muôn đời bình yên và tĩnh lặng, nơi đó thật sự tẩm đẫm an bình, thanh tịnh, ngập tràn sự thật nhiệm màu và không bao giờ biến hoạt. Thế nhưng, quê hương đó ở nơi mà ngôn từ, âm thanh và ý tưởng không thể nào chạm tới được, vượt ra ngoài tầm với của các giác quan, làm chúng ta đang ngày một đi xa, không bao giờ quay trở lại được.
Quê hương tôi nước mặn đồng chua, làng quê nghèo, đất cày lên sỏi đá… Cánh đồng lúa quê hương mênh mông, xanh mát, ngút tầm mắt chứa đựng muôn vàn hình ảnh, kỷ niệm tuổi thơ tôi chứ không khô cằn, sỏi đá. Thế nhưng những giọt mồ hôi, những buổi lội ngập đầu phun thuốc, những ngày cày cấy còng lưng của mẹ, những con đỉa bám chặt vào chân, hút máu đến no căng, những trưa nắng chói chang vác những đon thóc vàng óng đem đổi kem, dưa… đã khắc sâu vào tâm khảm mỗi người con người bằng xương bằng thịt trong ngay giây khắc này.
Sau hàng chục năm trời rời xa cánh đồng lúa quê hương, bôn ba nơi chốn đô thành náo nhiệt, giờ đây, khi đứng trước những ngọn lúa vàng trĩu bông, những ngọn gió mềm, trơn thơm mát, những giọt nắng chiều đượm màu hạt thóc, tiếng chim ríu rít đâu đó ngay cạnh quanh đây, và rồi những vui buồn chợt mất, những ồn ào, huyên náo đã qua, chỉ còn lại mình ta, thênh thang, yên bình.

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Tổng Hợp

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button